Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tắm Cho Đại Ca

Tắm Cho Đại Ca

Tác giả: Suly

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1342134

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2134 lượt.

“Hoa tiểu cẩu làm món gì ngon đấy?”
Hoa Kì vẫn luôn nghiêng tai dự thính, cậu có có một thói quen từ nhỏ bồi dưỡng ra, đó là chuyện lớn cậu không chen miệng vào.
Trước kia ở nhà, dù ba mẹ nói gì cậu cũng không chen miệng, cho nên thói quen này vẫn duy trì đến bây giờ, nói trắng ra là, có chút cảm giác như khi xã hội cũ, đàn ông ở trên bàn ăn cơm, phụ nữ trẻ em ở trong phòng bếp ăn vậy.
“Hôm nay tan việc em mua một con cá trích, nấu canh cho anh uống.”
Trang Hào nhìn Hoa Kì, trong mắt sáng ngời lóe ra dịu dàng nói: “Vốn nói tối về mua đồ ăn ngon cho em, nhưng mà...... Ngày mai anh đền cho.”
Nghe xong lời này, Hoa Kì tương đối cảm động, vội vàng khoát tay nói: “Anh đã vậy còn nghĩ mua đồ ăn ngon cho em làm gì? Ta ăn ít cũng không chết được, đừng nói ăn ngon, dù hôm nay anh mang về dưa muối bánh màn thầu em cũng cảm thấy không có gì.”
Trang Hào bất đắc dĩ cười cười, lúc này Quách Tĩnh đột nhiên xen vào nói: “Ca, anh đừng nói, Hoa Kì thằng nhóc này đối với anh là thật lòng, ngay cả em là người ngoài cũng nhìn ra, anh có biết lúc trước em đi thăm Văn Đào, Văn Đào nói gì không?”
Trang Hào hiếu kỳ nói: “Nói gì?”
Quách Tĩnh hé miệng cười: “Văn Đào hỏi anh ra sao, cùng Hoa Kì như thế nào? Cậu ta nói, nếu Hoa Kì một lòng đi theo anh … anh cũng đừng chú ý nhiều như vậy, trong ngục giam loại chuyện này quá nhiều, ngay cả cậu ta cũng té ngựa.”
“Cậu nói cái gì?” Trang Hào kinh ngạc nói.
Quách Tĩnh không nhịn được cười: “Ý của em là, giờ Văn Đào cũng cùng nam đó, anh nghĩ xem, Văn Đào háo sắc như vậy, trước kia cậu ta tìm không ít tiểu thư, lúc này vào tù anh nghĩ cậu ta có thể nhịn được sao? Cậu ta nói, vừa mới đầu còn có chút không thích ứng, nhưng sau này thành thói quen, hơn nữa bây giờ cậu ta ở trong tù có bạn đặc biệt, nghe cậu ta hình dung người kia còn dễ nhìn hơn Hoa Kì nữa đó.”
Trang Hào khinh bỉ nói: “Cậu ta chỉ giỏi khoe khoang, thẩm mỹ cậu ta có vấn đề thì có.”
“Ý anh là, Hoa Kì nhà anh đẹp mắt sao?” Quách Tĩnh tận dụng mọi thứ nói.
Nghe vậy, Trang Hào theo bản năng nghiêng đầu liếc nhìn Hoa Kì, dò xét một phen lại không hề nói gì, chỉ phát ra một tiếng hắng nhỏ từ lỗ mũi, âm thanh kia nhỏ đến Quách Tĩnh ở gần trong gang tấc cũng không nghe được.
Lúc ăn cơm tối, Quách Tĩnh xuống lầu mua một chút thức ăn nguội, hạt đậu phộng cái gì, nhân tiện mang hai chai rượu trở lại, Hoa Kì và Trang Hào đã bắt đầu ăn rồi, Quách Tĩnh oán giận nói: “Các người sao không đợi tôi với?”
Hoa Kì cùng Trang Hào nhìn nhau, tiếp tục trong đầu buồn bực ăn cơm.
Quách Tĩnh thấy không có ai đoái hoài đến hắn, không thể làm gì khác đành bĩu môi ngồi xếp bằng xuống oán trách nói: “Haiz, đột nhiên tôi phát hiện mình ngu vãi ra, chết tử tế không xong tới chỗ các người làm gì, tư vị làm kỳ đà cản mũi không dễ chịu chút nào.” Quách Tĩnh mở ra nắp chai rượu, rót một chén vừa mới chuẩn bị để bình xuống liền thấy trước mặt đưa tới ly rượu trống không.
Quách Tĩnh híp mắt cười nói: “Anh đã vậy còn muốn uống?”
Trang Hào ừ một tiếng: “Tới một chén, ánh mắt đỡ đau.”
Quách Tĩnh thay Trang Hào rót đầy ly, không đợi nói chuyện Trang Hào liền ngửa đầu uống một hớp.
“Ca, canh cá này anh đừng uống.” Hoa Kì dặn dò. (Chắc bị đau mắt không uống được canh cá???)
Trang Hào hiểu ý Hoa Kì, suy nghĩ một chút nói: “Vậy em uống đi.”
“Hả?” Hoa Kì ngớ ngẩn.
Trang Hào vội vàng chậc một tiếng: “Anh nói em uống em cứ uống.”
Hoa Kì có chút mơ hồ, nhưng lúc cầm chén uống vài ngụm canh cá, tư vị tươi đẹp thật tốt, trong lòng cậu ca ngợi mình vô số lần, nếu như Trang Hào có thể nếm thử thì tốt biết bao!
Mà đầu này, Trang Hào thấy Hoa Kì buông bát xuống liền đưa tay kéo Hoa Kì đang ngây ngẩn qua, cứ thế mà dán lên, lúc đôi môi dán chặt nhau còn dùng răng cắn nhẹ Hoa Kì mấy cái.
“Ai nha con mẹ nó chứ, tôi còn ở đây đó, hai người có cần phải như vậy hay không?” Quách Tĩnh kinh hãi không ngậm miệng được.
Trang Hào buông Hoa Kì ra, lúc tách ra còn liếm môi một cái, nói: “Canh cá rất ngon.”
Hoa Kì bị hành động của Trang Hào làm cho trở tay không kịp, vừa sợ lại vừa mừng, trên gương mặt phủ một tầng hồng nhạt, vì che giấu lúng túng, cậu bật cười hì hì, cười láo lĩnh nói: “Anh, anh cũng thật lãng mạn.”
Trang Hào cười cười, cầm đôi đũa lên không nói gì nữa.
Quách Tĩnh nhìn hai mắt, cười nói: “Anh, anh thích Hoa Kì đúng không?”
Trang Hào trừng mắt liếc hắn một cái: “Ăn cơm của cậu đi.”
“Hắc, chuyện mình làm còn không cho người ta nói là sao?” Quách Tĩnh quay đầu nhìn Hoa Kì, nói: “Hoa Kì, tôi nói cho cậu biết, anh tôi là vậy, thích ai cũng chẳng bao giờ nói ra khỏi miệng, cứ để mãi trong lòng.” Quách Tĩnh tiếc hận nói: “Trước kia có một cô gái thích anh ấy, anh ấy cũng thích cô gái kia, nhưng anh ấy lại không nói, kết quả cô gái kia cùng người khác chạy mấy, khi đó anh ấy hối hận nhưng làm được gì nữa? Mà nói đi cũng phải nói lại, nếu như anh ấy thổ lộ thì chắc cậu và anh ấy không có duyên phận ngày hôm nay rồi, thật ra cái này gọi là... cái này gọi là duyên phận, vận mệnh nhất định phải vậy