Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tắm Cho Đại Ca

Tắm Cho Đại Ca

Tác giả: Suly

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1342122

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2122 lượt.

ền đến tiếng Quách Tĩnh cười, còn có tiếng nồi chén va chạm.
Hoa Kì do dự một lát, rốt cuộc nện bước đi vào.
Hoa Kì vừa vào cửa, Trang Hào đúng lúc từ bếp quay người lại, trong mắt tức giận và phức tạp tương giao: “Đi nơi nào mà trễ như thế mới về?”
Quách Tĩnh nghe tiếng cũng quay đầu, cười đùa quan sát Hoa Kì: “Í, cắt tóc sao? Nhìn còn rất tinh thần.” Hắn thuận thế nhìn hai tay Hoa Kì: “Mua gì đấy?”
Hoa Kì cố làm vẻ mệt mỏi, xụ mặt không cười: “Đi ra ngoài dạo phố.”
“Đi dạo phố? Mua gì? Cho tôi nhìn một chút.” Quách Tĩnh chạy tới, đoạt cái túi trong tay Hoa Kì mà nhìn, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng tán thưởng: “Quần áo này thật không tệ, mẹ nó...... Hơn một trăm đó, Hoa Kì cậu sao vậy? Bình thường tôi không thấy cậu chịu chơi như thế đâu?”
“Không có gì, ta đã nghĩ thoáng rồi.” Hoa Kì đi chân không tới bên cạnh thùng nước, kéo ra dùng gáo nước múc một gáo nước lạnh, ngửa đầu uống sạch sẻ.
Hừ...... lúc này Trang Hào đột nhiên hừ lạnh một tiếng, quay đầu lại tiếp tục nấu cơm.
“Hoa Kì, có phải cậu nghĩ đến thứ gì hay không?” Quách Tĩnh mơ hồ cảm thấy, trải qua cuộc nói chuyện tối hôm qua Hoa Kì đã nghĩ thông suốt chuyện gì, hay là, rốt cuộc cậu đã thông suốt nên muốn dùng phương pháp này ép Trang Hào, nhưng mà...... Ý nghĩ này có chút đơn giản, người như Trang Hào rất là tinh, không dễ dàng bị lừa như vậy.
Không đợi Hoa Kì trả lời, Trang Hào đã vượt lên trước một bước nói: “Cậu ta có thể nghĩ ra cái gì? Còn không phải vì ngày hôm qua nói vài lời với cậu, lúc này mới đi giả bộ với tôi sao.”
Trong lòng Quách Tĩnh run lên, không tự chủ được bắt đầu mặc niệm cho Hoa Kì.
Hoa Kì không cười cũng không đáp lời.
“Quách Tĩnh, đưa cái bàn ra đây, ăn cơm đi.” Trang Hào bảo Quách Tĩnh, đặt món ăn lên bàn sau lại xoay người đi về phía Hoa Kì nói: “Ăn cơm chưa?”
“Ăn rồi.” Hoa Kì lạnh lùng nói, Trang Hào hừ lạnh một tiếng nói: “Cậu ngại ngày trôi qua quá tốt đúng không, cậu thích làm gì thì cứ làm đi, nhưng tôi nói cho cậu biết, cậu mà cứ ở đây mà giả bộ với tôi, đừng trách tôi......”
“Hoa Kì có ở đây không?” Giọng nói hơi từ tính từ cửa truyền tới nhất thời ngắt lời Trang Hào nói.






Tôi Là Ba Cậu Ấy.
Cao Quân âm thầm đồng ý Hoa Kì nhờ vả, đó là tìm giúp cậu một chàng trai đẹp, sau đó tới theo đuổi Hoa Kì để ép Trang Hào đi vào khuôn khổ, nói mấy lời ở dưới đáy lòng ra.
Nguyên nhân Cao Quân đồng ý Hoa Kì rất đơn giản, hoặc giả là hắn chợt thông suốt, cảm thấy quá trình Hoa Kì theo đuổi Trang Hào quá cực khổ, dầu gì bọn họ cũng coi như là bạn bè, chuyện này không giúp thì quá vô nhân đạo rồi.
Nhưng trên thực tế, Hoa Kì hoàn toàn nhờ sai người, khi trai đẹp trong truyền thuyết đứng ở cửa nhà mình thì Hoa Kì nhất thời cảm thấy da đầu tê dại, việc đã đến nước này Hoa Kì hoàn toàn không có đường lui, chỉ đành phải nhắm mắt mà lên. [Đầm: Ha hả'>
“Hoa Kì, không phải anh hẹn em đi xem phim ư, em nhanh lên một chút đi a.”
Hoa Kì buồn bực không nói, làm bộ lật lật quần áo vừa mua về.
Đúng lúc này, Trang Hào đột nhiên đi tới cửa, lễ phép nói với người kia: “Anh em, hẹn Hoa Kì xem phim à?”
“Đúng vậy a~, tôi đã hẹn cậu ấy nhiều ngày rồi.”
“À, là vậy sao.” Trang Hào khẽ mỉm cười, còn nói: “Anh thích Hoa Kỳ?”
Người nọ thẳng thắn nói: “Đúng vậy, tôi theo đuổi cậu ấy mấy ngày rồi.”
“À, cũng theo đuổi mấy ngày rồi sao?” Trang Hào ho khan mấy tiếng, còn nói: “Vậy cậu biết tôi là ai của cậu ấy sao?”
Người nọ quan sát Trang Hào tỉ mỉ, đỏ mặt lên: “Nhìn dáng dấp của anh đẹp trai như vậy, hẳn là không có quan hệ gì với Hoa Kì đi?”
“Sai, mười phần sai.” Trang Hào cà lơ phất phơ cười cười: “Tôi là ba cậu ấy.”
“Ba?” Người nọ sững sờ, hoàn toàn không rõ sẽ có một màn kịch như vậy.
Trang Hào ho khan hai tiếng, cười nói: “Đúng, tôi là ba cậu ấy, tôi thấy cậu có vẻ thật sự thích Hoa Kì nhà tôi, đã như vậy tôi liền thay mặt Hoa Kì đồng ý cậu, nhưng mà, Hoa Kì đi theo cậu…cậu phải bày tỏ chút gì đi chứ?”
“Bày tỏ? bày tỏ cái gì?” Người nọ bị Trang Hào chơi liền sửng sốt.
Trang Hào chậc một tiếng: “Tiền thì không cần, không bằng kêu một tiếng ba nghe một chút, thế nào?” Trang Hào giơ tay lên móc móc lỗ tai, giống như đang chờ đợi.
Người nọ lộ ra vẻ mặt khổ sở, ánh mắt trên thực tế nhìn Trang Hào, nhưng hình như cũng không nhìn Trang Hào, do dự một lát nói: “Cao Quân không có nói cho tôi biết còn phải kêu ba?”
“Hả? Cao Quân không có nói cho cậu biết Hoa Kỳ còn có ba sao?” Trang Hào cười hoa rơi nước chảy.
“Dĩ nhiên, hắn mà sớm nói cho tôi biết còn phải kêu ba thì tôi sẽ không đến đây đâu.”
Trang Hào mỉm cười nói: “Vậy cậu có gọi hay không?”
“Gọi cái rắm, ba tôi còn sống đấy.”
Trang Hào lập tức trầm mặt, mắt lộ hung quang nói: “Vậy con mẹ mày sao còn chưa cút, đứng nơi này chờ đòn đúng không?”
Người nọ không ngờ Trang Hào đột nhiên trở mặt, khiếp sợ nói: “Cái người này sao lại mắng người ta hả?”
“Mắng mày còn nhẹ, mẹ nó tao còn đánh mày nữa kìa.” Trang Hào chợt nâng cánh