XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tắm Cho Đại Ca

Tắm Cho Đại Ca

Tác giả: Suly

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1342119

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2119 lượt.

n Đào, mang Hoa Kì qua bên cho tôi, hôm nay ông đây phải giáo huấn bọn cháu chắt này một chút.”
Vương Văn Đào cầm bình rượu đứng lên: “Ca, anh đừng động tay, chuyện này em tới giải quyết.” Nói xong, Vương Văn Đào giơ chai rượu vọt tới, không đợi Trang Hào mở miệng lần nữa, Vương Văn Đào cầm bình rượu hung hăng đập Bàng Suất, Bàng Suất động tác nhanh nhẹn nhẹ tránh thoát, nhưng mà người sau lưng hắn lại không may mắn thoát khỏi, thật bị đập bể đầu chảy máu.
Chiến sự một khi nổ ra, nhất định phải có kết quả, Bàng Suất thu lại nụ cười, giận dữ hét: “ĐM mày, các huynh đệ lên cho tao, hung hăng gọt bọn chúng.”
Bàng Suất ra lệnh một tiếng, một nhóm người rời đi xông tới chỗ bọn Trang Hào, hai nhóm người đánh nhau, bình rượu, chén dĩa bát đũa toàn bộ thành công cụ đánh nhau, trong lúc nhất thời náo loạn, nhân viên quán xiên nướng sợ hãi kêu liên tiếp, mấy cô gái bị hù chạy ra ngoài cửa cửa nhìn.
Vô luận quần đấu kịch liệt như thế nào, đều không thể ảnh hưởng đến người đang mộng đẹp. Hoa Kì nằm trên ghế ngủ say như chết, ở thế giới khác với bọn họ.
Lúc Hoa Kì mở mắt lần nữa, đầu còn mơ mơ màng màng, cậu không kịp thấy rõ mình đang ở nơi nào, chỉ cảm thấy dạ dày khó chịu giống như dời sông lấp biển, chỉ hơi hơi giật giật thân thể, chút đồ vật trong dạ dày sẽ thuận miệng trào ra.
“Ọe. . . . . .” Hoa Kì nôn ọe một tiếng, vội vàng bò dậy, nửa quỳ bên cạnh giường sưởi, đôi tay giơ quá đỉnh đầu, như thở dài nôn ọe không ngừng.
Trang Hào ngồi trên ghế một bên, mặc cho Hoa Kì ói mửa, nhưng mà động tác của Hoa Kì có chút khôi hài, như cái gì? . . . . . . A, đúng rồi, giống như là bái thiên địa.






Mỗi Lần Bị Ổ
Hoa Kì lạy không sai biệt lắm, dạ dày cũng thoải mái không ít, thở gấp một hớp khí ngồi dậy.
“Nôn xong?”
Hoa Kì sợ hết hồn, lúc này mới thấy Trang Hào mặc áo sát nách ngồi trên ghế trước mặt.
“Sao anh ở nơi này?” Hoa Kì kinh ngạc nói.
Nghe Trang Hào nói như thế, lúc này Hoa Kì mới chú ý tới trên mặt cùng trên người anh không thiếu vết thương, nhưng cũng không quá đáng lo, chỉ có vết thương trên cằm, chưa trải qua bất kỳ xử lý gì, mặc cho máu khô ở nơi đó.
“Các người đánh nhau?” Hoa Kì điên cuồng hỏi một câu, còn nói: “Có phải cùng Bàng Suất hay không? Hắn ở đâu?”
Trang Hào gãi gãi đầu, ngồi ở mép giường ngậm điếu thuốc nói: “Đánh chạy, còn bị thương nghiêm trọng hơn tôi, bị Vương Văn Đào đập hai bình rượu.”
“Nghiêm trọng như thế?” Hoa Kì hoảng sợ nói.
Trang Hào cười lạnh một tiếng: “Sao? Đau lòng?”
Hoa Kì nhún nhún vai: “Đau lòng cái long ấy, em với hắn đâu có quan hệ gì.” Hoa Kì ngồi xuống bên cạnh anh, nghiêng đầu nhìn cằm Trang Hào: “Ngược lại là anh, không sao chứ?”
Trang Hào cười cười: “Chút vết thương nhỏ không tính là cái gì.”
Hoa Kì nhìn Trang Hào từ trên xuống dưới, do dự nói: “Cái đó. . . . . . Cái đó, cô gái kia là bạn gái anh sao?”
“Bạn gái?” Trang Hào sửng sốt: “ĐM cậu, tôi lấy đâu ra bạn gái, đó là chị họ tôi, con gái bác, không biết trong óc cậu ngày ngày nghĩ cái gì, chẳng lẽ tôi đi với cô gái nào cậu cũng nghĩ đó là bạn gái tôi à?”
“Chị anh á?” Hoa Kì há to miệng nói: “Không nói sớm, hại em uống nhiều rượu như vậy.”
Trang Hào dở khóc dở cười nói: “Cậu uống rượu có liên quan gì đến chị họ tôi? Chẳng lẽ. . . . . . cậu ghen à?” Trang Hào nhìn Hoa Kì mà nhíu lông mày.
Hoa Kì chép chép miệng, khuôn mặt nhỏ đỏ lên: “Không phải sao, ta ghen đấy.”
“Cậu giỏi thật đó, đúng là thiếu thao mà.” Trang Hào cười mắng.
Hoa Kì cười đùa nói: “Anh muốn không? Anh mà muốn em để cho anh thao.”
Trang Hào liếc mắt nhìn Hoa Kì: “Cậu ở chỗ Bàng Suất để hắn thao không ít chứ gì?”
“Nói bậy, em chỉ thích mình anh, muốn bị thao cũng phải để anh thao.” Hoa Kì bất tri bất giác bật thốt tiếng lòng, đây là lần đầu cậu nói ra chữ thích ngay trước mặt Trang Hào, lời vừa ra khỏi miệng Hoa Kì liền hối hận, trong lúc nhất thời hai người đều lúng túng, không ai biết nên nói cái gì.
“Cái đó. . . . . .” Trang Hào a a ô ô nói: “Cậu từ chức đi, cậu mà còn muốn tắm kỳ, tôi nói bạn tôi tìm chỗ cho cậu.”
Hoa Kì gật đầu một cái: “Ừ, em vốn đang tính từ chức.” Hoa Kì liếc Trang Hào, hơn một tuần không gặp, cảm thấy anh có chút gầy, da đen hơn, mắt còn có quầng thâm, cặp mắt vô hồn có vẻ rất là mệt mỏi, Hoa Kì nhìn mà đau lòng, từ từ tới gần, vươn một ngón tay gõ gõ vào lòng bàn tay Trang Hào nói: “Em sớm nên nghe anh, nếu không sẽ không có ngày hôm nay rồi.” Hoa Kì nhớ không rõ hiện trường đánh nhau hôm nay, nhưng từ vết thương trên người Trang Hào có thể thấy không nhẹ.
Trang Hào không lên tiếng, rất nhanh nắm chặt ngón tay Hoa Kì.
Hoa Kì suy nghĩ một chút còn nói: “Ca, Bàng Suất và Chương Viễn hợp tác, hiện giờ Chương Viễn là một cổ đông của Ngũ Hành, đổi lại cách nói, hiện giờ bọn họ là châu chấu trên một sợi thừng, anh phải cẩn thận.”
Trang Hào cười cười: “Tôi đã sớm biết, nhưng bọn hắn hẳn không phải nhằm về tôi, mà tôi đoạt khách hàng của Bàng Suất cũng không phải là ân oá