Tác giả: Đường Thất Công Tử
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342404
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2404 lượt.
biết nàng ta đã nhận nhầm ta với ai đó, nhưng chân không rút ra được, đành dùng hai tay nâng nàng ta dậy. Nàng ta nước mắt lưng tròng ngẩng đầu nhìn ta, tuy rằng đôi mắt đẫm lệ nhưng sau đó là niềm vui khôn xiết. Ta vỗ vỗ vào dải lụa trắng băng quanh mắt, không nhịn được nói: “Tiên tử nhận nhầm người rồi, lão thân là Bạch Thiển ở Thanh Khâu, không phải là nương nương của tiên tử”.
Tiểu tiên nga tự xưng là Nại Nại ngẩn ra, nhưng vẫn ôm cứng lấy hai chân ta.
Ta đành quay sang nhìn Dạ Hoa đứng bên cạnh.
Hắn bước tới, một tay đỡ Nại Nại dậy, cũng không nhìn nàng ta, chỉ nhìn rừng đào trước mặt, lạnh lùng nói: “Đây là thượng thần Bạch Thiển của vương quốc Thanh Khâu, sẽ ở đây tạm vài ngày, ngươi nhớ hầu hạ nàng. Bây giờ ngươi nên đổi cách gọi, không được gọi là nương nương, mà gọi tôn hiệu của nàng, gọi là thượng thần đi”.
Nại Nại ôm chặt đôi chân ta hoang mang nhìn hắn, rồi lại hoang mang nhìn ta. Ta cười an ủi nàng một cái, nàng cũng không có phản ứng gì, chỉ dùng tay áo chấm chấm nước mắt, gật đầu thưa vâng.
Ta chỉ mang theo có hai bộ xiêm y, nên cũng không cần sắp xếp phức tạp gì, Dạ Hoa sai Nại Nại chuẩn bị đồ để ta đi tắm, dặn dò ta nghĩ ngơi đã, hắn đến Khánh Vân điện đón cục bột qua.
Gần đây Dạ Hoa rất thấu hiểu lòng người, nhận ra ta bị thương đi đường không tiện, lại biết trong lòng ta cũng nhớ cục bột nhỏ, quả khiến ta cũng hơi hơi cảm động.
Rõ ràng là cục bột cũng rất nhớ ta, còn đang ở trong lòng phụ quân, vừa nhìn thấy ta, nó đã nhào nửa người ra, rối rít gọi “mẫu thân”, khiến ta sung sướng vô cùng.
“Choang”, bình hoa đào trong tay Nại Nại rơi xuống đất. Ta cảm thấy tiểu tiên nga này vẫn còn vương vấn với mẫu thân của cục bột nhỏ. Nếu bây giờ mẫu thân của cục bột nhỏ đã ngọc nát hương tan, không thể hưởng được hạnh phúc sum vầy, đã khiến cho mẹ kế như ta được hưởng, ắt là tiểu tiên nga kia không đành lòng.
Hầy, hay cho một tiểu tiên nga trung nghĩa.
Dạ Hoa nói cục bột nhỏ chỉ bị kinh sợ một chút, nhưng không sao. Ta quan sát trái phải một lượt, thấy nó vẫn béo trắng mũm mĩm, lúc nhoẻn cười vẫn lộ hai lúm đống tiền sâm hoắm, vẫn dáng vẻ ngây thơ hàng ngày, không cần phải lo ngại gì.
Rõ ràng là cục bột muốn nhào vào lòng ta, nhưng bị phụ quân của nó ôm rất chặt, giãy mãi mà không ra, lấy làm buồn rầu, ấm ức nhệch miệng nhìn ta.
Ta xoa xoa mái đầu nó, dịu dàng bảo: “Mẫu thân không được khỏe, con cứ để phụ quân bồng đi”.
Đôi mắt to của nó chớp chớp, khuôn mặt nhỏ chợt đỏ lên, rồi nhăn nhó một lát, ấp úng nói: “A Ly biết rồi, mẫu thân có em bé đúng không?”.
Ta ngây ra: “Hả?”.
Nó xấu hổ vân vê mép áo nói: “Trong sách có viết như thế này. Có một vị phu nhân mang thai một em bé, người nhà họ không cho phu nhân đi bế đứa trẻ nhà người khác tới chơi đùa, sợ động, động…” nghĩ một lúc lâu, nắm tay nhỏ vung lên, nói rất quả quyết: “Đúng rồi, động thai”.
Ta choáng váng, ngoan nào, chỉ là một đứa trẻ ranh cao không hơn cọng tỏi, sao biết đến cái gọi là “thai”!
Dạ Hoa mỉm cười hỏi: “Con đọc được trong sách nào?”.
Cục bột nhỏ ngây thơ đáp: “Là sách Thành Ngọc cho con mượn”.
Ta nhìn thấy trán Dạ Hoa nổi gân xanh.
Chậc, chậc, chậc, vị Thành Ngọc Nguyên Quân từ phàm giới phi thăng thành tiên này quả là kỳ diệu, thật giỏi vuốt râu hùm. Ta bội phục hắn.
Nại Nại bên cạnh nghi hoặc hỏi: “Cho dù là thượng thần mang thai, sao tiểu điện hạ lại đỏ mặt?”.
Cục bột nhỏ duỗi hai cánh tay ra, cố gắng với lấy mặt ta thơm “choét” một cái, nói: “Bản thiên tôn vui mà, mẫu thân có em bé, bản thiên tôn không phải là người nhỏ nhất trên trời nữa”.
Dạ Hoa ngẫm nghĩ giây lát, rồi khẽ nói với ta: “Chi bằng sau khi kết hôn chúng ta lập tức sinh một đứa?”.
Ta ngẩng đầu nhìn xà nhà, khiêm nhường đáp: “Nếu đến lúc đó là do ngươi sinh, thì ta cũng vui vẻ góp phần”.
Hắn há hốc miệng, mãi lâu sau mới không nói được gì, giống như vừa nuốt phải một con ruồi vậy.
Vì lần này ta lên trời là để ngâm mình trong suối trời ở Linh Bảo Thiên Tôn, sắp xếp đâu vào đó rồi, liền đến Thượng Thanh Cảnh của Linh Bảo Thiên Tôn.
Ta đã phải mượn suối trời của vị Thiên Tôn này, đương nhiên cũng cần viện hết thân thế ra để đủ thấy được độ “chân thành”.
Nhưng hôm nay lại đúng dịp Thái Thượng Lão Quân mở pháp hội. Linh Bảo Thiên Tôn là sư phụ của Thái Thượng Lão Quân, hẳn phải tham dự, không còn ở trong Ngọc Thần cung, chỉ có bảy tiên bá đứng hầu ở đại điện, cung kính chào: “Sau pháp hội của Lão Quân, Thiên Tôn ắt sẽ tới thăm cô cô”. Ta ung dung lấy viên dạ minh châu ra đưa cho họ, tiếp đó có mười tám tiên nga đứng xếp thành hai hàng, trong tay đều bưng nào là hoa quả, rượu trà…, dẫn chúng ta đến suối trời để trị thương.
Ta cũng hiểu một chút về lễ phép của Thiên tộc, mười tám vị tiên nga dẫn đường chính là lễ dành cho thượng thần. Ta nhịn một lúc, rồi lại hỏi Dạ Hoa: “Nếu là chính phi của ngươi tới đây ngâm mình, thì có bao nhiêu tiên nga dẫn đường?”.
Hắn ôm cụ bột nhỏ dừng lại một lát, đáp: “Mười bốn”. Lại hỏi: “Thì sao?”
Ta nắm cây quạt trong tay, rầu rĩ một hồi, sụt sùi nói: “