Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tam Sinh Tam Thế - Thập Lý Đào Hoa

Tam Sinh Tam Thế - Thập Lý Đào Hoa

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342405

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2405 lượt.

Chẳng sao cả, chỉ cảm thấy gả cho ngươi, phẩm cấp của ta không tăng mà lại giảm. Như thế này không thể coi là một vụ mua bán hời được”.
Hắn im lặng, cắn răng đáp: “Nếu là đế hậu của Thiên Quân, thì có tới hai mươi bốn tiên nga dẫn đường, còn có bốn người tay chân nhanh nhẹn kỳ lưng cho nàng”.
Ta cười ha ha, tán thường từ tận đáy lòng: “Thế thì không tồi”.
Con suối trời này nằm sau một hòn giả sơn, là nơi cực kỳ thanh tịnh, khí bốc lên xung quanh đều có màu xanh, giống như lúc hỗn độn âm dương chưa phân, trời đất hỗn mang.
Cục bột nhỏ reo vui, nhờ tiên nga cởi áo, quần cho nó, rồi cơ thể trắng như bột nhảy xuống nước, nhưng không thấy lặn xuống mà chỉ nổi trên mặt nước, bì bạch đạp nước tung tóe.
Dạ Hoa đứng trên bờ nhìn một lúc, lại kiểm tra những món hoa quả rượu trà trong tay các tiên nga, quay đầu dặn ta: “Những loại rượu này đều là rượu hoa quả, chỉ có thể cho A Ly uống một chút, chớ cho nó uống nhiều. Mấy loại quả đầu mùa này cũng chỉ nên cho nó ăn mỗi thứ nửa quả”.
Ta gật đầu đồng ý, cảm thấy làm cha mẹ thật khó, lại nhìn ánh mắt hắn sáng rỡ, cảm thấy thật khâm phục.
Hắn ngẩn người, lại nở một nụ cười sáng như băng tuyết, nhẹ nhàng cầm lấy cây quạt trong tay ta, nói: “Trên chiếc quạt này vẽ hình hoa đào rất phong lưu, nhưng không thấy đề thi từ ứng với cảnh, hơi đáng tiếc, ta cầm đi bổ sung vào cho nàng, tạm thời nàng cứ ngâm mình ở đây, ngâm xong thì đến thư phòng tìm ta nhé”.
Nụ cười này của hắn khiến mắt ta hoa lên, không chú ý đã bị hắn cầm cây quạt đi mất.
Cục bột nhỏ đang khỏa nước tung tóe hỏi ta: “Sao phụ quân lại đi thế, sao không tắm cùng chúng ta?”
Ta cười ha ha: “Trời giao mệnh lớn cho phụ quân con, phụ quân con phải đi làm nhiệm vụ rồi”.
Cục bột nhỏ đã uống quá chén.
Vì lúc chuẩn bị đi Dạ Hoa đã dặn dò kỹ, mấy thứ quả đầu mùa này chỉ cho cục bột nhỏ ăn nữa quả mỗi loại, đương nhiên ta cũng cho rằng rượu hoa quả cũng có thể cho nó uống nửa bình, nhưng không ngờ rằng, mới có hai nửa bình mà nó đã say rồi, ngây ngô cười với ta, đầu ngoẹo sang một bên rồi ngủ thiếp đi.
Nại Nại lo lắng nói: “Tiểu điện hạ lần đầu uống nhiều như thế, say thế này, hay là để nô tỳ đưa ngài đến phủ Dược Quân xin thuốc”.
Ta uống rượu đến hơn chục vạn năm, mà toàn uống thứ rượu cao cấp do Chiết Nhan nấu, cho dù khiêm tốn mà nói trong làng uống rượu thì ta cũng được coi là lão làng một nửa. Cục bột nhỏ lần này uống phải rượu hoa quả, chẳng qua là quả tiên ủ lâu ngày lên men mà thôi, thực sự không chuốc say nổi người, mà là uống hơi nhiều, không hề nguy hại gì đến cơ thể. Cục bột nhỏ say ngủ thiếp đi, chỉ vì chưa bao giờ uống nhiều, tửu lượng của nó lại quá thấp, chỉ vì muốn giải rượu mà tới phủ Dược Quân, thực là chuyện bé xé ra to. Ta lặng im một lát, rồi nói với Nại Nại: “Nam tử hán không nên chiều chuộng như thế, không sao đâu, ngươi đưa nó về cung ngủ là được, không đến ba canh giờ nó sẽ tự tỉnh thôi”.
Hai tiên nga vội vàng xốc cục bột nhỏ dậy, mặc quần áo vào, rồi Nại Nại bế nó về trước.
Lại ăn thêm một chút dưa, uống nốt chỗ rượu cục bột nhỏ đang uống dở, rồi mơ màng ngủ thiếp đi, đến lúc tỉnh lại đã là giờ Tuất, đã làm khó mười tám tiên nga trên bờ còn phải đứng đợi mà không dám oán hận. Ta rất sảng khoái, chải lại mái đầu, mặc áo choàng, nghĩ lại trên đường từ Ngọc Thần cung đến Tẩy Ngô cung vẫn còn những cảnh tượng lóa mắt, bèn lấy dải lụa trắng băng mắt lại.
May mà trong thời gian hai, ba tháng Dạ Hoa ở lại Thanh Khâu, ta cũng nắm được thói quen sinh hoạt của hắn. Ví dụ như ta còn nhớ trước đây giờ này thường bị hắn lôi dậy đi chơi cờ. Vì đã có tiền án ngay trước mắt, nên ta đoán giờ này hắn hãy còn ở thư phòng, lại nghĩ tới chiếc quạt giúp ta đuỗi muỗi đêm qua, thế nên không về khu nhà “Nhất Lãm Phương Hoa” nữa mà đi thẳng đến thư phòng của hắn.
Bên ngoài thư phòng không có ai canh cửa, ta gõ gõ cửa, cũng không có ai, nến vẫn cháy, chiếu sáng lung linh.
Bên trong bỗng vẳng đến tiếng nghẹn nghào của một người con gái. Trong lòng nhói mạnh một cái, ta sững sờ một lúc, lắng tai nghe. Gần đây bản thượng thần số rất đào hoa, liên tục gặp phải những chuyện sớm mận tối đào. Lần này cách một lần cửa, chẳng lẽ lại gặp vận son, được xem trò vui chốn khuê các của người khác ư?
Ta trấn tĩnh lại, cảm thấy Dạ Hoa tuy lạnh lùng trầm tĩnh một chút, chẳng qua là tuổi trẻ hăng hái, bầy tiên nga ta gặp hôm nay đều rất xinh đẹp, trong đêm hắn lại bầu bạn với một bàn công văn khô khan, hẳn rất phiền muộn, ta bỗng ngẩng đầu lên, bắt gặp một mỹ nhân như hoa như ngọc, diễm lệ tựa tranh vẽ đứng bên cạnh…
Trong lòng vừa cảm khái vừa kinh ngạc.
Dạ Hoa cắt đứt tơ tưởng với ta vốn là việc tốt, rất đáng để ta vui mừng xiết đỗi. Nhưng ta lại âm thầm thấy tiểu tiên nga xinh đẹp như hoa kia không được xinh đẹp như hoa cho lắm, càng không xứng với Dạ Hoa.
Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng cảm thấy giật đỗ mười tòa miếu cũng chẳng bằng hủy hôn, bèn vân vê cái tai đã nóng rực, định im hơi lặng tiếng, khẽ chân khẽ tay cưỡi đám mây màu chuồn đi.
Chân phải đang nhấc lên được nửa b