Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Hôn Phòng

Tân Hôn Phòng

Tác giả: Hà Lạc

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341870

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1870 lượt.

ộng khoác ở ngoài. Trước đây, khi miêu tả cho Tiểu Lạc nghe về hoàn cảnh mỗi lần làm việc ở bên ngoài, anh đều nói vui rằng: “Khoác thêm chiếc áo trắng bên ngoài thấy mình không giống kỹ sư phần mềm nữa mà giống bác sỹ hơn, ha ha.”
Tiểu Lạc quay về phòng làm việc đã thấy mọi người đang thu dọn đồ đạc, trên đất vứt bừa bãi bao nhiêu là rác. Căn phòng vừa nãy còn sạch sẽ gọn gàng bỗng chốc trở nên thật lộn xộn như một bãi chiến trường.






Bình thường chỉ cần “lão yêu bà” Từ Lợi vắng mặt thì cả phòng ngay lập tức lộ rõ bản chất là một khung cảnh rộn rã vui tươi, người thì nói chuyện, người thì ăn quà vặt… Nhưng lúc này, ngoài âm thanh hỗn tạp của việc dọn dẹp đồ đạc ra thì chẳng còn âm thanh nào nữa.
Ai cũng luôn chân luôn tay, bận bịu thu dọn hành lý để mang đi. Mặt ai cũng tỏ vẻ không quan tâm, buồn bã nhưng không thể làm thế nào khác.
Tiểu Lạc thấy trong lòng chua xót. Cô có cảm giác tiếc nuối, nhớ nhung cái không khí náo nhiệt ồn ào trong phòng làm việc trước đây. Hồi trước, có lúc mệt mỏi, cô còn oán trách công việc này sao mà vất vả thế. Nhưng bây giờ khi quyền lợi làm việc bị người ta cướp đi một cách thô bạo, cô thật sự cảm thấy không nỡ rời xa nơi này. Giờ phút này, cô không chỉ đau buồn vì sắp phải chia tay mọi người mà còn rất mơ hồ về con đường phía trước của mình. Là dân tỉnh lẻ phiêu bạt nơi đô thị tấp nập, cô giống như một chiếc thuyền con ngoài đại dương bao la, khi giông bão bất ngờ ập đến cũng chỉ có một mình cô chống đỡ mà thôi.
Tiểu Lạc âm thầm cất dọn đồ đạc trong buồn bã, đúng lúc đó điện thoại của cô đổ chuông, là Thẩm Lộ Dao gọi đến. Tiểu Lạc vừa nhấc máy vừa bước ra ngoài văn phòng:
“A lô.”
Tiểu Lạc cũng không biết tại sao vừa nãy cô không nói với Thẩm Lộ Dao chuyện cô bị thất nghiệp, thậm chí khi cô ấy muốn giới thiệu người bạn để phỏng vấn trên tạp chí của cô, cô thậm chí còn nói dối. Có lẽ vì cô không muốn hai người đổi ngược tình huống cho nhau nhanh như thế. Đều là con gái với nhau nhưng người ta đang hãnh diện chuẩn bị đi ăn trưa cùng với anh chàng “3D” của mình, còn cô thì lại chuẩn bị thất nghiệp và đang phải sắp xếp đồ đạc còn đang bừa bãi ngổn ngang ở văn phòng.
Cốc nước chính là món quà mà Trình Hạo đã tặng Tiểu Lạc. Bên ngoài thành cốc còn có hình hai chú lợn con béo mũm mĩm, trên đầu còn quấn khăn, hai má đỏ hồng. Chúng lè lưỡi ra, hai ngón tay cái thọc vào dây thắt lưng trông đến là đáng yêu. Cái này cần phải mang đi!
Laptop, mặc dù chủ yếu là chứa phần tóm tắt công việc mỗi khi họp hành nhưng nó cũng có một chút gì đó là cảm xúc cuộc sống ngày thường của cô. Cái này phải mang đi!
Cây xương rồng cảnh, cô đã mất mười tệ để mua nó ở trên cầu vượt. Mặc dù từ lúc mua nó đến nay cô chẳng chăm sóc bao giờ nhưng nó vẫn kiên cường sống sót suốt hơn một năm qua. Cái này cũng đáng mang đi!
Phấn mắt, đây chẳng phải hộp phấn mắt mà hôm qua mình vất vả tìm kiếm nhưng không thấy sao? Hóa ra nó lăn vào cái khe ở giữa chiếc tủ nhỏ và tấm vách ngăn bàn làm việc. Chẳng trách hôm qua mình tìm mãi không thấy. Cái này đương nhiên là phải mang đi rồi.
Hộp phấn mắt mất đi rồi lại tìm thấy làm Tiểu Lạc đang buồn bực vì việc thất nghiệp cũng dần dần cảm thấy nhẹ nhàng hơn. “Mất quả dưa hấu thì nhặt được hạt vừng. Nhưng nói chung cũng tốt hơn là không có gì.” Tiểu Lạc tìm kiếm niềm vui trong nỗi buồn, cố gắng phát huy tinh thần của AQ[3'>.
[3'> Tên nhân vật chính trong tiểu thuyết AQ chính truyện của nhà văn Trung Quốc Lỗ Tấn. AQ tính cách an phận, luôn bằng lòng với những gì mình có, luôn tự thưởng cho mình “phép thắng lợi tinh thần”, dù có bất kỳ điều tồi tệ nào xảy ra.
***
Muốn cô rời đi cũng được nhưng tiền bồi thường hợp đồng thì không thể không lấy!
Sau khi dọn dẹp xong mọi thứ, Tiểu Lạc thuyết phục hai đồng nghiệp của mình cùng đi tìm Phó giám đốc Tiêu để nói về tiền bồi thường hợp đồng.
Bước đến cửa phòng làm việc của Phó giám đốc Tiêu, Tiểu Lạc đứng lên phía trước, bắt đầu gõ cửa.
“Mời vào.” Tiếng của Phó giám đốc Tiêu vang lên.
Anh ta chắc hẳn là đang đợi vị khách quan trọng nào đó của mình nên khi thấy cửa đẩy ra liền đứng dậy định ra đón khách. Thế nhưng khi thấy nhóm người Tiểu Lạc, sắc mặt anh ta chuyển từ “bầu trời trong xanh” sang “bầu trời u ám nhiều mây” rồi cất giọng hỏi: “Mọi người đến đây làm gì?”
“Phó giám đốc Tiêu đúng là người cao quý nên thường hay quên việc. Không phải anh đã nói việc liên quan đến tiền bồi thường vi phạm hợp đồng thì đến gặp anh giải quyết sao? Chúng tôi đã đến rồi đây.” Tiểu Lạc đi thẳng vào vấn đề.
“À, việc tiền vi phạm hợp đồng sao?” Phó giám đốc Tiêu giả vờ tỏ ra ngạc nghiên như sực nhớ ra, sau đó liền nói: “Nhóm Biên tập thay đổi toàn bộ cơ cấu, đây là ý kiến của phía nhà đầu tư mới. Do đó, việc bồi thường do bên họ chịu trách nhiệm.”
“Nhưng chúng tôi ký hợp đồng với công ty này chứ không phải với nhà đầu tư mới. Tiền bồi thường vi phạm hợp đồng đương nhiên là phải hỏi anh rồi.” Tiểu Lạc ghét nhất là cái bộ mặt gian manh n


XtGem Forum catalog