Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Hôn Phòng

Tân Hôn Phòng

Tác giả: Hà Lạc

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341872

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1872 lượt.

đi vệ sinh à? Có cần anh đưa em đi không?”
“Không phải đâu, em khát quá, em muốn đi uống nước thôi.” Cô cảm thấy toàn thân mềm nhũn, không còn sức để ngồi dậy nữa.
“Đêm khuya trời lạnh lắm, em cứ nằm trên giường, anh đi lấy nước giúp em.” Trình Hạo khoác áo vào rồi bước xuống giường.
Một lát sau, Trình Hạo bưng một ly nước mang đến cho Tiểu Lạc rồi nói: “Nước vừa rót xong nóng quá nên anh cho cốc nước vào trong nước lạnh ngâm một lúc, bây giờ nước vừa đủ ấm, em mau uống luôn đi!”
Tiểu Lạc cảm thấy trong lòng ấm áp liền bưng ly nước lên uống ừng ực một hơi.
Trình Hạo tắt đèn ngủ rồi nằm xuống định quay ra ôm Tiểu Lạc nhưng khi chạm vào tay cô thì thấy nóng ran, anh giật mình vội hỏi: “Sao người em lại nóng thế?” Sau đó anh nhanh chóng sờ tay lên trán cô: “Tiểu Lạc, em bị sốt rồi, chắc là do hôm nay ngủ quên trên bàn nên bị cảm đấy.”
Bây giờ đang là tháng mười hai, mặc dù trong nhà có điều hòa nhưng lại là máy cũ, thêm vào đó nhà không kín gió, cho nên cứ đến mùa đông là trong nhà rất lạnh. Tiểu Lạc lại ngủ gục trên bàn lâu như vậy, không bị cảm mới là lạ!
“Ồ, chẳng trách đầu em đau, toàn thân như chẳng còn chút sức lực nào cả.”
“Để anh đi mua thuốc cho em.” Trình Hạo bật đèn lên rồi nói dứt khoát.
“Muộn thế này rồi anh còn đi mua ở đâu chứ? Để ngày mai tính tiếp, không biết chừng em ngủ dậy sẽ khỏi ngay thôi.”
“Không được, em đang sốt cao thế này, để qua một đêm chắc sẽ càng ốm nặng mất. Ở gần chỗ chúng ta có một hiệu thuốc mở cửa hai tư giờ, anh đến đó mua là được.” Trình Hạo nói xong liền xuống giường rồi nhanh chóng mặc áo khoác.
“Anh mặc nhiều áo vào, buổi tối bên ngoài trời lạnh lắm.” Tiểu Lạc dặn dò.
“Anh biết rồi.” Trình Hạo đáp lại một tiếng rồi kéo chăn lên cho cô, sau đó mở cửa đi ra ngoài.
Trình Hạo đi rồi mà cô không thể nào chợp mắt được, trong lòng vẫn tràn đầy xúc động.
Tiểu Lạc nhớ, vào một sáng sớm nọ lâu lắm rồi, hôm đó Trình Hạo đã tốt nghiệp và đi làm, cô vì nhận dạy gia sư hai lớp nên hè năm đó không về nhà. Một hôm, lúc hai giờ sáng, bỗng cô bị dị ứng do thay đổi thời tiết, thoáng một cái toàn thân nổi nốt đỏ khiến cô ngứa không thể chịu nổi. Cô cứ trằn trọc mãi mà không sao ngủ được. Trong kí túc xá lúc đó lại chỉ có mỗi một mình cô khiến Tiểu Lạc càng lo sợ và bất an hơn.
Người đầu tiên mà cô nghĩ đến để nhắn tin là Trình Hạo. Trình Hạo sau khi nhận được tin nhắn của cô liền nhắn lại ngay: “Em đừng lo, em hãy dùng kem đánh răng bôi vào chỗ bị ngứa, kem đánh răng có tác dụng làm mát và giải độc đấy.”
Tiểu Lạc nghe lời bôi kem đánh răng vào xong liền cảm thấy đỡ hơn rất nhiều.
Sau đó, Trình Hạo lại tiếp tục gửi tin nhắn đến: “Em đã đỡ hơn chưa? Có còn nghiêm trọng nữa không? Nếu em không thể chịu được thì anh sẽ gọi bạn đồng hương của anh dậy đưa em đi bệnh viện. Nếu em không muốn đi viện, lại không ngủ được thì anh sẽ nói chuyện cùng em cho đến khi trời sáng, để em quên cảm giác ngứa đi nhưng trời sáng thì em phải đến viện khám xem thế nào.”
Tiểu Lạc nói: “Anh không ngủ sẽ ảnh hưởng đến công việc ngày mai đấy. Thôi anh không phải lo cho em đâu.”
Trình Hạo đáp: “Trong trái tim anh không có gì quan trọng bằng em cả, nếu em không vui thì anh làm việc còn có ý nghĩa gì nữa? Anh kiếm tiền còn có tác dụng gì? Bố anh đã mất rồi, bây giờ chỉ có em và mẹ là động lực lớn nhất để anh phấn đấu thôi.”
Tiểu Lạc đọc xong tin nhắn của anh mà cảm động đến nỗi nước mắt cứ thế tuôn ra.
Trước đây, Tiểu Lạc nghĩ gia cảnh của Trình Hạo không khá giả gì, anh cũng không phải là người thành đạt trong công việc, lại không có tiền để mua nhà, vậy rốt cuộc thì cô yêu anh ở điểm nào? Hơn nữa lại còn yêu sâu đậm đến chết cũng không thay đổi nữa chứ!
Bây giờ thì Tiểu Lạc đã hiểu được lý do tại sao. Cô yêu anh bởi sự ân cần quan tâm của anh dành cho cô. Mỗi khi anh chăm sóc cô đều rất chu đáo, mỗi hành động đều rất cẩn thận, tỉ mỉ.
Khi Tiểu Lạc ngồi viết bài, anh thường nhắc cô phải biết bảo vệ mắt, cứ sau mỗi tiếng đồng hồ ngồi máy tính đều phải đứng dậy nhìn ra xa. Trước kia khi còn đi học, có những hôm đến lớp trời bỗng nhiên đổ mưa mà cô không mang ô theo, anh đã đứng chờ cô ngoài cửa lớp trước khi tan học. Bây giờ, mỗi sáng sớm trước khi cô thức dậy, anh đã rót cho cô một ly nước ấm, nó là bài thuốc rất có lợi cho cô – một người có tiền sử bệnh dạ dày. Mỗi lần cô đi chơi cùng bạn, anh đều dặn không được ăn cay, cũng không được uống nước lạnh.
Tiểu Lạc nghĩ rằng, nhất thời đối xử tốt với một người thì rất dễ nhưng lúc nào cũng đối tốt với một người thì rất khó. Suốt mấy năm qua, ngày nào cũng như ngày nào, Trình Hạo đều đối xử với cô rất tốt. Sự quan tâm ấy, tình yêu ấy trong anh chưa bao giờ vơi cạn. Tiểu Lạc đã quen với những cử chỉ yêu thương nhỏ nhất của anh. Những hành động đó đã làm cô luôn cảm thấy trong lòng tràn ngập yêu thương. Đây cũng chính là lý do khiến cô kiên trì yêu anh đến cùng.
Nếu một người rất yêu bạn và bạn cũng yêu anh ấy sâu đậm, cho dù con đường tình yêu đầy chông gai trắc trở, cho dù phải trải qua một đoạn đường d


XtGem Forum catalog