Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Hôn Phòng

Tân Hôn Phòng

Tác giả: Hà Lạc

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341861

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1861 lượt.

ày của Phó giám đốc Tiêu, khi gặp chuyện liền thoái thác trách nhiệm.
“Thực ra mọi người làm việc trong công ty lâu như vậy rồi, công ty đương nhiên cũng hy vọng mọi người có thể ở lại.” Anh ta bắt đầu phân bua. “Nhưng phía nhà đầu tư mới lại nhất quyết đòi dùng nhóm biên tập của họ, chúng tôi cũng chẳng còn cách nào khác.”
“Nói những điều này cũng chẳng có tác dụng gì. Quan trọng là tiền bồi thường đó thì khi nào chúng tôi lấy được?” Tiểu Lạc không muốn nghe những lời vòng vo của anh ta nữa.
“Tiền bồi thường đó tôi sẽ nói với phía nhà đầu tư mới. Mọi người hãy yên tâm, tôi sẽ giúp mọi người lấy lại quyền lợi chính đáng của mình, có tin gì tôi sẽ thông báo cho mọi người.” Phó giám đốc Tiêu thoái thác theo kiểu nhà quan.
“Vậy thì chúng ta về đợi đi.” Vương Miêu nói với Tiểu Lạc. Cô ấy thấy thái độ của Phó giám đốc Tiêu dường như không muốn giải quyết vấn đề nên có chút nản lòng.
“Lát nữa tôi còn phải gặp khách hàng, mọi người hãy về trước đi, sẽ có kết quả nhanh thôi. Tôi hứa khi đó sẽ thông báo ngay lập tức cho mọi người.” Anh ta thấy Vương Miêu có ý rút lui nên vội nói.
Không thể không nói là Phó giám đốc Tiêu rất biết cách trì hoãn, Tiểu Lạc thấy có hỏi thêm cũng chẳng thay đổi được gì, hơn nữa hai người đi cùng cũng không tỏ ra nhiệt tình lắm nên cô cảm thấy mình rơi vào trạng thái đơn thương độc mã, đành ngậm ngùi quay về.
***
Tiểu Lạc và đồng nghiệp nói với nhau những lời tạm biệt đại loại như: “Sau này đừng quên liên lạc với nhau nhé!”, sau đó cô xách đồ đạc của mình bước ra khỏi phòng làm việc.
Khi cô bước đến sảnh lớn trước tòa nhà văn phòng được một đoạn thì chợt nhớ ra sạc điện thoại của mình cho anh bạn Tiểu Lý bên phòng Phát hành mượn hôm qua, vừa nãy quên không cầm nên cô bèn quay lại lấy.
Cô vừa bước đến cửa ngoài tòa nhà văn phòng liền bị bảo vệ của tòa nhà ngăn lại: “Chào cô, xin cô xuất trình thẻ nhân viên.”
“Tôi làm việc ở đây mà, đồ đạc của tôi bị rơi trong kia, tôi vào trong đó lấy xong sẽ ra ngay, không đến ba phút đâu.” Tiểu Lạc nhẹ nhàng nói.
“Có thể đi vào nhưng cô phải xuất trình thẻ nhân viên.” Bảo vệ nói.
Thẻ nhân viên của Tiểu Lạc vừa nãy đã nộp lại cho công ty rồi, bây giờ làm gì có thẻ để mà xuất trình chứ. Cô càng nghĩ càng tức, hôm nay bị sa thải đã đủ buồn chán rồi, bây giờ vừa mới ra ngoài đã không cho người ta vào, liệu có còn lẽ trời nữa không?
“Thẻ nhân viên, thẻ nhân viên, anh nhắc lại xem.” Tiểu Lạc tức điên lên: “Tôi làm việc ở đây đã gần hai năm rồi, anh không nhận ra tôi sao?”
“Xin lỗi, việc của tôi không phải là nhận mặt mà là nhận thẻ nhân viên.” Bảo vệ ra vẻ việc công phải giải quyết theo nguyên tắc khiến cho Tiểu Lạc tức xì khói xèn xẹt.
“Anh ngày nào cũng đứng ở đây, trước đây tôi đi ra đi vào anh cũng chẳng cần kiểm tra thẻ nhân viên, sao bỗng nhiên hôm nay anh lại chăm chỉ thế?”
Tiểu Lạc nhớ hồi trước mấy tay bảo vệ này cứ trông thấy người ở Phòng biên tập báo liền gọi cô bé xinh xinh này, cô bé xinh xinh nọ. Giờ thì hay thật, vừa mới bị “sa thải tập thể” xong thì cái anh bảo vệ này cũng trở mặt không nhận người quen nữa.
“Xin lỗi, Phó giám đốc Tiêu đã dặn từ ngày hôm nay trở đi, muốn vào đây phải có thẻ nhân viên, cái này mong cô lượng thứ cho, đây là công việc của tôi.” Bảo vệ lịch sự nói.
“…” Lại là cái tay Phó giám đốc Tiêu đáng ghét đó, đến nước này thì Tiểu Lạc không biết nói thế nào nữa.
Trước đây chỉ biết là “Hổ ra khỏi núi bị chó khinh”, thật không ngờ hôm nay cô vừa mới thất nghiệp xong đã bị bảo vệ khinh. Haizz…
Tiểu Lạc thở dài, lắc đầu, sau đó cầm máy điện thoại gọi cho Tiểu Lý, bảo anh ta mang sạc điện thoại ra ngoài cửa giúp cô.
***
Tiểu Lạc buồn bã lê chân về nhà. Trình Hạo lúc này vẫn chưa về, Thẩm Lộ Dao và Lương Vũ Thành thì đang hẹn hò yêu đương, còn Đặng Giai và Giang Viễn Hàng vẫn còn trong giờ làm việc, bây giờ kiếm một người đến an ủi cô thôi cũng không có.
Người ta thường nói, sách là người bạn tốt nhất. Chẳng tìm được ai để an ủi, Tiểu Lạc đành giở một cuốn sách vui vẻ để tự an ủi động viên. Kết quả là đọc đến buồn ngủ díp hết cả mắt. Cô nghĩ, chỉ chợp mắt một lúc rồi đọc tiếp, thế mà chớp cái đã ngủ say rồi.
Buổi tối, Trình Hạo đi làm về. Theo thói quen thường ngày, anh định bước vào phòng ngủ thay đồ nhưng vừa bước vào nhà bật đèn lên đã thấy Tiểu Lạc nằm gục trên bàn ngủ khiến anh bỗng ngây người ra.
Trước khi tan sở anh có để lại tin nhắn cho Tiểu Lạc trên QQ, nói rằng muốn chơi trò “bắt trẻ con” với cô nhưng không thấy cô trả lời. Anh nghĩ chắc cô đã về sớm rồi. Về tới nhà, anh gõ mấy lần nhưng không thấy Tiểu Lạc ra mở cửa, trong lòng cũng thấy hơi lo lo. Bình thường chỉ cần cô về nhà trước thì không cần đợi đến khi anh mở cửa, cô đã nghe thấy tiếng bước chân của anh rồi chạy ra, sau đó cười tít nói: “Chồng yêu, anh về rồi à?” Anh nghĩ, chẳng lẽ Tiểu Lạc đi phỏng vấn bên ngoài vẫn chưa về?
“Tiểu Lạc, em nằm ở đây mà cũng ngủ được à? Như vậy dễ bị cảm lạnh lắm đó. Dậy đi, lên giường mà ngủ đi em!” Trình Hạo đến bên cô, nhẹ nhàng lay cho cô tỉnh.