Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Hôn Phòng

Tân Hôn Phòng

Tác giả: Hà Lạc

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1342161

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2161 lượt.

“Đừng làm phiền em, em đang ngủ!” Tiểu Lạc mơ màng, cũng chẳng biết người lay mình dậy là ai, chỉ cất giọng buồn bực trả lời.
Trình Hạo cảm giác hôm nay Tiểu Lạc có gì đó không ổn. Trước kia nếu cô ngủ gật trên bàn, anh có gọi dậy, cô cũng không có phản ứng gay gắt như thế.
“Nằm như thế này thì ngủ sao được? Bị cảm thì không hay đâu.” Trình Hạo vừa nói vừa chuẩn bị bế Tiểu Lạc lên giường. Vừa cúi người xuống, anh liền phát hiện ra tay cô lạnh cóng từ lúc nào.
Anh cau chặt đôi mày, nhanh chóng vòng tay qua lưng cô bế lên đi vào phòng rồi cẩn thận đặt cô xuống giường.
Trình Hạo cởi giày rồi đắp chăn cẩn thận cho cô. Sau đó, anh liền đi tìm lò sưởi, cắm điện rồi dùng khăn lông lót bên ngoài, nhấc lò sưởi lên đặt bên cạnh chân của Tiểu Lạc.
Chuẩn bị xong đâu vào đấy rồi nhưng anh vẫn không yên tâm, liền kéo ghế lại gần giường ngồi trông Tiểu Lạc. Anh ngắm nhìn gương mặt của cô trong lúc đang ngủ, vừa luồn tay vào trong chăn nắm lấy bàn tay đang lạnh giá của cô để truyền hơi ấm từ mình sang cô.
Thật ra, lúc Trình Hạo lay Tiểu Lạc, cô đã chập chờn tỉnh dậy nhưng đầu cô cứ quay như chong chóng nên lười không muốn cử động. Khi Trình Hạo bế cô lên giường thì cô đã hoàn toàn tỉnh giấc nhưng vẫn giả vờ ngủ say, bởi cô muốn tận hưởng cảm giác ấm áp của vòng tay anh, sự chăm sóc ân cần chu đáo của anh. Đặc biệt là khi anh đặt lò sưởi bên cạnh bàn chân lạnh giá để sưởi ấm cho cô và khi anh dùng bàn tay ấm áp của mình nắm lấy tay cô để truyền hơi ấm thì cô thật sự cảm thấy một niềm hạnh phúc ngập tràn con tim.
Tiểu Lạc không biết tại sao sống mũi của cô lại cay cay, cảm giác như muốn khóc.
Khi bị đuổi việc và không nhận được tiền bồi thường, cô cũng không hề khóc, lúc bị bảo vệ ngăn không cho đi vào tòa nhà trước đây cô làm, cô cũng không thấy tủi thân. Thế nhưng lúc này khóe mắt của cô đang ngấn lệ, bởi người đàn ông tên Trình Hạo đang ngồi bên cạnh đối với cô rất tốt và không hề rời xa cô.
“Ông xã…” Tiểu Lạc vòng hai tay lên cổ Trình Hạo ôm chặt lấy anh, hai hàng nước mắt nóng hổi cứ lăn đều trên má.
“Sao thế Tiểu Lạc?” Trình Hạo thấy cô khóc liền hoảng hốt. Bình thường cô lúc nào cũng cười đùa vui vẻ, bỗng nhiên sao lại khóc nức nở thế này? Trình Hạo cảm thấy có chút lo lắng.
“Rốt cục đã xảy ra chuyện gì thế, Tiểu Lạc?”
Tiểu Lạc nghe thấy Trình Hạo hỏi “xảy ra chuyện gì” thì càng khóc to hơn. Xem ra, anh rất hiểu cô nên chắc đã đoán ra hôm nay cô có chuyện không vui.
“Ông xã ơi, em thất nghiệp rồi…” Tiểu Lạc kể lại tất cả mọi chuyện buồn phiền ngày hôm nay của cô cho Trình Hạo nghe. Kể xong, do quá kích động nên cô cứ nghẹn ngào thở gấp như thể vừa chạy xong một chặng đường dài tám trăm mét vậy.
Trình Hạo nghe xong, biết được nguyên nhân tại sao cô buồn rầu ủ rũ nhưng anh chỉ bật cười.
“Anh cười cái gì chứ? Hay là cười em không có việc làm, không mua được nhà nên anh vui lắm, đúng không?” Tiểu Lạc thật không hiểu nổi tại sao anh lại cười.
Trình Hạo cúi người, đặt một nụ hôn lên đôi môi đang chu lên cong cớn của cô rồi nói như vừa trút được gánh nặng: “Em vì mất việc mà giày vò bản thân như thế này không đáng đâu. Trông em tiều tụy như thế, anh còn tưởng đã xảy ra việc động trời gì cơ. Em có biết vừa nãy anh lo cho em thế nào không? Mất việc rồi thì có thể đi tìm được việc khác, hơn nữa Tiểu Lạc nhà ta là một đại tài nữ, họ không dùng em là tổn thất lớn lao của họ. Phải nói thế nào nhỉ? Nơi này không giữ ta, sẽ có nơi khác giữ. Không nơi nào muốn giữ ta thì ta về nhà ở. Ha ha…”
Nghe Trình Hạo nói xong, Tiểu Lạc cũng phải bật cười.
“Bà xã ơi, em nằm nghỉ một lát đi nhé, anh sẽ đi nấu bữa tối thật ngon cho em, được không?” Anh vừa nói vừa lấy khăn giấy lau nước mắt cho cô.
Bụng Trình Hạo bỗng kêu “òng ọc” khiến Tiểu Lạc không nhịn được lại bật cười. Mặc dù cô đã lấy lại tinh thần vui vẻ nhưng đồng thời cũng cảm thấy hơi xấu hổ và áy náy, vì hôm nay cô về sớm, đáng ra phải nấu cơm tối cho anh nhưng cô lại buồn bực đến nỗi ngủ quên mất, còn khiến anh đang đói bụng mà vẫn phải an ủi cô.
“Em dậy nấu cơm cùng anh nhé.” Tiểu Lạc nói rồi cũng bật dậy.
“Không cần đâu, em cứ ngủ một lát đi, đợi một lúc nữa nấu xong anh sẽ gọi em dậy.” Trình Hạo kéo tay cô lại.
“Ấy ấy, chồng yêu vất vả rồi.” Tiểu Lạc mắt vẫn còn ngấn lệ nhưng miệng thì đã ngoác ra cười.
Mỗi khi cô gặp những chuyện trắc trở hay buồn bã đều có người ở bên chăm sóc, an ủi. Hơn nữa, người đó đã đi cùng cô suốt một thời gian dài trên con đường đời mà chưa bao giờ tỏ ra chán nản hay mệt mỏi. Chuyện mất đi công việc so với người đó thì đúng là quá nhỏ, không đáng để nói tới. Tiểu Lạc quyết định quên đi nỗi buồn bị mất việc, cô không muốn nỗi buồn của mình lây sang Trình Hạo, cô hi vọng ngày nào anh cũng vui vẻ mà thôi.
***
Ba giờ sáng hôm sau, Tiểu Lạc tỉnh dậy chợt thấy miệng khô, họng đắng, đầu óc quay cuồng, toàn thân nóng ran, vô cùng khó chịu.
“Khát quá.” Tiểu Lạc bật đèn bàn, định đứng dậy đi vào trong bếp rót nước uống.
Tiếng động sột soạt của cô làm Trình Hạo tỉnh giấc: “Tiểu Lạc, em


Lamborghini Huracán LP 610-4 t