Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Hôn Phòng

Tân Hôn Phòng

Tác giả: Hà Lạc

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341877

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1877 lượt.

hỏi Trình Hạo: “Anh à, Vương Điền rủ em cuối tuần này đi bơi. Em có nên đi không nhỉ?”
“Em đi đi, ngày nào em cũng ở trong nhà, ra ngoài có chút ánh mặt trời sẽ tốt hơn đấy, nếu không đang là người đẹp sẽ biến thành người xấu thì không hay đâu.”
“Đúng, nhưng em không biết bơi, anh xem em có cần mang theo phao bơi không nhỉ?” Tiểu Lạc buồn bã hỏi.
Trình Hạo quay đầu nhìn lại bụng cô rồi thật thà nói: “Cái này thì không cần thiết đâu, chẳng phải bụng em luôn mang tới hai cái phao rồi đó sao?”
“…” Tiểu Lạc lặng người, trong đầu không nghĩ thêm được điều gì nữa.
“Anh xem em có nên đi tìm một công việc mới hay không. Em cảm thấy bản thân mình đang là gánh nặng của anh và là người kéo dài kế hoạch mua nhà của chúng ta.” Khi hai người đang đi tản bộ, cô đột nhiên hỏi Trình Hạo.
“Điều đó không quan trọng đâu, quan trọng là em có thật sự muốn đi làm không, cùng lắm chúng ta lùi việc mua nhà lại. Anh không muốn em phải vất vả.”
“Ở nhà mới thật sự là khổ sở. Nói thật, đó là sự khổ sở ở trong lòng, em thấy không thoải mái, ngày nào cũng ở trong nhà phát chán lên được, dễ bị stress lắm mà bài viết lại không được đăng nên em càng thấy buồn. Nếu tìm được một công việc ổn định thì bài viết được đăng hay không em cũng chẳng quan tâm nữa, nhưng em không đi làm, bài viết cũng không được đăng, em có cảm giác như hy vọng sống không còn nữa.”
“Vậy… hay là, em đi tìm việc?”
“Tìm việc gì đây? Những tạp chí có tiếng thường yêu cầu có hộ khẩu ở thành phố, còn những tạp chí nhỏ có khả năng ngừng xuất bản cao, lại nhiều rủi ro nữa.”
“Em đừng vội. Sở trường của em là viết văn, em đã từng rất đam mê nó, vậy em hãy tìm cách để khẳng định lại điều đó, hãy làm việc gì có liên quan tới văn chương chẳng hạn. Còn nữa, dường như khi viết bài em luôn tâm niệm: bài này nhất định phải được đăng, nhất định phải nhận được tiền nhuận bút. Em có biết chính những mục tiêu này đã ảnh hưởng trực tiếp tới giọng văn của em không, bài viết ấy chắc chắn sẽ không gây được ấn tượng với độc giả. Em chỉ cần nghĩ làm sao để văn có hồn hơn, đừng để những suy nghĩ về tiền bạc xen lẫn vào nữa. Em còn nhớ không, ngày học Đại học vì sao bài của em lại được đăng dễ dàng như vậy? Đơn giản là vì lúc ấy em chỉ có ý định viết bài cho vui, viết vì niềm đam mê, được đăng hay không cũng không quan trọng. Những bài viết của em bây giờ chưa được đăng không có nghĩa là phong độ của em đã giảm sút mà phần lớn do tâm lý của em không thoải mái thôi. Cho nên, trước khi em định viết một bài văn nào đó, em hãy để lòng mình thật thoải mái, thanh thản. Em thử viết văn trong tâm trạng như thế xem có thay đổi được gì không?”
Thiên hạ có câu: “Nghe quân tử nói một lời còn hơn mười năm đèn sách” quả không sai. Tiểu Lạc sau khi nghe những lời ấy, thấy trong đầu mình như bừng tỉnh.
Cô bắt đầu vạch ra một chiến lược mới, đó là sẽ chú trọng vào việc làm sao để có được nhiều chủ đề khác nhau, cốt truyện phải sáng tạo mới mẻ, làm sao sắp xếp câu chữ cho mĩ miều, làm sao để mọi vật trong tác phẩm toát lên được nét “chân, thiện, mĩ”, chứ không như những lần trước, viết vội vàng chỉ vì nóng lòng mong bài của mình được đăng. Cô áp dụng chiến lược mới không lâu thì nhận được hồi âm trên mạng, đó là tin nhắn từ người bạn cô lưu trong danh mục bạn thân với nickname hoahongxanhlam.
“Này cưng, có dự định viết chuyên mục không?”
Tiểu Lạc cố nhớ xem người bạn đó là ai, vì cô không có ấn tượng gì với cái nick đó. Nhưng sao lại xưng hô với cô thân mật như vậy chứ?
Tiểu Lạc đã nghĩ tới chuyện mở chuyên mục lâu rồi nhưng chưa có cơ hội thực hiện. Nếu làm được như vậy công việc sẽ rất ổn định mà kỳ nào cũng có bài đăng nên cô vội trả lời: “Có chứ.”
“Chúng ta có thể hợp tác không? Tôi là Chủ biên của tuần báo Trí thức vui vẻ.”
“Vậy à, được thế thì tốt quá!” Tiểu Lạc thấy lòng mình hơi xốn xang, nói chuyện trực tiếp với Chủ biên thế này thì còn gì bằng, bỏ qua được giai đoạn kiểm tra, có khác gì đang được đi đường tắt.
“Có tiền nhuận bút, bạn muốn bao nhiêu?”Hoahongxanhlam hỏi.
“Một nghìn chữ, một trăm tệ.” Tiểu Lạc nghĩ bụng, mới mở chuyên mục riêng mà đưa ra giá cao quá có khi người ta lại sợ chạy mất dép nên cô đưa ra mức thù lao tương đương với những tạp chí bình thường.
“Chúng tôi không phải là tạp chí lớn mà chỉ là tuần báo nhỏ thôi cưng ạ. Tuần báo thì chỉ như là báo thường thôi, giá bài viết của báo thường thì đâu có đắt như thế?” Có ai ngờ hoahongxanhlam vẫn còn chê mức giá đó quá cao.
Tiểu Lạc chợt nghĩ tới chuyên mục của Lý Bích Hoa – một nhà văn nổi tiếng người Hồng Kông, chỉ một ngàn chữ thôi mà đã bán được cả một nghìn tệ Hồng Kông. Giờ cô mới chỉ là một nhà văn vô danh, tiểu tốt nhưng cô lại thích thử thách bản thân mình nên muốn thử cảm giác viết chuyên mục. Nghĩ vậy Tiểu Lạc đáp: “À, vậy cứ theo quyết định của bạn đi, bạn đưa giá thế nào thì sẽ là như vậy.”
Hoahongxanhlam yêu cầu Tiểu Lạc đưa ra giá cuối cùng khiến cô có cảm giác giống như đang thỏa thuận mua bán thân phận của mình vậy. Cô tự dặn lòng nên cư xử với thân phận của mộ


Lamborghini Huracán LP 610-4 t