Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Sủng

Tân Sủng

Tác giả: ShiJin

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341449

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1449 lượt.

ột, chỉ là một cảm giác vừa ý từ đáy lòng thôi, rốt cuộc vẫn có chút khách khí, thiếu chút tình cảm. Còn lúc Thiệu Nhất Bình nhìn Doãn Vãn Thừa, không chỉ là vừa ý mà là vô cùng yêu thương. Có lẽ bà hợp với anh chàng này hơn.
Có Lâm Ca ở đây, Hứa Kha cảm thấy thời gian có vẻ trôi đi rất nhanh, trong lòng cũng yên ổn hơn nhiều. Có đôi khi bản thân cô không tự giác luôn nghĩ mình rất kiên cường rất độc lập, nhưng khi thực sự gặp phải khó khăn, thực ra cô vẫn hi vọng ở sau lưng mình có một ngọn núi. Tuy rằng không phải để dựa vào thì đó cũng là một chỗ dựa vững chắc để khiến cô an lòng hơn.
Sáng hôm sau, tỉnh Y sắp xếp một chiếc xe cấp cứu tới đây đón Thiệu Nhất Bình đi. Một giờ sau, đã tới khoa ngoại của bệnh viện tỉnh Y.
Hứa Kha không ngờ Thẩm Mộ đã ở đây rồi.
Lúc anh nhìn cô, ánh mắt anh nhìn vẫn cứ bá đạo như thế, mặc dù là ở trước mặt Lâm Ca.
Hứa Kha thoáng có chút xấu hổ, nhìn thoáng qua vẻ mặt của Lâm Ca , anh dường như có chút không thoải mái . Cũng may, sau khi Thẩm MỘ giới thiệu chủ nhiệm Trương của khoa ngoại với cô xong thì anh cũng rời đi ngay.
Chủ nhiệm Trương cho Thiệu Nhất Bình làm một loạt kiểm tra, sau đó nghiên cứu cách chữa trị. Hứa Kha vừa nghe ông nói phải chiết đi 3 tĩnh mạch trên đùi của Thiệu Nhất Bình để ghép vào tim bà, lòng cô đã quay trở lại cảm giác kinh hoàng.
Đến lúc chập tối, y tá đến đưa cô đơn đồng ý làm phẫu thuật, để cô ký tên lên đó. Tay cô cứ run rẩy mãi, chỉ có hai chữ viết đơn giản bây giờ lại vô cùng khó khăn. Tình huống này xuất hiện ngoiaf dự đoán của cô, toàn bộ mọi thứ ở trước mắt đều thật mơ hồ.
Doãn Vãn Thừa đè lên mu bàn tay cô, cười ha ha nói: “Đừng run, nếu không chữ sẽ rất xấu.”
Vốn chỉ là một động tác vô tình của anh ta, nhưng sắc mặt Lâm Ca lập tức đã mất tự nhiên . Anh là một người rất bảo thủ, vẫn cảm thấy khi nam nữ đã dùng tới ngôn ngữ tay chân thì phải quan hệ vô cùng thân mật mới có thể .
Hứa Kha giờ phút này tâm tư sợ hãi, căn bản không để ý tới thần sắc của anh, nhưng Doãn Vãn Thừa liếc mắt một cái đã có thể nhận ra, mỉm cười, giả bộ vô tình buông tay ra.
Chín giờ hơn tối hôm đó, bác sĩ sắp xếp cho Thiệu Nhất Bình rửa ruột, vì sáng sớm hôm sau đã phải chuẩn bị phẫu thuật rồi.
Theo như lời y tá, Hứa Kha vô tình mới biết, chủ nhiệm Trương vốn từ 1 tháng 5 đã đi nghỉ ở Hải Nam , nhưng Thẩm Mộ lại cương quyết giục ông từ Hải Nam trở về đây. Nghe thấy cái tên này, lòng Hứa Kha không phải là không cảm thấy biết ơn anh, nhưng lời cảm ơn đó cô lại yên lặng đặt trong lòng.
Cả đêm hôm đó, lòng cô đều không yên ổn, không thể ngủ nổi, trên đời này không có gì là tuyệt đối, ngay cả khi biết chủ nhiệm Trương là chuyên gia tốt nhất ở đây cô vẫn cảm thấy sợ hãi không thể kiên cường mà đối mặt.
Chưa đến 8 giờ sáng hôm sau, y tá đã tới đưa Thiệu Nhất Bình vào phòng phẫu thuật. Ca phẫu thuật này tới tận chiều mới xong.
Lần chờ đợi này lâu quá, Hứa Kha căng thẳng bóp chặt lấy bàn tay mình, ngón tay lạnh như băng, các đốt ngón tay trắng bệch. Đến 5 giờ chiều, Thiệu Nhất Bình từ phòng phẫu thuật được đưa tới phòng theo dõi. Hứa Kha vừa thấy bóng dáng của mẹ mình, nước mắt lập tức rớt xuống không ngừng lại được. Thiệu Nhất Bình cả người cắm rất nhiều ống dịch, miệng thì chụp bình ôxi, cơ thể mỏng manh như một chiếc lá sắp rụng, dường như chỉ có máy móc mới có thể cứu được mạng sống của bà.
Chủ nhiệm Trương đi tới, an ủi cô: “ca phẫu thuật của bà rất thành công, cô cứ yên tâm. Bây giờ bà sẽ được người trong phòng theo dõi chăm sóc, cô không cần chăm sóc bà nữa, về nhà nghỉ ngơi chút đi.”
Doãn Vãn Thừa cũng nói: “Đúng vậy, Tiểu Kha cậu trở về nghỉ ngơi chút đi, mấy ngày nay cậu không ăn được không ngủ được, không khéo cũng ngã quỵ đấy, cậu về nhà đi, tôi ở đây chăm sóc bà được rồi.”
Người trong phòng theo dõi không cho cô đi vào, bên trong có các y tá bác sĩ trực theo ca chăm sóc bà , Hứa Kha nghĩ ngợi, gật gật đầu đồng ý .
Trở lại căn nhà ở Hổ Tây, Hứa Kha bất ngờ phát hiện ra, Lý Bình Ngọc lại ở đây.
Lâm Ca cũng có chút bất ngờ, “Mẹ, mẹ tới đây lúc nào vậy?”
“Mẹ vừa tới lúc trưa, con không phải nói mẹ Tiểu Kha nằm viện sao, mẹ mang vài quả trứng gà tới đây rồi.”
Hứa Kha vội nói: “Cám ơn dì, khiến dì phải lo lắng rồi .” Nói thật, cô đối với việc Lý Bình Ngọc qua đây đã rất bất ngờ rồi nhưng càng bất ngờ hơn khi bà quan tâm tới bệnh tình của mẹ cô như thế.
Lâm Ca săn sóc nhìn cô “Tiểu Kha, em đi tắm rồi ngủ một giấc đi.”
Lý Bình Ngọc cũng nói: “Mau đi đi.”
Hứa Kha tắm xong, nằm ở trên giường ngủ được một chút, tỉnh lại vừa nhìn đồng hồ, đã là 7 rưỡi tối, liền nhanh chóng bước xuống giường.
Mở cửa phòng ra, trong phòng khách im lặng xem TV, đồ ăn đã nấu xong xuôi để hết trên bà, ba mẹ con Lý Bình Ngọc rất im lặng ngồi trên sô pha.
Hứa Kha có chút ngại ngùng, đi qua đó, “Dì, cháu xin lỗi, mọi người cứ ăn cơm trước, không cần chờ cháu đâu ạ.”
Lý Bình Ngọc cười cười: “Cháu mấy hôm nay vất vả nhiều . Mau tới đây ăn cơm, xem thức ăn có hợp khẩu vị không.”
Hôm nay Lý Bình Ngọc khiến Hứa Kha rất