pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Sủng

Tân Sủng

Tác giả: ShiJin

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341448

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1448 lượt.

ắm chặt lấy tay mẹ, tựa hồ muốn tất cả sức lực và cả mạng sống của mình truyền cho mẹ. Từ khi còn nhỏ cha cô đã mất, hương vị tình cảm của cô và Thiệu Nhất Bình là loại tình cảm của mẹ con nương tựa vào nhau, hơn nữa càng lúc càng sâu nặng hơn.
“Nước tới đây.” Doãn Vãn Thừa vừa cười bước vào.
Hứa Kha lau nước mắt đi, đứng dậy ra ngoài hành lang gọi điện thoại cho Lâm Ca.
Kì lạ, điện thoại gọi cho Lâm Ca báo máy bận.
Một lát sau, cô gọi lại, vẫn bận như cũ.
Hứa Kha cảm thấy kì lạ, điện thoại của Lâm Ca không phải quá mức bận rộn, hơn nữa, tính cách anh hướng nội, nói chuyện luôn ngắn gọn rõ ràng, cả kể cô phải có chuyện gì quan trọng mới nói, không có chuyện gì thì thời gian hai người nói luôn rất ngắn.
Mãi tới lần thứ ba, điện thoại của Lâm Ca mới gọi được.
“Lâm Ca, anh hôm nay đã liên lạc với Tiểu Tiểu chưa?”
“Rồi. Nhưng là bạn trai cô ấy hôm nay bận họp, di động vẫn tắt máy, anh đang định buổi tối liên lạc với anh ta sau.”
“Ừm, không cần nữa. Nghe nói bệnh viện của họ chỉ chuyên khoa sản và nhi. Nếu vấn đề về bệnh tim thì vẫn nên đến bệnh viện tỉnh Y sẽ tốt hơn. Em sẽ chuyển mẹ tới bệnh viện tỉnh Y.”
“Em liên hệ xong rồi?”
“Vâng.”
“Tiểu Kha, có một chuyện” Lâm Ca muốn nói lại thôi.
“Chuyện gì?”
Trong điện thoại, Lâm Ca chần chờ rất lâu, cuối cùng mới nói: “Lúc nào em về sẽ nói sau. Em chú ý sức khỏe, hiện tại y tế rất phát triển, em đừng lo lắng quá.”
“Vâng.”
Ngắt điện thoại, Hứa Kha vừa quay đầu lại đã thấy Doãn Vãn Thừa tựa người vào tường, cười tủm tỉm nhìn cô.
“Cậu biết không, cậu và chị hai tôi, rất giống nhau.”
Hứa Kha sửng sốt, nhớ tới Chương Uyển Nhược.
“Nhưng cậu và chị ấy một chút cũng không giống nhau.”
“Vừa thấy cậu đã biết cậu nhất định sẽ là mẹ hiền vợ đảm, một người có ba trái tim.”
“Cái gì?” Hứa Kha nghi hoặc khó hiểu..
“Yên tâm, an tâm, đừng lo.” (ba từ này phiên âm là Fàngxīn, ānxīn, shěng xīn , cuối của các từ đều là 3 chữ xīn mang nghĩa là tâm, trái tim) Anh dừng một chút, lại như bừng tỉnh đại ngộ nói tiếp: “À, đúng rồi, chị ấy cũng là một người ba trái tim Tham vọng, lo lắng, ầm ĩ.” (ba từ này thì là Yěxīn, fánxīn, nào xīn cũng kết thúc bằng ba chữ xīn là tâm, cho nên mới nói là một con người có ba trái tim)
Hứa Kha nhịn không được bật cười, anh chàng này thực sự rất thú vị.
Đột nhiên ánh mắt anh ta sáng rực, rạng rỡ huy hoàng nhìn cô “Đúng rồi, cậu có bạn trai không?”
“Có.”
Doãn Vãn Thừa gãi gãi đuôi lông mày, cõi lòng đầy phiền muộn nhìn ánh trăng, thầm thở dài một hơi, “Vì sao, mỗi lần tình yêu nhất kiến chung tình của tôi đều không bệnh mà chết?” (nhất kiến chung tình: yêu từ cái nhìn đầu tiên)






Trở mặt
Anh nói như vậy, tuy rằng ngữ nghĩa thực ra chỉ là đùa giỡn, tự nhiên tùy ý, một chút cũng không khiến người ta khó chịu hay xấu hổ, chỉ có cảm giác như một cậu bé thích món đồ chơi nhưng lại bị người khác cướp mất, lầu bầu một tiếng mà thôi.
Hứa Kha nở nụ cười trêu đùa lại anh: “Cậu đi nghỉ ngơi đi. Bên cạnh bệnh viện có một phòng tiếp khách đấy.”
“Không cần đâu, tôi ở đây được rồi, cậu đi nghỉ ngơi đi.”
“Tôi ở đây, chăm sóc mẹ tôi thuận tiện hơn.” Hứa Kha cảm thấy để một người lạ ở lại chăm sóc mẹ mình vô cùng kì quặc. Sự xuất hiện bất ngờ của anh, cô vẫn chưa thể nói rõ là không thích hợp ở đâu, nhưng vì tình trạng hiện giờ của mẹ cô cho nên cô chẳng thể cứng ngắc mà hỏi bà lí do, vì thế một chút nghi hoặc trước mắt chỉ có thể giấu vào trong lòng.
Lâm Ca im lặng không nói gì, nhìn xuống cây ngô đồng dưới sân, dường như có tâm sự.
Lúc này, Doãn Vãn Thừa đã ăn cơm trưa ở bên ngoiaf xong, quay lại đây, nhìn thấy Lâm Ca và Hứa Kha ngồi cùng một chỗ, sửng sốt một chút rồi nở nụ cười đon đả.
Hứa Kha đứng dậy giới thiệu: “Đây là bạn trai tôi Lâm Ca, đây là, Doãn Vãn Thừa.”
Cô cũng chẳng biết phải giới thiệu thân phận anh như thế nào, đành chỉ nói tên ra.
Lâm Ca đứng dậy mỉm cười bắt tay Doãn Vãn Thừa, trong lòng lại thấy kì lạ. Chưa từng nghe Hứa Kha đề cập đến một cái tên như vậy bao giờ. Anh ta sao lại xuất hiện ở trước giường bệnh của Thiệu Nhất Bình?
Doãn Vãn Thừa thoải mái ngồi xuống bên cạnh Hứa Kha, mở miệng hỏi: “Tiểu Kha, di động của cậu hết pin à ? Vừa rồi Thẩm Mộ gọi điện thoại cho cậu không được.”
Hứa Kha cúi đầu lấy điện thoại di động ra, quả nhiên hết pin rồi.
“Anh ấy bảo, bác sĩ và phòng bệnh đã sắp xếp xong rồi. Sáng mai tới đón dì Thiệu, bảo cậu yên tâm.”
Anh ở trước mặt Lâm Ca nhắc tới Thẩm Mộ, Hứa Kha thoáng có chút không được tự nhiên, thấp giọng ừ một tiếng.
Ba người ngồi trên hàng lang nói chuyện một lát, Thiệu Nhất Bình thức dậy. Ba người quay lại phòng bệnh, Doãn Vãn Thừa nói những câu rất buồn cười, nụ cười Thiệu Nhất Bình mang theo vẻ hiền từ, ánh mắt nhu hòa như nước.
Hứa Kha nhìn Doãn Vãn Thừa, lại có chút ghen tị với anh.
Mẹ cô dường như chưa bao giờ thích Lâm Ca tới như vậy, tuy rằng vẫn luôn nói anh ưu tú và hiểu chuyện, nhưng lại không coi anh như con ru