Tác giả: ShiJin
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341450
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1450 lượt.
cảm động. Đây là lần đầu tiên cô ăn đồ ăn do bà nấu. Đồ ăn trên thật phong phú, cá pecca hấp, tôm nõn kho, trứng gà rán.
Nhưng không khí trên bàn cơm rất kì lạ, Lâm Dao ngày hôm nay chẳng nói lời nào, còn Lý Bình Ngọc lại nhiệt tình hơn rất nhiều so với mọi người, liên tiếp gắp thức ăn cho Hứa Kha.
Ăn cơm xong, Hứa Kha đang định đi rửa bát. Lý Bình Ngọc ngăn cô lại: “Để Lâm Dao làm đi, dì có chuyện muốn nói với chau một chút.”
Lâm Dao thu dọn xong vào nhà bếp ngay, không biết vì sao khuôn mặt cô ta lại rất nặng nề.
Lý Bình Ngọc cúi đầu thở dài thật mạnh, nói với Hứa Kha: “Tiểu Kha, xin lỗi cháu, Lâm Dao đã làm sai một chuyện, dì cũng chẳng biết nên nói với cháu thế nào.”
Hứa Kha ngẩn người.
Lâm Ca yên lặng đứng dậy, đi vào trong phòng ngủ, một lát sau cầm một tập hợp đồng đi tới. Sắc mặt anh rất khó coi, muốn nói gì đó nhưng lại khó mở miệng, lúc đưa hợp đồng cho Hứa Kha có một loại xấu hổ không biết tay chân nên để đâu cho đúng.
Hứa Kha không hiểu sao cảm thấy căng thẳng, có một loại dự cảm không tốt lắm, đến khi cô cầm lấy hợp đồng, nhìn vào phòng tên người mua, dường như không thể tin được hai mắt mình nữa.
Lâm Dao.
Hứa Kha trong đầu ầm ầm một tiếng, nhất thời giận tới mức không nói nên lời. Nếu như, Lâm Dao viết tên người mua là Lâm Ca, cô cũng sẽ không tức giận đến thế. Số tiền mua căn nhà này có nửa chút nào liên quan tới Lâm Dao không? Cô ta sao có thể làm vậy?
Hai năm nay, rất nhiều việc như vậy cô đều có thể nhịn, nhưng hôm nay, Lâm Dao thật sự rất quá đáng. Tất cả các hợp đồng cô đều kí tên rõ ràng rồi, chỉ còn một việc đi quẹt thẻ trả tiền thôi. Nhưng cô thế nào cũng không ngờ tới, Lâm Dao thế mà lại làm ra chuyện như vậy. Tính cách cô ta luôn rất keo kiệt bủn xỉn, nhưng Hứa Kha vẫn thấy nhân phẩm cô ta không có vấn đề gì, vẫn cho rằng, cô ta không phải một người xấu, đó là nguyên tắc làm việc của mỗi người. Cho nên, cô chưa bao giờ đề phòng cô ta, vẫn cố gắng đối xử với cô ta như người nhà, rộng lượng hết sức.
Lâm Ca thấp giọng nói: “Lúc Lâm Dao quẹt thẻ, phát hiện tên của tấm thẻ là của anh, vì thế đã đổi hợp đồng kí tên lại lần nữa.”
Hứa Kha chán nản, kinh ngạc nhìn Lâm Ca.
“Đúng, tấm thẻ đó là của anh, nhưng tiền trong đó là của em, là tiền em chơi chứng khoán, và tiền mẹ em cho em , nó dựa vào cái gì mà làm như vậy, một câu cũng không hỏi?”
Lý Bình Ngọc vội nói: “Nó chỉ nghĩ đó là tiền của Lâm Ca . Hai ngày trước, nó thương lượng với Lâm Ca là tên người chủ nhà sẽ viết tên nó, Lâm Ca nói tiền mua nhà là của cháu , không thể làm như vậy. Kết quả hôm nay nó nhìn thấy, chủ thẻ là Lâm Ca , nghĩ là Lâm Ca lừa nó, nhất thời tức giận ngập đầu, làm sai.”
Hứa Kha nhìn tờ hóa đơn, càng tức giận hơn.
“Lúc đấy cháu ngồi trên xe gọi điện thoại cho Lâm Dao, nói mẹ cháu bị bệnh phải dùng tới tiền, nhà ở tạm thời không mua nữa . Lâm Dao nói đã mua rồi. Nhưng trên hóa đơn này viết rõ ràng là 4 giờ chiều. Tại sao nó có thể làm như vậy? Cái này căn bản không phải do tức giận mà làm sai, căn bản là vấn đề nhân phẩm!”
Đột nhiên, Lâm Dao từ trong phòng bếp chạy ra, phẫn nộ chỉ chỉ vào Hứa Kha nói: “Hứa Kha, cô dừng cái việc đó lại đi, cô mới là người có vấn đề về nhân phẩm! Cô và Thẩm Mộ ôm hôn nhau đến nỗi lên cả mặt báo, toàn thành phố đều biết rồi, cô còn có mặt mũi mà nói người khác ư!”
Sắc mặt Lý Bình Ngọc lập tức thay đổi.
Hứa Kha tức giận đến mặt trắng bệch, nhìn Lâm Dao, hôm nay thực sự là lần đầu tiên cô biết con người này, hiểu rõ con người này.
Lâm Dao xoay người từ trong phòng lấy ra một quyển báo, ném lên bàn cơm.
“Mẹ, mẹ đừng để anh con lừa, cô ta có ngốc đâu mà gửi tiền vào trong thẻ của anh con? Đó rõ ràng là tiền của anh con mà! Cô ta là một người phụ nữ gian xảo, mỗi ngày quấn lấy anh trai con, ảnh chụp đã bị đưa lên báo rồi mà anh con vẫn còn bênh cô ta.”
Hứa Kha tức giận đến mức toàn thân run rẩy, cô không ngờ tới hai năm nhún nhường của mình, đổi lại là một cái đánh giá như vậy.
Người nhà
Hứa Kha cuối cùng không thể nhịn được nữa, tức giận nói: “Lâm Dao, những thứ chị làm với em vẫn luôn vì nể mặt Lâm Ca. Chị đối tốt với em cũng bởi vì em là em gái Lâm Ca. Em làm ra chuyện như vậy, chị không ngại cùng em ra tòa đối chất đâu. Bất kể là cô gái bán nhà ở Duyệt Quân Thành, hay là vị viên chức ở Trung Hành kia, đều có thể là người làm chứng. May mắn là giấy chuyển khoản ở ngân hàng chị vẫn còn giữ lại. Em đừng nghĩ rằng người lương thiện chính là người ngu ngốc, có thể tùy ý mà bắt nạt.”
Lý Bình Ngọc đứng bên cạnh, đọc xong bài báo, sắc mặt tối tăm đáng sợ. Bà lạnh lùng nhìn Hứa Kha cái nhìn như với người xa lạ, sự nhiệt tình và thân thiết trên bàn cơm mới ban nãy bây giờ không còn sót lại chút nào.
“Hứa Kha, cô đừng vội vàng. Tiền mua nhà này, tôi tin là tiền của cô, không phải tiền của Lâm Ca. Bây giờ tôi viết một cái giấy ghi nợ cho cô. Trong vòng 3 năm, tôi sẽ bảo Lâm Ca trả lại cho cô.”
Bà nói xong, lấy giấy bút từ trong ngăn kéo ra, viết m