Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Sủng

Tân Sủng

Tác giả: ShiJin

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341466

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1466 lượt.

ành bạn gái anh ấy, nhưng chỉ còn kém một bước nữa. Sau rồi, anh ấy nói anh ấy đã có bạn gái rồi, tên là Chương Uyển Nhược. Tim tôi chảy máu đầm đìa, vậy mà còn phải miễn cưỡng mỉm cười mời họ tới chỗ tôi ăn cơm, tôi chỉ là muốn nhìn cô ấy một chút.”
“Lúc nhìn thấy cô ấy tôi suýt nữa tưởng là cậu. Nhưng vừa thấy lời nói và hành động tôi mới biết đó là hai người khác nhau. Lúc đó tôi mới hiểu ra, thì ra trong lòng Thẩm Mộ anh ấy vẫn luôn nhớ cậu. Lúc ấy tôi vừa ghen tị lại vừa tuyệt vọng, định buông tay mọi thứ. Nhưng không ngờ, Chương Uyển Nhược rất nhanh đã chia tay với anh ấy, tôi vẫn cho rằng tôi còn cơ hội, nhưng không ngờ cuối cùng cậu và anh ấy lại về bên nhau.”
Hứa Kha kinh ngạc nghe cô ta nói giống như nghe một câu chuyện đã xa xưa lắm rồi. Lòng cô nhoi nhói đau, nhớ tới ba năm yêu thầm của chính mình, vậy mà thời gian Dung Dung yêu thầm Thẩm Mộ đã tính tới hơn mười năm rồi. Con người si tình này cô không biết nói gì, chỉ cảm thấy lòng vô cùng khổ sở.
Dung Dung chua chát mỉm cười, “Tình yêu của tôi với anh ấy lúc đó vừa hy vọng lại vừa tuyệt vọng. Sau khi anh ấy về nước, tôi nói với chính mình, cho bản thân nửa năm, sau nửa năm đó tôi hoàn toàn có thể buông tay. Đã sắp bốn tháng rồi, bây giờ, cậu nói đi, có hay không, để cho tôi buông tay hoàn toàn?”
Dung Dung trước mặt đã không còn một chút bóng dáng nào của Tiểu Đậu Tử xưa kia, hoàn toàn là hai người xa lạ.
Hứa Kha trong lòng chua chát ê ẩm, không có vẻ vui sướng như khi gặp người quen cũ, chỉ là một loại cảm giác không thể nói rõ được. Đã từng là bạn, vậy mà đã gặp tới ba lần cũng không thể nhận ra cô ấy, thực sự đã thay đổi quá nhiều. Si tình và kiên trì như vậy thật khiến người ta phải cảm động, sự dũng cảm của cô ấy vẫn giống như năm đó khiến người ta bội phục, cô đưa ra yêu cầu như vậy khiến người ta không muốn từ chối, thậm chí là không thể nào từ chối.
Hứa Kha hơi mím môi, thấp giọng nói: “Đậu Viện, tôi và anh ấy, không bao giờ có thể bên nhau nữa, cậu muốn làm thế nào tôi cũng không có tư cách ngăn trở, đó là chuyện của cậu và anh ấy.”
“Được rồi, cám ơn cậu, Hứa Kha.” Dung Dung nói xong liền xoay người rời đi. Dải váy dài dưới chân cô lộ ra một hình ảnh, hình như là một đóa sen nở rộ.
Hứa Kha kinh ngạc nhìn bóng dáng cô ta nhạt dần ở cuối hành lang, trong lòng có một loại cảm giác không thể nói rõ. Tình cảm của cô ấy với Thẩm Mộ vô cùng sâu nặng, cũng không kém gì so với cô năm đó. Nhưng tình cảm rất dễ thay đổi, khó có thể nắm bắt, cho dù là tình cảm đến từ cả hai phía thì trong đó vẫn có nhiều thứ ngăn trở khiến người ta trở tay không kịp.
Cô ngây ngẩn đứng đó một lát rồi mới chậm rãi quay lại căn phòng. Đồ ăn đã được mang lên, là những món ăn cô thích. Bên cạnh còn có một cặp lồng giữ nhiệt.
Thẩm Mộ nói: “Anh đã gọi một phần cháo, nhưng có lẽ ngày đầu tiên sau phẫu thuật thì chưa chắc đã ăn được, một lát nữa mang qua đó hỏi bác sĩ xem.”
Hứa Kha ừ một tiếng, không có tâm trạng ngồi đối diện anh. Không biết là vô tình hay hữu ý lại chạm phải tầm mắt của anh, nhìn thấy khuôn mặt anh tuấn của anh, ánh mắt thâm tình, cô lại nhớ tới Đậu Viện, Dung Dung hiện tại và Tiểu Đậu Tử năm xưa.
Ăn cơm xong, hai người lên xe. Hứa Kha cầm trong tay giữ cặp lồng giữ nhiệt, Thẩm Mộ liền cúi người xuống thắt dây an toàn cho cô, giống như việc này anh đã làm vô số lần, vô cùng tự nhiên. Cô tránh cũng không thể tránh, thân thể căng cứng đặt cặp lồng giữ nhiệt vào khoảng trống giữa hai người.
Nhìn sang anh ngồi bên cạnh, cô mơ màng nhẹ giọng nói: “Anh còn nhớ Tiểu Đậu Tử không?”
Thẩm Mộ ngồi thẳng dậy, dường như có vẻ ngạc nhiên khi thấy cô nhắc tới cái tên đó, “Nhớ, sao em đột nhiên lại nhắc tới cô ấy?”
Không biết ma xui quỷ khiến thế nào cô lại hỏi câu nữa, “Anh thích người con gái như vậy sao?”
Thẩm Mộ nhíu mày, không hờn giận, “Anh thích mẫu người nào, em không biết ư?”
Hứa Kha theo bản năng bật ra một câu “Em không biết”, dường như chỉ có như vậy mới có thể khiến cho quan hệ giữa hai người trong sạch. Bởi vì cô có một chút áy náy với Chương Uyển Nhược và Đậu Viện, vốn cô định không quan tâm tới, cũng không cảm kích anh, nhưng không biết từ lúc nào cô lại bị kéo vào trong tình cảm của anh, nhận vai một nhân vật khiến người ta oán hận.
Thẩm Mộ nhíu mày, nhìn cô, đột nhiên, anh chống tay lên ghế phó hung hăng hôn cô một cái.
Cặp lồng giữ nhiệt trong tay Hứa Kha thiếu chút nữa rơi xuống.
Nụ hôn của anh dùng lực rất mạnh, cọ sát thân mật, giống như là một hình phạt mà cũng giống như một đáp án.
Xe khởi động, đi rất nhanh. Anh hình như đag tức giận, khuôn mặt u ám chẳng nói chẳng rằng.
Đến cửa bệnh viện, anh dừng xe lại, nghiêm tức hỏi: “Em chọn một ngày đi.”
“Ngày làm gì?”
“Kết hôn.”
Hứa Kha kinh ngạc mở to mắt nhìn anh, một việc quan trọng cả đời người như vậy anh tùy tiện nói ra như đang đùa giỡn, giống như chưa từng tồn tại khoảng thời gian xa cách sáu năm này.
Hứa Kha nhíu mày: “Anh đùa giỡn gì vậy.”
Vẻ mặt Thẩm Mộ rất bình tĩnh: “Anh không đùa giỡn, anh hẳn là phải có trách n