Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Sủng

Tân Sủng

Tác giả: ShiJin

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341465

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1465 lượt.

hiệm với em.”
Cô lập tức nhớ tới đêm hôm đó, mặt nóng rực, lập tức quay đi.
“Không cần anh phải có trách nhiệm.”
Cô cởi dây an toàn, bước xuống xe.
Anh kéo cánh tay cô lại, nghiêm mặt nói: “Vậy được, thế thì em phải có trách nhiệm với anh.”






Ba người
Còn có cả việc chịu trách nhiệm với đàn ông sao? Không phải lừa bịp đấy chứ?
Hứa Kha tránh khỏi cánh tay anh, nghiêm mặt ném lại một câu “Việc gì cũng phải có giới hạn của nó”, sau đó vội đi vào trong bệnh viện. Dọc đường mặt cô đỏ bừng, trái tim thình thịch thình thích đập mạnh chỉ sợ anh đuổi theo. Chỉ là vài câu đối thoại ngắn ngủi vậy mà lại khiến cô như hoa rơi xuống nước, chạy vội đi, đúng là không phải đối thủ của anh.
Vào bệnh viện, Thiệu Nhất Bình vẫn đang ở trong phòng theo dõi, không cho thăm hỏi. Hứa Kha đứng ở cửa hỏi bác sĩ về tình trạng sức khỏe, lòng cũng an ổn hơn.
Chủ nhiệm Trương nhìn cặp lồng giữ nhiệt trong tay cô mỉm cười: “Hôm nay vẫn chưa thể ăn cơm. Hai ngày này cô không cần phải túc trực ở đây đâu. Sau khi bà ấy trở về phòng bệnh thường, sau này mỗi ngày đều cần cô chăm sóc, cô nên dưỡng sức trước đi.”
Xe chạy vào trong ngõ nhỏ ở Hổ Tây, Doãn Vãn Thừa vừa cẩn thận lái xe, vừa bày ra vẻ mặt đau khổ lẩm bẩm: “Chút nữa mà đổ xe thì xấu mặt lắm đây.”
Hứa Kha cố nén cười: “Không sao, tôi sẽ không nói với ai đâu .”
Xe dừng ở bên dưới, Hứa Kha chậm rãi bước lên cầu thang, tâm trạng đột nhiên nặng nề, u ám hẳn đi. Chỗ này cô đã ở hai năm rồi, không thích, nhưng cũng có tình cảm, hai căn phòng trong nhà kia đã từng là nơi cô chịu rất nhiều oan ức, cũng là nơi cô chờ đợi rất nhiều.
Đứng trước cửa, mặc dù là cô có cầm chìa khóa, nhưng vẫn gõ nhẹ vài tiếng lên cánh cửa. Chỉ một vài giây sau, cửa mở ra, là Lâm Dao.
Cô ta nhìn thấy Hứa Kha và Doãn Vãn Thừa, rõ ràng là run rẩy một chút sau đó xoay người đi thẳng vào phòng, ngay cả một câu cũng không thèm nói với Hứa Kha, lạnh lùng như với người xa lạ.
Hứa Kha nói với Doãn Vãn Thừa đứng ở phía sau: “Cậu chờ tôi một lát nhé.”
Cô đi vào trong phòng mới phát hiện Lý Bình Ngọc vẫn còn ở đây, lại còn ở trong phòng của cô nữa. Cô rất buồn nhưng vẫn cố nén xuống, chỉ mỉm cười với Lý Bình Ngọc, “Dì, cháu tới lấy chút đồ.”
Lý Bình Ngọc khách khí gật gật đầu, chỉ vài thùng giấy nhỏ ở góc phòng: “Tôi đã bảo Lâm Dao giúp cô thu dọn xong rồi.”
Bà dường như đang chờ Hứa Kha đến chuyển đồ đi, kiểu thái độ không thể chờ đợi nổi của bà khiến lòng Hứa Kha càng buồn hơn, chẳng có ai lại thích người khác động vào đồ đạc của mình. Hơn nữa, nơi đây cô cũng từng là chủ nhà. Thế mà bây giờ, cô lại giống như bị đuổi khỏi nhà vậy. Ngay cả giường cũng đã bị Lý Bình Ngọc chiếm dụng.
Lòng cô có chút bi thương, giờ phút này chẳng còn tâm trạng ở lại đây thêm chút nào, thầm nghĩ nhanh chuyển đi thôi. Lúc mới lên đây, cô còn sợ gặp phải Lâm Ca, sợ chứng khiến Lâm tâm trạng của anh, giờ phút này những sợ hãi đó dường như đã tan biến hết.
Lâm Ca mãi mãi vẫn là con của Lý Bình Ngọc, là anh trai của Lâm Dao, loại này quan hệ máu mủ ruột già này không thể vứt bỏ, hơn nữa Lâm Ca luôn là một người lương thiện như vậy, rất có trách nhiệm với gia đình. Giờ này khắc này cô vô cùng thấu hiểu câu nói đau ngắn còn hơn đau dài, nếu còn lưu luyến, những năm tháng sau này chỉ là thống khổ vô tận, cô và Lâm Ca cả hai đều sẽ như vậy.
Cô cố nén giận, ôm lấy một thùng giấy, nói với Doãn Vãn Thừa đứng ngoài phòng khách: “Vãn Thừa, cậu vào đây bê giúp tôi chút.”
Doãn Vãn Thừa đi tới, cười cười với Lý Bình Ngọc, sau đó ôm lấy hai thùng giấy.
Ra tới cửa, Hứa Kha nghe thấy Lâm Dao nói một câu.
“Mẹ nhìn đi, cô ta lại đi tìm người khác rồi, thật là một người phụ nữ lẳng lơ.”
Hứa Kha cuối cùng không thể nhịn được tức giận trong lòng nữa, xoay người bỏ thùng giấy xuống, quay đầu lại rồi tiến tới.
“Lâm Dao, cô nhanh nhanh bán nhà để trả tiền cho tôi đi. Mẹ tôi bị bệnh, tôi phải mượn tiền của Mạc Tiểu Tiểu, tôi không muốn vì loại người như cô mà thiếu ân tình của Mạc Tiểu Tiểu.”
Lâm Dao mở to hai mắt nhìn: “Mẹ tôi viết giấy ghi nợ cho cô rồi, cô còn muốn gì nữa?”
Sự giận dữ của Hứa Kha lên tới đỉnh điểm: “Vì Lâm Ca, tôi đã muốn quên chuyện này đi. Nhưng bây giờ, tôi lại cảm thấy con người như cô không đáng để tôi đem tiền cho cô vay. Nếu cô không làm, chúng ta sẽ gặp nhau trên tòa.”
Lý Bình Ngọc lập tức khẩn trương, đứng lên nói: “Được, chúng tôi cũng chẳng muốn thiếu nợ cô. Tôi sẽ bảo Lâm Dao nhanh chóng giải quyết.”
Hứa Kha vội vàng xoay người bước đi, tức giận đến mức run rẩy. Lâm Dao con người này cuối cùng cô cũng nhìn rõ . Hy vọng cô ta nhanh chóng xử lí cho xong chuyện căn nhà, cô không bao giờ muốn gặp mặt con người này lần nữa.
Đi xuống dưới, Doãn Vãn Thừa nhìn cô, không nói gì, xếp đồ cho cô xong mới khe khẽ thở dài: “Tiểu Kha, cậu thật biết nhẫn nhịn, giống hệt mẹ tôi.”
Hứa Kha giật mình, Chương Nguyệt Quang, bà là một người thế nào?
“Lúc tôi còn nhỏ, ông nội tôi không ngày nào là k