Em Là Học Trò Của Anh Thì Sao?
Tác giả: Thập Tứ Lang
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341635
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1635 lượt.
ong phim cảm giác khác một trời một vực.
Tô Vĩ cũng không đến đây, anh chỉ đứng đó hút thuốc, từng hơi từng hơi, thổi ra rất chậm, trời dần tối, đèn đường đã bắt đầu sáng lên, xung quanh anh giống như bị sương mù bao phủ.
Hút xong một điếu thuốc, anh ném tàn thuốc đi, bỗng nhiên xoay người lại đi thẳng về hướng cô đang đứng.
Hải Nhã theo bản năng lui hai bước, anh đi đến trước mặt, nắm lấy cánh tay của cô: “Đi, đi trước rồi nói.”
Cô gãy giụa một lát, không còn hơi sức: "Em có thể đi. . . . . . Đi nơi nào?"
Anh không có buông tay, giọng nói rất bình tĩnh: "Đưa em về nhà."
Cô bị anh lôi đi về phía trước, dọc theo quán Bar Dạ Sắc, cửa chính đã đống, trước cửa không có một bóng người, chắc hẳn anh đã mang người đến giải tán, trên đất còn loang lổ mấy vệt máu trông thật ghê người, còn có một chiếc răng, Hải Nhã cứng đờ.
Tô Vĩ nhìn một chút, nói: "Vì là người quen của em, nên ra tay còn chưa nặng.”
Hả, nói cách khác, cái răng này không phải của Đàm Thư Lâm, mà là của một đàn em nào đó của Tô Vĩ? Hải Nhã còn chưa hết sợ hãi, anh nói thêm: “Cho nên để cho đàn em đánh cậu ta mấy đấm, cậu ta rất cô gắng chịu đựng, sẽ không chết người được.”
Lời nói này. . . . . . Làm sắc mặt Hải Nhã trắng bệch.
Cô biết rõ thân phận của anh, cũng muốn hiểu hơn, nhưng anh rất ít nói, chứ đừng nói để cho cô nhìn thấy, tưởng tượng của cô lại giống như cười vậy, đem những gì có trên phim gắn vào người anh, những tình tiết vô lý hết sức, ngược lại làm cô yên lòng hơn, biết đó là giả. Cô cũng cảm thấy sự thật không nguy hiểm như cô nghĩ.
Bây giờ cô rốt cuộc cũng biết rõ hơn về anh, không có cảnh gọi một tiếng có hàng trăm người tập hợp lại, cũng không có cảnh đao kiếm sống chết với nhau máu văng tung tóe, vừa chân thực vừa đáng sợ, làm người ta sởn tóc gáy. Đúng rồi, trong lúc anh và Lão Duy nói chuyện với nhau, có nhắc đến tội phạm truy nã….
Hải Nhã cảm thấy chột dạ, chân giống như giẫm trên bông vậy, đi một lát đã nhìn thấy chiếc xe máy phân khối lớn của Tô Vĩ dựng ở đầu một ngõ khác, đèn đường bị hỏng rồi, xung quanh rất tối làm cho người ta cảm giác sợ hãi.
Tô vĩ khe khẽ đẩy cô: "Lên xe."
Hải Nhã theo bản năng khua tay: "Không, không cần. . . . . ."
Anh im lặng một lát, bỗng nhiên buông cô ra, đi đến trước xe máy, cúi đầu đốt một điếu thuốc, giọng nói thản nhiên: “Sợ?”
Cô im lặng, lắc đầu hoặc là gật đầu, đều không phải là đáp án của cô lúc này.
"Để cho em nhìn thấy chuyện không tốt rồi." anh thở ra một hơi thuốc thật dài, "Xin lỗi."
Trái tim đang đạp loạn nhịp của Hải Nhã từ từ bình tĩnh lại, cô chần chừ một lát hỏi: “Anh đến đây để tìm một tội phạm bị truy nã?”
Tô Vĩ ngừng một hồi lâu, mới nói: "Em sợ anh cũng là tội phạm?"
"Em không nói như vậy!" cô hơi vội vàng.
Cô chưa từng nghĩ như vậy, thật ra từ lúc mới bắt đầu cô đã bắt ép mình không được suy nghĩ nhiều về thân phận của Tô Vĩ, thân phận của anh là gì không quan trọng, quan trọng là, anh và cô không phỉa là người cùng một thế giới, chỗ của anh không có thứ mà cô cần tìm, 1 giây cũng được, mấy năm cũng được, giống như một loại ma túy khiến cô buông lỏng, như vậy là đủ rồi.
Nhưng qua một thời gian ở bên nhau, cô mới phát hiện ra cô hoàn toàn không không chế được mình, chính bản thân cô đã rơi vào không cách nào rời xa anh được, không muốn rời xa, cô muốn cùng anh ở cùng nhau.
"Không phải là em sợ, " Hải Nhã cắn môi, giọng nói phát run, "Em...Em muốn biết. . . . . . Chuyện của anh."
Không có tiếng nói chuyện, ánh sáng của điếu thuốc lá giữa ngón tay anh lóe lên rồi tắt, Hải Nhã cảm thấy mình đang run, không biết là đang mong đợi hay sợ hãi điều gì, về chuyện tình cảm cô vẫn hi vọng mình thụ động – được người khác yêu, được người khác che chở, được người khác lo lắng chăm sóc chu đáo, cô muốn yêu rất nhiều rất nhiều, giống như một hũ mật vậy, đặt cô ở trong đó. Ý nghĩ như vậy rất ích kỷ, nhưng bản thân cô cũng hiểu rõ, nhưng không có cách nào khác, cô luôn lo được lo mất như vậy, cô muốn được người khác yêu một cách chân chính,
Nhưng cô lại không được như vậy, Đàm Thư Lâm cũng vậy, Tô Vĩ cũng thế. Cô giống như giấy lau, người khác nhỏ một giọt nước, cô không tự chủ được muốn đến gần, không thể khống chế được tình cảm của mình, luôn là người chủ động trong chuyện tình cảm.
Có người nói, phụ nữ về mặt tình cảm không thể quá chủ động, như vậy cho dù người đàn ông có chiếm được, cũng sẽ không thật sự quý trọng. có lẽ cũng bởi vậy, nên Đàm Thư Lâm mới không thèm đoái hoài đến cô. Cô cho rằng bản thân đã nhớ kỹ bài học kinh nghiệm này, mợi chuyện đổ lên đầu, vẫn dẫm lên vết xe đổ của mình.
Tô Vĩ vẫn luôn như gần như xa như vậy, mặc dù dịu dàng săn sóc, nhưng lại không muốn cô hiểu về anh. Cô cảm thấy mình không chỉ muốn mỗi sự dịu dàng của anh, có lẽ còn cái gì đó, trực tiếp hơn, cho dù sự thật đó của anh cô sẽ không thích nhưng như vậy sẽ làm cho cô cảm thấy cô thật sự đã cảm nhận được.
Nhưng những thứ đó anh chưa bao giờ cho cô.
Hút Thuốc lá xong, Tô Vĩ nhẹ nhàng búng xa tàn thuốc, nhỏ giọng nói: "H