Tác giả: Thập Tứ Lang
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341656
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1656 lượt.
g ngủ, bên tai trái là phòng đặt TV và một chiếc ghế sofa khác, nhất định là căn phòng luôn đóng bên tay trái rồi.
Hải Nhã khó tránh khỏi mang theo một chút cảm giác tò mò mở cửa phòng, gian phòng kia rất lớn, trong góc dựng một chiếc tủ đựng quần áo rất lớn, gần cửa sổ có một chiếc bàn đọc sách cũ kỹ, bên bàn học có một chiếc giá chất đầy sách, trừ những thứ đó ra, trong phòng không có bất cứ đồ vật gì nữa. Cô chậm rãi đi đến gần tủ sách, thật sự làm người khác phải giật mình, phía trên để phần lớn là sách giáo khoa cấp ba cũ, tuy là cũ, nhưng lại rất sạch sẽ, rất rõ ràng chủ nhân nó mỗi ngày đều quét dọn sửa sang lại.
Hải Nhã rút cuốn anh văn cấp ba ra, mở ra tờ thứ nhất, phía trên viết hai chữ ngay ngắn nắn nót: “Tô Vĩ”, nét chữ vẫn còn non nớt, lại đặc biệt ngay ngắn xinh đẹp – đây là sách giáo khoa hồi cấp ba anh đã dùng? Cô cẩn thận đặt về chỗ cũ, lại rút một cuốn sách lịch sử ra, cũng giống như tất cả học sinh nam cấp ba, trên sách giáo khoa lịch sử của anh toàn là hình vẽm còn có một bức ảnh bán thân của hoàng đế Hàm Phong bị anh vẽ bậy như một bộ xương khô, rất là dữ tợn.
Cô buồn cười, cẩn thận các nếp gấp trên sách vuốt thẳng, chiếc bàn đọc sách gần cửa sổ hình dáng rất cũ kỹ, trên mặt bàn đặt một khối thủy tinh, phía dưới đè lên rất nhiều đồ vật, cô thậm chí còn thấy được một tấm giấy khen, phần lớn là giấy khen hạng nhất đại hội thể dục thể thao, còn có một số giấy khen khác, mới nhất là một tấm bằng chúc mừng anh đạt được giải nhất cả nước thi đấu Olympic toán học.
Anh thật sự đã từng học cấp ba, thật sự là một học sinh ngoan – Hải Nhã vừa giật mình vừa xúc động, anh vốn dĩ tương lại triển vọng, cho dù không vào được đại học, nhưng nếu thi chắc chắn không có vấn đề gì, làm sao lại lưu lạc đến mức làm lưu manh?
Tấm giấy khen bên cạnh đè lên mấy bức ảnh, từ bức ảnh chụp tốt nghiệp tiểu học đến lúc đi chơi xuân hồi cấp ba, cô vừa liếc mắt nhìn thoáng qua đã có thể nhìn thấy Tô Vĩ trong đám người, lúc học tiểu học anh vẫn còn rất thấp, nhàn rất nghịch ngợm, lúc chụp ảnh chung còn lén nắm lấy bím tóc dài cô bé đứng ở hàng trước, cười như ánh mắt trời. lúc lên cấp hai anh bắt đầu cao lên, ảnh tốt nghiệp trên đầu là một mái tóc như nhím, vãn còn mang nét ngay thơ, lại chứng chác nhiều hơn, nhưn mà cúc áo trên đồng phục học sinh lại không cài vẫn nghịch ngợm như cũ.
Cấp ba Tô Vĩ không có ảnh tốt nghiệp, chỉ có mấy bức ảnh chụp chung lúc đi chơi xuân, như là bị thời gian vô tình tách biệt ra, trên từng bức ảnh nụ cười của anh càng lúc càng ít, cúc áo vẫn không cài như cũ, cuối cũng cũng không thấy sự liều lĩnh và nghịch ngợm nữa. Bên trong có mấy bức ảnh cho thấy rõ ràng là bị người khác chụp trộm, anh và mấy bạn học nam khác ngồi bên hồ nói chuyện, một bên mặt hơi lạnh lùng, so với lúc này có tám phần giống nhau.
Trong tất cả các tấm ảnh, đặc biệt nhất vẫn là tấm ảnh hồi cấp ba Tô Vĩ chụp cùng với một người đàn ông xa lạ, ảnh chụp có chút mơ hồ, ánh sáng cũng yếu, khung cảnh tối đen như mực, chỉ có gương mặt anh và người đàn ông kia là rất sáng, hai người đều mỉm cười, trong tay đang cầm thịt nướng, khóe miệng dính đầy dầu mỡ, nhưng anh cười vô cùng vui vẻ, trừ bức ảnh chụp tốt nghiệp tiểu học ra, Hải Nhã chưa từng thấy anh cười vui vẻ như vậy.
Đang nhìn say mê, bỗng nghe có người đang nhẹ nhàng gõ cửa sau lưng, cô giật mình, vội vàng xoay người, chỉ thấy Tô Vĩ kéo tay áo lên thật cao, vẻ mặt không thay đổi đứng ở trước cửa nhìn cô. Trong lòng Hải Nhã cảm thấy vô cùng ngượng ngùng, vừa mắc cỡ vừa chột dạ, rõ ràng là đi tìm tấm bọc ghế sa lon, cô không biết thế nào lại trở thành rình xem phòng của người khác?
"Thật , thật, thật xin lỗi…” Cô lúng túng nói xin lỗi, “Em không phải cố y muốn xem, chỉ là đột nhiên thấy được….”
Anh không nói gì, đi vào mở tủ quần áo ra lấy vỏ ghế salon, đi đến bên cạnh cô, cúi đầu nhìn nhìn mấy tấm ảnh chụp và giấy khen trên bàn học, một lát sai, nhỏ giọng nói: “…Ăn cơm trước.”
Hải Nhã giống như một đứa bé làm sai việc gì đó, chột dạ đi theo anh ra cửa, phòng khách đã được dọn sạch sẽ, trên bàn ăn đặt ba món ba món mặn một món canh, một đĩa rau xanh xào cải trắng, một đĩa cà tím xào với thịt bò, một đĩa thịt gà xé phay, canh là canh tảo biển nấu với trứng, cô bưng bát lại bắt đầu do dự, nói thật, cô có chút không dám gắp, bởi vì những món ăn này bề ngoài không có gì, màu sắc và hương vị ba loại.
"Ăn cơm." Tô Vĩ gắp một đũa gà xé phay cho cô, giống như cảm thấy những món này không có cái gì khó nhìn.
Hải Nhã chọn một tiếng thịt gà xé phay rất nhỏ bỏ vào trong miệng, cô âm thầm thở ra một hơi, rất được, may mùi vị không đến nỗi nào.
"Em còn tưởng rằng anh sẽ không biết nấu cơm đấy." Cô mở miệng cười, muốn cho không khí dịu hơn, "Không ngờ ăn rất ngon."
Giọng nói của Tô Vĩ bình tĩnh: "Lúc trước khi cha chưa mất, đều do anh nấu cơm. Đã lâu rồi không nấu, không quen tay."
Hải Nhã nghĩ thật lâu, mới nhỏ giọng hỏi: "Cái đó. . . . . . Người trong ảnh, là cha anh à?"
Anh trả lời rất nhanh: "Ừ."
Cô do dự, vẫn không tiếp tục hỏi, lúc