Tác giả: Thập Tứ Lang
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341634
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1634 lượt.
ải Nhã, lên xe đi, anh đưa em về nhà."
. . . . . . Không có bất kỳ câu trả lời nào. d∞đ∞l∞q∞đ
Cô đột nhiên xuất hiện cảm giác xấu hổ vô cùng, không biết từ đâu xuất hiện một cỗ xúc động, lên tiếng từ chối: “Em không về!”
"Nghe lời, Anh đưa em về nhà." Giọng của Tô Vĩ dịu dàng hơn.
"Em không về!" Cô vẫn là cự tuyệt, xoay người rời đi, giống như như vậy còn có thể giữ lại một chút thể diện cuối cùng, "Em đi bắt xe, anh đi đi."
Anh nắm cánh tay của cô, nhẹ nhàng một cái, đưa tay lên nắm lấy bả vai cô, động tác của cô chưa từng lưu loát như vậy, nhanh chóng hất tay anh ra. Anh lại nắm lại, cô vùng ra, anh dứt khoát đi ra phía sau cô ôm cô lên, ném cô lên trên xe, như một bao gạo vậy.
Hải Nhã không ngồi vững, thiếu chút nữa ngã xuống, tay đang vùng vẫy muốn nắm lấy thứ giừ đó để ổn định, thì có hai cánh đã nắm thật chặt hai cánh tay của cô, đột nhiên một đôi môi mềm mại bao phủ lên môi cô.
Cô vừa giật mình vừa bối rối, hai tay đẩy loạn, cả người lui về phía sau, anh không để cô lùi về phía sau, từ phía sau ôm lấy ót cô, lại tăng thêm lực, đôi môi cọ xát vào nhau, từ khô ráo trở nên ẩm ướt. cảm giác này vô cùng xa lạ, thạm chí có chút không thoải mái, đối với nụ hôn đầu tiên của cô mà nói, loại trình độ này có chút hơi quá, cô khó chịu tránh né, anh đột nhiên lại buông cô ra, nhẹ nhàng thở hổn hển, trong bóng đêm cúi đầu đưa mắt nhìn, từ từ đem mái tóc dài dang dính chặt của cô đẩy ra sau ót.
"Hải Nhã. . . . . ." giọng nói của anh khàn khàn, ấn một nụ hôn ở trên trán cô, "Đừng động."
Đôi môi nóng bỏng đi chuyển từ trên trán đi xuống, đi qua mí mắt, sống mũi, cuối cùng lại một lần nữa nhẹ nhàng rơi vào môi cô, dịu dàng trằn trọc mút. Hải Nhã cảm thấy ở trong trái tim mình như có cái gì rơi xuống, không có bến đỗ, loại cảm giác không xác định này, cảm giác trống rỗng làm trái tim cô bắt đầu cuồng loạn, hô hấp dồn dập. Có chút sợ, giống như lần đầu tiên tham gia phỏng vấn khi vừa tốt nghiệp, trong đầu trống rỗng, tay chân cũng không biết đặt ở nơi nào.
Anh khẽ cắn, ở trong môi cô nói nhỏ: “Mở miệng."
Như người bị thôi miên, anh nói ra, cô liền thực hiện, trong đầu choáng váng mơ hồ một chút lý trí cũng không có.
Cô theo bản năng hé miệng ra, anh lại lần nữa hôn lên, hơi thở mạnh mẽ, đầu lưỡi vuốt ve môi của cô, răng, đầu lưỡi, ngón tay chôn ở trong tóc cô, nâng đầu cô lên.
Nụ hôn này so với nụ hôn lúc nãy đúng là một trời một vực, cô cảm thấy ngực mình khó chịu, sắp thở không được nữa, những cảm giác khó chịu lúc nãy toàn bộ biến mất, chỉ để lại hơi nóng kịch liệt, bị anh làm cho không có đường để trốn, giống như những bông tuyết trong ánh mặt trời này đông, từng đóa từng đóa tan thành nước. d∞đ∞l∞q∞đ
Không biết đến lúc nào thì, bọn họ mới chậm rãi tách ra, Hải Nhã thở gấp giống như vừa mới chạy xong 1000m, nhưng mà hình như Tô Vĩ cũng không khá hơn chút nào. Khoảng cách gần như vậy, có thể ngửi được hơi thở nóng bỏng của anh, bờ môi của anh ướt át, hai mắt đen láy lẳng lặng nhìn cô.
"Nếu không muốn về nhà, " Anh nở nụ cười, dùng ngón cái phác vẽ lên môi của cô, "Trước hết đi đến nhà anh đã."
6:25 tối, chiếc xe máy của Tô Vĩ dừng ở dưới tầng một của khu chung cư, tất cả mọi chuyện rất bình tĩnh, điện thoại đi động không vang lên, mẹ cũng được, Dương Tiểu Oánh cũng vậy, ai cũng trong thời khắc tế nhị này gọi cho cô, không ngăn cản cô đón nhận tình cảm này, bởi vì một chút kích động mà làm việc như thế này.
Hải Nhã bước xuống xe máy, cố gắng ngăn cản hai chân của mình đang phát run, là bản thân cô đồng ý đến, những lúc như thế này mà cô làm ra bộ dáng sợ hãi sẽ ngu ngốc như thế nào, cô hi vọng bản thân mình nhìn ung dung một chút.
Nhà đối diện là một khu siêu thị tổng hợp, Tô Vĩ nói muốn mua một ít đồ - Mua cái gì? Trong đầu Hải Nhã rối một nùi, lúc trước xem qua phim ảnh và tiểu thuyết ùn ùn kéo đến, anh , anh không phải định mua – Biện pháp?
Tô Vĩ xách một chiếc túi đồ, trên mặt rất ít khi xuất hiện một chút xấu hổ: “Anh sẽ là một ít món ăn, em thích ăn cải trắng không?”
Hải Nhã sửng sốt khoảng một phút, mới cuống quít gật đầu: "Em...em không kiêng ăn, gì cũng ăn được!"
Hải Nhã khoát khoát tay: "Hả. . . . . . Không cần, cái đó. . . . . . Em...em giúp anh thu dọn đồ đạc được không?"
Anh cười cười: "Làm phiền em rồi."
Trong phòng bếp nhanh chóng truyền đến âm thanh cắt thức ăn và rửa rau, Hải Nhã dùng chổi đem đồ vứt lộn xộn trên sàn nhà dọn sạch sẽ, những suy nghĩ lung tung và tâm trạng khẩn trương lúc trước cuối cùng cũng bình thường trở lại, cô cảm thấy mình rất thích cảm giác bây giờ, anh đang ở phòng bếp nấu cơm, cô ở bên ngoài quét dọn vệ sinh, tất cả mọi chuyện đều rất tự nhiên, giống như cô và anh đang thật sự chung sống dưới một mái nhà.
Tháo xuống chiếc vỏ bọc ghế sa lon bẩn thỉu, dưới sự chỉ thị của Tô Vĩ, cô đi sang một căn phòng bên phải mà cô chưa bao giờ đi qua lấy vỏ bọc mới. Nhà của Tô Vĩ bao gồm ba phòng ngủ một phòng khách, lần trước cô thức dậy chắc hẳn là phòn