Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tặng Em Một Đời Ngọt Ngào

Tặng Em Một Đời Ngọt Ngào

Tác giả: Thập Tứ Lang

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341645

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1645 lượt.

ăn cơm nói chuyện này hình như không được tốt. Gian phòng đó quyển sách kia cùng mấy bức ảnh, để cho cô có cảm giác nhìn trộm thời gian đã qua của anh, ở lúc cô không biết, anh đã ở đó vui vẻ, nỗ lực, suy nghĩ, cô dường như gặp được Tô Vĩ trong những năm tháng đó, trong lòng không biết tại sao lại hoang mang, cón có một chút thỏa mãn.
Sau khi ăn xong Tô Vĩ đi vào phòng bếp rửa chén, Hải Nhã len lén nhìn sang căn phòng kia, lúc này mới phát hiện ra cửa phòng đã bị đóng lại, cô có chút mất mát, ôm đầu gối tựa vào trên ghế sa lon ngẩn người, cho đến khi anh tới đây vỗ nhè nhẹ lên đầu cô: "Đi, đi vào, xem phim."
Phòng bên trái đúng theo phong cách mới nhất, phải là gian phòng vui chơi hoặc để tư liệu, vừa rộng vừa lớn, còn nối liền với ban công. Ngoài một chiếc so fa mềm mại, dưới đất còn phủ một lớp đệm và gối ôm, trên tường gắn. dưới TV ngoại trừ DVD, còn có rất nhiều máy chơi game, PS2 tay cầm đã bóng loáng, chứng tỏ nó thường được dùng để chơi.
Tô Vĩ từ trong ngăn kéo lôi ra một xấp lớn đĩa DVD, lật từng cái từng cái một hỏi: “Muốn xem gì nào, Phi Thành Vật Nhiễu? Kungfu Panda? 2012?"
Hải Nhã không nhịn được cười, xấu hổ keo kiệt nghiêm mặt: "Thì ra là anh cũng thích xem những bộ phim như thế này à. . . . . .em cứ nghĩ anh chắc phải thích xem mười bộ phim lớn nhất bị cấm trên thế giới ... Đấy."
Anh cũng cười, từ trong ngăn kéo ra một hộp DVD khác: "Vậy chúng ta xem Sodom 120 ngày."
Hải Nhã sợ dùng sức khoát tay: "Em đùa thôi!"
Cuối cùng vẫn là xem bộ phim mà già trẻ đều rất thích xem Kungfu Panda, Hải Nhã buổi tối ăn rất no, gian phòng này lại đặc biệt ấm áp, ở trên ghế sofa ngồi ngồi liền nghiêng xuống dần, mơ màng ngủ. Không biết qua bao lâu, bỗng nhiên nghe bên ngoài"Oanh" một tiếng nổ thật lớn, sau đó là cả căn phòng không thấy được năm ngón tay, cô bỗng chốc bị dọa đến mức tỉnh cả người, mờ mịt nhìn xung quanh: “. . . Bị cúp điện?"
Tô Vĩ đi ra phía ngoài ban công ghé đầu nhìn một chút: "Hình như là máy biến thế hư, không biết lúc nào thì mới có thể có điện."
Hải Nhã lấy điện thoại di động ra len lén đưa mắt nhìn, tám giờ một phút, thời gian không sớm cũng không muộn, đủ để anh đưa cô về. nếu không phải bị cúp điện, cũng đủ để cô ở lại xem hết một bộ phim.
Nhưng cô vẫn chưa muốn đi, những lúc như thế này tại sao không nhân lúc tối mập mờ và im lặng này, hình như vậy khiến lá gan của cô lớn hơn, cô im lặng ngồi trên ghế sofa, nghe thấy tiếng bước chân của Tô Vĩ từ ban công đến đây, cuối cùng dựa vào ghế sa lon ngồi ngồi dưới đất, một chút ánh lửa lóe lên rồi vụt sáng, anh châm một điếu thuốc, gương mặt trầm tĩnh lóe lên một chút rồi biên mất, anh không hề nói gì.
Mờ tối, mùi thuốc lá thoang thoản bao phủ cô, thứ mùi này làm người ta như si như say, giống như là cảm giác đang ở một thế giới khác , vừa mới mẻ, lại tự do.
Hải Nhã từ từ nằm xuống, đem đầu tựa vào trên vai anh, anh dùng tay vuốt những sợi tóc dài của cô bị rũ xuống, âm thanh rất thấp: "Có bị Sặc không?"
Cô lắc đầu một cái, mở miệng nói chuyện, âm thanh so với anh còn thấp hơn: "Tô Vĩ. . . . . . anh nói một chút chuyện có được hay không?"
Đến lúc này, cô cũng đã biết lý do tại sao anh lại mang cô về nhà, so với suy nghĩ của cô hoàn toàn khác nhau. Cô nói muốn biết chuyện của anh, nên anh mang cô trở về, cho nên anh đã ngầm cho phép?
Tô Vĩ im lặng rất lâu, hỏi: “Em muốn biết chuyện gì?”
"Tại sao phải đi ra ngoài xã hội lăn lộn? Con đường này so với việc học vất vả hơn nhiều?"
Anh bật cười một tiếng: "Đều đã qua rồi."
Cô không nói lời nào, im lặng chờ, cho đến khi anh mở miệng lần nữa: "Nhà anh rất nghèo, cha anh lại không có việc làm, mẹ trước đây bị ông chọc tức chết. Ước mơ của ông là đưa anh đi học đại học, tìm được một công việc tốt, vì tiền học phí quá lớn, ôn nghĩ ra biện pháp giả vờ bị xe đụng bị thương, lùa gạt tiền chữa bệnh mới là quan trọng, không ngờ thật sự bị xe đâm chết, cho nên anh cũng không còn tâm trạng học hành nữa.”
Hải Nhã nghe được ngây người, kinh ngạc hỏi: "Vậy, người đụng đó là ai?”
Anh không nói gì, chỉ im lặng cười, tiếng cười lạnh lẽo, làm người ta rợn cả tóc gáy.
Bóng tối như muốn cắn nuốt người ta vậy, Hải Nhã vô thức vươn tay ra, nhẹ nhàng vuốt mặt anh, sống mũi thẳng tắp của anh, còn có đôi mi vừa dài vừa đep đó nữa. Khói thuốc đã hết, anh không động đậy, mặc kệ cho tay cô chạy dọc theo mặt anh, anh từ từ há miệng, cắn nhẹ lên đầu ngón tay cô.
Vừa nhột vừa tê, Hải Nhã trả thù nắm lấy mũi anh, nghe anh cười, sau đó anh quay đầu, đôi môi mềm mại dính hôn lên mi mắt cô, dần dần đi xuống, giống như là hai viên nam châm đang bị hấp dẫn lẫn nhau, cô với anh lại hôn nhau lần nữa. trong nóng tối đưa tay không thấy được năm ngón, trong căn phòng không nghe thấy bất cứ âm thanh gì, làm lá gan người ta cuồng nhiệt hơn, không chỉ muốn thỏa mãn dự dây dưa giữa đôi môi, miệng há ra, giống như muốn ăn người đối diện vậy.
Hải Nhã không biết từ lúc nào đã từ trên ghế sa lon lăn xuống, lăn lên trên người anh, cùi chỏ không cẩn thận đụng vào trên bụng anh, nghe