Tác giả: Thập Tứ Lang
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341675
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1675 lượt.
thấy anh hừ một tiếng, đôi môi dây dưa rất sâu cuối cùng cũng tách ra.
"Đau không?" cô có chút áy náy.
Tô Vĩ lắc đầu một cái, hai cánh tay dang rộng, ôm nàng vào lòng, ngón tay một lần vuốt những sợi tóc dài của cô.
"Cần phải về rồi." đôi môi ướt át của anh ở trên vành tai cô khẽ hôn.
Hải Nhã run lên một cái, lại chỉ vùi đầu vào trước ngực anh, không nói gì.
"Ghế sa lon ở phòng khách và ghế sa lon nơi này, chính em chọn một đi." Anh cười, vân vê vành tai cô.
Ngày đó vẫn không ở lại nhà của Tô Vĩ, 10 giờ tối, anh đưa cô trở về phía dưới khu chung cư, cúi đầu xem điện thoại di động, nói: "Hải Nhã lần sau đừng đến những nơi như vậy, cũng nhắc để em nói cho tên nhóc đó, Lão Duy không phải là người tốt vẫn cẩn thận là hơn."
Hải Nhã chỉ có cười khổ, muốn cô nhắc nhở sao đây thế nào nhắc nhở? Nhắc nhở, sau đó sẽ bị Đàm Thư Lâm cười nhạo? Hay là thôi đi!
Lúc Lên thang máy, tin nhắn của Tô Vĩ lại gửi đến, vẫn là bốn chữ đơn giản : "Ngủ ngon, Hải Nhã."
Cô đỏ mặt, nhẹ nhàng đi về nhà, vừa mới mở cửa đã thấy Dương Tiểu Oánh ngồi trên ghế sofa ngơ ngác nhìn mình, cô không hiểu ra sao, hỏi: "Sao vậy?"
Dương tiểu Oánh cắn ngón tay chỉ để ý đánh giá cô, lắp bắp nói: "Xin lỗi . . . . . . Hải Nhã. . . . . . Tớ...tớ vừa mới xuống dưới nhà đổ rác, không cẩn thận nhìn thấy. . . . . ."
Hải Nhã đột nhiên sững sờ, tiến lại gần nghe cô ấy nó gì: "Ngườiđó, người đó nhìn thấy rất quen. . . . .a . không lẽ —— người đó là anh Hỏa?"
Anh Hỏa hai chữ này từ trong miệng Dương Tiểu Oánh nói ra, khiến cho Hải Nhã giật mình, sau đó nghĩ lại, cô đã làm ở KV Lạc Lai thời gian dài như vậy, có gặp qua Tô Vĩ cũng không có gì lạ, chỉ là vẻ mặt của cô ấy khiến người khác không vui, Hải Nhã thay dép rồi vào nhà, giọng nói thản nhiên: “Ừ, đúng vậy.”
Dương Tiểu Oánh có chút ngượng ngùng: "Cái đó, tớ cũng không có ý gì khác, chỉ không ngờ bạn trai cậu lại là anh Hỏa.”
Ở trong ấn tượng của cô, Hải Nhã là một cô gái dịu dàng thục nữ, gia cảnh tốt, nếu là bạn trai cho dù không phải là ngôn đăng hộ đối, thì ít nhất cũng là tuổi trẻ tài cao, Anh Hỏa và cô căn bản căn bản không thể so sánh được, là người của hai thế giới, hai người bọn họ làm sao quen biết nhau vậy?
Hải Nhã cười yếu ớt: "Bất ngờ như vậy à?"
Dương Tiểu Oánh hối hận biểu hiện không có suy nghĩ của mình lúc vừa rồi, lần này cẩn thận suy nghĩ một chút, mới nói: “Người đó thật ra cũng không xấu, cũng không có thói quen lưu manh gì, chỉ là thân phận có hơi….”
Hải Nhã cười: "Vậy cậu và tiểu Trần yêu nhau như thế nào?"
Dương Tiểu Oánh cắt một tiếng: "Không nói thì không nói! Chơi thần bí!"
Hải Nhã trêu đùa cùng cô ấy mấy cô, sau đó vào phòng nghỉ ngơi, trước khi ngủ Dương tiểu Oánh rất hiếm khi chân thành tha thiết nhắc nhở cô: "Hải Nhã, tớ không phải muốn xen vào việc của người khác, cũng không rảnh rỗi đến mức ngăn cản hai người. Chỉ là có một số việc, cậu nên suy nghĩ thật kỹ rồi hãy quyết định, đùng quá vội vàng.”
Hải Nhã im lặng gật đầu, buổi tối ở trên giường trằn trọc không yên, không có cách nào để ngủ được, chỉ cảm thấy trong lòng rất buồn phiến, lật điện thoại lên nhìn, đã ba giờ sáng. Trong lòng cô có một loại kích động không có cách nào kiềm chế được, rất nhanh gửi cho Tô Vĩ một tin nhắn: "Anh đã ngủ chưa?"
Gửi xong cô lại hối hận, Cô hỏi anh cái gì bây giờ? "Anh có phải đã giết chết người đã đâm chết cha anh hay không?” – câu hỏi như vậy cô căn bản không có cách nào nói ra được, huống chi, Dương Tiểu Oánh nói tất cả mọi chuyện chỉ là tin đồn, cô hỏi, bất kể đáp án là đúng hay sai, thật sự không có ý nghĩa.
Cô vội vàng nhấn nút xóa cô nghĩ nhân lúc còn chưa kịp gửi đi cô nên xóa nó đi, nhưng mà hình như đã quá muộn, được một lúc sau, điện thoại di động bắt đầu vang lên, Hải Nhã không đợi đến tiêng chống reo lên đã vội vàng tiếp nhận điện thoại.
Giọng nói của Tô vĩ rất thấp: "Không ngủ được?"
Hải Nhã có chút chột dạ: "Ừ. . . . . . anh cũng chưa ngủ à?"
Anh giống như đang cười, giọng nói nhỏ hơn: "Anh cũng vậy, không ngủ được."
Hải Nhã nhẹ nhàng cười lên, ôm điện thoại di động lật người, những buồn phiền lúc trước đột nhiên tan biến hết, giọng nói của anh, tiếng hít thở vang lên bên tai, giống như cả người anh đang ở bên cạnh cô vậy, thân phận của anh là gì hoàn toàn không quan trọng, không quan trọng một chút nào.
"Chỗ anh nhận được điện báo à?" cô hỏi.
"Đang sửa gấp, có lẽ ngày mai mới được."
Trong lúc đang nói chuyện, trong loa truyền đến tiếng kêu meo meo của con mèo nhỏ, còn có giọng nói an ủi của anh: "Đừng kêu, đi đến đây."
Hải Nhã vừa cười: "Tại sao lại gọi nó Bàn Tử?"
"Lúc Mèo mập mới đáng yêu."
Anh có lẽ đã ôm Bàn Tử vào trong ngực rồi, nó không còn kêu nữa, chỉ từ trong cổ họng phát ra âm thanh khò khè, đêm khuya yên tĩnh, nghe thất rất rõ ràng.
Hải Nhã cảm giác mình có rất nhiều rất nhiều lời nói muốn cùng anh, nhưng cô vẫn nói không ra được, vẫn chưa muốn ngắt điện thoại, anh cũng không để ý, hai đầu trầm mặc, c