Tác giả: Thập Tứ Lang
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341676
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1676 lượt.
ta thật sự rất buồn cười, trong mắt cậu ta, Chúc Hải Nhã tức giận, giả vờ lạnh lùng, khóc lóc la lối om sòm, những việc này cũng không là cái gì, nói chung là một người phụ nữ muốn hấp dẫn ánh mắt một người đàn ông làm một số thủ đoạn, ồn ào quá mức khiến cậu ta lạnh lùng, đã sớm biết cô rất lợi hại, bản thân cậu đã biết lỗi, bọn họ dù sao vẫn ở chung với nhau, cậu ta đã bất đắc dĩ chấp nhận, cô còn muốn thế nào nữa?
Đàm Thư Lâm dùng sức đẩy anh ta ra, trở tay chỉ vào mặt của Hải Nhã, lạnh lẽo mở miệng: "Chúc Hải Nhã, cho dù cậu có chết ở đâu, cũng đừng mong tôi sẽ đến nhìn cậu một chút!”
Hải Nhã dùng ngón tay lau vết thương bị xước trên khóe miệng, cười lạnh: "Cảm ơn cậu đã thay tớ nói ra câu nói này ."
Vẻ mặt cậu ta tức giận đến vặn vẹo, tay siết chặt thành nắm đấm: "Cậu được đó! Cậu tưởng tôi vui mừng khi cưới cậu ư? Tôi mong còn không được!"
"A, như vậy là tốt nhất."
Cô lạnh lùng nói bốn chữ đó khiến cho cậu ta cảm thấy gần như tức giận đến mức gần như mất đi lý trí, từ lúc cậu ta chào đời tới nay bao giờ tức giận như vậy, máu toàn thân dường như chay ngược, điên cuồng chạy trong đầu, không chỉ là tức giận như vậy, còn cảm giác được sự khinh thường của kẻ thấp kém mà mình luôn khinh bỉ lăng nhục trở lại.
Loại cảm giác này khiến người ta muốn nổi điên, khiến cậu ta một từ cũng không nói ra nổi, rõ ràng là muốn tức giận bỏ đi, nhưng chân lại đóng ở trên mặt đất, chỉ có đem cô vê thành những mảnh nhỏ mới có thể giải được sự tức giận này.
Dương Tiểu Oánh rút một tờ giấy lâu ra lau cho Hải Nhã, nhỏ giọng khuyên: "Chúng ta đi mau lên!"
Cô gật đầu, hai người bước nhanh lên nhà, cho đến khi lên đến tầng hai, còn nghe thấy tiếng ồn ào phía dưới, người gác cổng bởi vì Đàm Thư Lâm đá ngã thùng rác giữ mãi không chịu thả ra, bị cậu ta tức lên đã một đá ngã trên mặt đất, rất lâu cũng không đứng lên được. Hải Nhã đứng bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài, Đàm Thư Lâm đứng đó một lát, sống lưng vẫn cứng ngắc bướng bỉnh, sống chết không nhận thua.
Sau lần ồn ào này, hai người đều tỉnh rượu, sau khi về nhà im lặng ngồi trên ghế sofa rất lâu, Hải Nhã mới nhỏ giọng nói: "Cậu không bị dọa sợ chứ?"
Dương Tiểu Oánh lắc đầu, sau đó cau mày: "Người hàng xóm này của cậu có chuyện gì xảy ra vậy! sao lại hung dữ như vậy!”
Hải Nhã cười cười: "Cuộc sống của cậu ta luôn thuận buồm xuôi gió, bị chiều hư rồi."
Dương Tiểu Oánh do dự một chút, thử thăm dò hỏi: "Cậu ta nói kết hôn cái gì . . . . ."
Hải Nhã trầm mặc một lát, rốt cuộc mở miệng: "Việc kinh doanh của nhà tớ hơn một nửa là dựa vào nhà cậu ta."
Cô từng chút từng chút đem chuyện của mình nói hết ra, bao gồm bởi vì cô xinh xắn nên được cha mẹ cô chọn trúng làm con nuôi, muốn kết thông gia với nhà họ Đàm, và sự lựa chọn của bản thân.
"Xấu hổ với cậu quá Tiểu Oánh, tiền phòng này chỉ có thể ở đến học kỳ mới, tớ muốn thử mình kiếm tiền chi trả cuộc sống."
Hải Nhã có chút áy náy, ở nơi này một năm, rất có tình cảm, kết quả còn nói muốn chuyển đi, Dương Tiểu Oánh chỉ có thể trở về ký túc xa để ở, đến nơi khác thuê phòng tiền thuê lại rất đắt.
Dương Tiểu Oánh cũng không quan tâm lắm: "Chuyện này không có gì, cậu nên sớm nói cho tớ biết, tớ đã sớm khuyên cậu chuyển, tớ cũng định trở lại ký túc xá, nơi đó dù sao cũng khá đầy đủ, hơn nữa bây giờ tớ cũng không đi làm khuya như vậy nữa, nên ở ký túc xá cũng tốt.”
Hải Nhã cười khẽ: "Thật không nghĩ đến ở chung với Tiểu Trần à? Không lấy tiền, hơn nữa không phải vì chuyện này mà anh ấy ầm ĩ với cậu lâu nay à?"
Dương Tiểu Oánh chậm rãi giận tái mặt, lắc đầu: "Cậu không biết. . . . . . Mẹ tớ trước đây bởi vì bất chấp tất cả bỏ đi với cha tớ, chưa kết hôn đã sinh ra tớ, bà ấy lúc ấy rất ngây thơ tin tưởng vào tình yêu! Đem tất cả mọi chuyện bỏ qua, kết quả lại chọn sai người, cha tớ chính là một con ma cờ bạc lại là một con quỷ rượu, cuối cùng bà ấy chịu không nổi một mình bỏ đi, bây giờ không biết ở nơi nào. Tớ từ nhỏ đi theo bà nội , bà không chỉ một lần dạy dỗ tớ, là một người con gái phải tự trọng cố phải cố gắng vươn lên, dựa vào trời dựa vào đàn ông, cũng không bằng dựa vào chính mình. Tiểu Trần không muốn tớ đi làm, nếu tớ ở chỗ anh ấy, nhất định sẽ bị anh làm mất hết ý chí tự lập, mà tớ lại không muốn như vậy. Cậu nói nếu tớ không đi làm, ngoan ngoãn ở nhà cho tiểu Trần nuôi, về sau sẽ biến thành người như thế nào? Đàn ông lúc cùng cậu nói lời yêu thương, sẽ hi vọng cậu trao tất cả cho anh ta, chỉ hận không thể đem cậu dính lên người anh ta. Nhưng một khi anh ta đã không có tình cảm, thì lại trách cậu làm liên lụy đến anh ta, khi đó cậu lại không có đường để quay lại nữa.”
Hải Nhã nhớ trước đây cô đã từng nói rằng, vì không để sau này bản thân mình chê cười bản thân hiện tại lúc này ngu ngốc, nên lúc này làm chuyện gì cũng khó xử. cô còn nhớ rõ đêm hôm đó vẻ mặt Dương Tiểu Oánh tươi cười hạnh phúc giống như lâm vào giấc mộng, bây giờ rõ ràng cô ấy và tiểu Trần vẫn đang còn trong lúc tình yêu cuồng nhiệt, không một chút dấu hiệu chia tay, nhưng cô cũng chưa tưng thấy qua vẻ mặt cô ấy n