XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thác Phi Phụ Tình

Thác Phi Phụ Tình

Tác giả: Nguyệt Xuất Vân

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1344296

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4296 lượt.

ết đấu với sư huynh? Nếu là như vậy, sư huynh chắc chắn cũng bị thương! Trong lòng trào lên một cảm giác không rõ ràng, nàng kinh ngạc đứng ngây ra đó, quên cả việc rót thêm trà.
“Tiểu nhị! Thêm trà!” Một nam tử tướng mạo thô tục trang phục cổ quái hô hai lần, rốt cục hết kiên nhẫn, vỗ vào bàn, đứng lên.
Người nọ cúi đầu nhìn, thấy thứ đã tấn công hắn là một cây đũa bằng trúc, mà người ra tay là ai, hắn dĩ nhiên không biết. Lăng Quốc lại có người võ công cao thế ư? Lập tức thu hồi sự ngang ngược, nổi giận đùng đùng đi ra khỏi Nhã Tâm Cư.
Lưu Sương thì nhìn rất rõ ràng, là Bách Lý Hàn cứu nàng, nàng thật không biết, hắn cũng có lúc ra tay cứu người. Theo lý thì phải cảm ơn hắn, nhưng nhìn cái dáng vẻ hờ hững lạnh lùng trong trẻo của hắn, chắc hắn không muốn người khác biết hắn đã ra tay.
Lập tức, Lưu Sương bầy ra bộ dạng không biết ai đã ra tay giúp, lui ra hậu đường.
Cứ tưởng rằng chuyện xích mích đến thế là xong, không ngờ một lát sau, người nọ lại dẫn theo một đám người Thiên Mạc Quốc đến quấy rối. Chắc là lúc nãy không chiếm được tiện nghi, bây giờ dẫn thêm người đến sinh sự.
Người nọ cung kính nói với một nam tử khác: “Vương gia, chính là tên tiểu nhị này, khẩu xuất cuồng ngôn, làm nhục Thiên Mạc Quốc chúng ta!”
Lưu Sương lần đầu nhìn thấy người hèn hạ như thế, rõ ràng là hắn buông lời lăng nhục Lăng Quốc, bây giờ lại trắng trợn nói nàng vũ nhục Thiên Mạc Quốc, thật là nực cười.
Vương gia Mộ Điền của Thiên Mạc Quốc không coi ai ra gì ngồi lên một cái ghế, mấy tên thị vệ cầm đại đao hung hăng đứng đằng sau hầm hè. Những người này vừa tiến đến, những người khách khác cuống quít chạy thoát thân.
Thôi chưởng quỹ của Nhã Tâm Cư cuống quít đi ra, thi lễ với Mộ Điền nói: “Không biết Vương gia giá lâm, không tiếp đón từ xa.” Dứt lời, xoay người trừng mắt nhìn Lưu Sương một cái, nói: “Còn không mau mang trà lên!”
Lưu Sương đang muốn đi bưng trà, Mộ Điền hừ lạnh một tiếng nói: “Không cần, nghe nói vị tiểu nhị này buông lời lăng nhục Thiên Mạc Quốc ta, cho nên đặc biệt tới gặp một lần!”
Thôi chưởng quỹ luôn bầy ra nụ cười thân thiện, bất luận khi nào, đều mỉm cười đón khách. Giờ phút này đối mặt với Mộ Điền cũng mỉm cười nói: “Vương gia, tiểu nhị của tệ điếm làm sao có thể lớn mật như thế, chắc là vị nhân huynh này nghe lầm!”
Mộ Điền cười lạnh nói: “Có nghe lầm hay không, ta cũng mặc kệ, hôm nay, ta chỉ muốn đưa tên tiểu nhị này đi!” Dứt lời, trừng hai mắt, mấy tên thị vệ đằng sau đi về phía Lưu Sương.
“Vương gia, như vậy không hay đâu, thật ra tên tiểu nhị này có làm ra tội tình gì đâu!” Thôi chưởng quỹ vừa cười vừa nói như cũ:.
“Đừng nhiều lời, nếu không ta sẽ san Nhã Tâm Cư thành bình địa!” Mộ Điền cười lạnh nói.
Lưu Sương lần đầu gặp người hung ác như vậy, biết chẳng thoát được kiếp nạn này, nghĩ đến việc ở Thiên Mạc Quốc có thể cầu cứu sự trợ giúp từ Mộ Tịch Tịch. Nàng cũng không muốn Nhã Tâm Cư vì mình mà đắc tội với Thiên Mạc Quốc, dù sao hắn cũng nhắm vào nàng thôi.
Vì vậy ngẩng đầu cười lãnh đạm nói: “Chưởng quỹ, không cần nhiều lời, ta đi theo bọn họ!”
Khoảnh khắc nàng ngẩng đầu mỉm cười, ai nấy ngây ngẩn cả người.
Rõ ràng chỉ là một tiểu nhị tấm thường, lúc này lại khiến bọn họ có cảm giác hoa mắt. Bọn họ lần đầu phát hiện ra một sự thật, người này tướng mạo bình thường, quần áo cũng bình thường, nhưng khí chất lại rõ ràng sáng chói, không kiêu ngạo không siểm nịnh kẻ khác.
Trái tim Bách Lý Hàn không biết tại sao lại như bị bóp ngẹt, tay đang cầm chén, khẽ run rẩy, nước trà suýt nữa đổ hết ra ngoài.
Thần sắc của thiếu niên này, lại làm cho hắn nghĩ đến Lưu Sương. Chẳng bao lâu nữa, nàng sẽ đứng trước mặt hắn cười như thế, không kiêu ngạo không siểm nịnh, kiên nhẫn dứt khoát.
Hắn lại đưa mắt nhìn thiếu niên, da hắn đen vàng, mặt mũi bình thường, căn bản là không giống Lưu Sương.
Có phải mấy ngày nay luôn nhớ nàng, nên mới nhầm lẫn thế. Bách Lý Hàn cười khổ cúi đầu phẩm trà, đến khi ngẩng đầu lên, thiếu niên nọ đã được người mang đi rồi.
Mấy đại hán cao to cưỡi ngựa bắt Lưu Sương, như bầy sói vây tiểu bạch thỏ. Bọn họ cười đắc ý, kiêu căng ngạo mạn, càn rỡ huýt sáo.
Lưu Sương hơi nhíu mày, những người này quá thô lỗ, làm nàng đau đầu.
Nàng quay đầu nhìn Nhã Tâm Cư, từ cánh cửa khép hờ thấy Bách Lý Hàn đang phẩm trà, hắn mặc bạch y, bình tĩnh ngồi đó, hình như không nghe thấy những âm thanh ầm ĩ xung quanh. Trong đám đông láo nháo, chỉ có hắn là tĩnh dật.
Dường như hắn cảm giác được ánh mắt của Lưu Sương, ngẩng đầu, đôi mắt lơ đãng đảo qua mặt Lưu Sương sau đó lại dừng trên chén trà trong tay.
Trong nháy mắt, Lưu Sương cơ hồ mở miệng kêu cứu, nhưng mà, cuối cùng nàng vẫn kiềm chế
Không phải đã quyết định cùng hắn nhất đao lưỡng đoạn sao, không muốn dính dáng gì nữa sao? Không phải đã sớm coi nhau là người dưng sao? Hà tất phải kêu hắn cứu nàng?
Trên vạt áo nàng có tẩm độc dược, dùng để phòng thân, chờ đến chỗ không người, sẽ dùng để đối phó với mấy tên thổ dân ghê tởm Thiên Mạc Quốc này, sau đó đào tẩu.
Nhưng mà, độc