Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1344159
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4159 lượt.
, người thường khó mà leo lên được.
Hai người thị nữ thi lễ với Thu Thủy Tuyệt, một người nhẹ giọng đạo: “Trưởng công chúa đang đợi cung chủ bên hồ, trưởng công chúa đang tức giận, thỉnh cung chủ cẩn thận.”
Thu Thủy Tuyệt tựa hồ đã dự liệu chuyện này, thần sắc bình tĩnh như thủy, hắn hạ lệnh một trong hai thị nữ an bài Thanh nhi, một người khác dẫn Lưu Sương xuyên qua rừng cây, xuyên qua cả một bầu trời đầy hoa, đi tới một mảnh đất bên hồ.
Quang cảnh sau giờ ngọ, sáng rực rỡ, nước hồ xanh như phỉ thúy, in bóng mây trắng trôi lững lờ trên trời xanh. Trên mặt hồ, mơ hồ như hơi nước uốn lượn, giống như tiên cảnh.
Bên hồ liễu rủ xanh mướt, tựa hồ như những lọn tóc lắc lư trong gió.
Có tiếng cầm vang tới, trải qua hồ nước mờ ảo, cầm kia linh hoạt kỳ ảo.
Tiếng đàn như thiên âm, người gảy đàn như mang một trái tim nặng nề tâm sự, sát khí trong cầm âm rất nặng, vừa trầm trọng vừa lan tỏa, sắc nhọn mạnh mẽ như gió lốc. Ngay lúc Lưu Sương cảm nhận được huyết sắc trong cầm âm tràn ra, cầm âm đột nhiên biến chuyển, uyển chuyển triền miên, nức nở đau thương, như cô nhạn gào thét trong hiu quạnh.
Lưu Sương nghe thấy, đã muốn rơi lệ.
Xuyên qua một bụi cúc vàng mượt, Lưu Sương mơ hồ nhìn thấy, bên kia bờ hoa thấp thoáng một hình ảnh hiện ra.
Đó là một nữ tử, ngồi quay lưng lại phía các nàng, vóc người yểu điệu. Nàng mặc xiêm y màu xanh, dưới ánh mặt tròi, màu xanh như được điểm tô những xuyết vàng.
Đây là cô cô sao?
Trong trí nhớ, cô cô tựa hồ chưa từng mặc mộc mạc như thế, như là trang phục cũ. Ngẫm lại năm đó, cô cô là trưởng công chúa hào hoa phong nhã, xiêm áo lụa là. Lúc này, không thể nào giống khi đó được.
Tuy nhiên... trừ cô cô ra, trong thiên hạ, còn ai có thể đàn được tiếng đàn cao siêu như vậy.
Lưu Sương còn kinh ngạc phát hiện, tuy Lăng quốc cầm quyền, nhưng cô cô vẫn búi tóc theo kiểu Vũ quốc. Lưu Sương nhìn kĩ lại, trang phục kia, cũng là theo lối trang phục của Vũ quốc.
Trong lúc nhất thời, chỉ cảm thấy thân thiết ùa đến, Lưu Sương muốn tiến lên hô to: cô cô.
Nhưng người kia đột nhiên thở dài một tiếng, tiếng thở dài thê lương, tựa như trên mặt hồ cũng rung động, đáy long Lưu Sương run lên, đứng ngây dại trước bụi hoa.
Người kia dừng cầm, thản nhiên nói: “Thu Thủy, lại đây.”
Âm thanh cực kỳ lạnh lung, người khác nhịn không được như muốn nín thở.
Thu Thủy Tuyệt vỗ vỗ vai Lưu Sương, chậm rãi đi tới, thi lễ: “Cô cô!”
“Ngươi vẫn còn xem ta là trưởng công chúa sao? Ta thấy ngươi sớm không xem ta là trưởng công chúa rồi, ngươi dám mang binh đi trợ giúp Đông Phương Lưu Quang. Như thế nào, thái tử Lăng quốc cho ngươi chức quan lớn sao, có phải còn muốn dẫn huynh đệ Thu Thủy Cung tới nương tựa vào Đông Phương Lưu Quang?” Ngón tay thon dài chỉ vào Thu Thủy Tuyệt, giọng có chút khàn khàn.
“Thu Thủy không dám!” Thu Thủy Tuyệt cúi đầu nói.
“Không dám! Ngươi có cái gì không dám, ngươi dám lén mang binh đi tương trợ cừu nhân, còn có cái gì không dám?”
“Cô cô, ta đi tương trợ không phải vì Đông Phương Lưu Quang, mà là vì thiên hạ. Nguyệt quốc cũng xuất binh tương trợ, chúng ta há có thể khoanh tay đứng nhìn. Nếu Mộ Dã thắng, thiên hạ sẽ không thể thấy mặt trời.” Thu Thủy Tuyệt nhàn nhạt nói, không cho rằng lần này hắn xuất binh là sai.
Nguyên lại, Thu Thủy Tuyệt mang binh trợ Lăng quốc, là gạt cô cô. Mà cô cô đã biết, rất phẫn nộ.
Lưu Sương bất tri bất giác đi từ bụi hoa ra, lặng yên nhìn Thu Thủy Tuyệt từ phía sau lưng, lẳng lặng nhìn nữ tử kia.
Rất đẹp, vẫn là dung nhan mười năm trước đây của cô cô, mày không kẻ, môi không bôi son mà tuyệt lệ như tiên. Mà ngay cả búi tóc có giản đơn cũng vô cùng tao nhã cao quý.
Chỉ là, hình như có điểm không giống xưa.
Trong trí nhớ, trên mặt cô cô luôn hiện lên nụ cười rạng rỡ, giống như hoa nở, sáng rỡ mà tỏa ngát hương thơm. Nếu như chọc giận cô cô, cô cô cũng chỉ nhàn nhạt cười, không hề giống bây giờ, giận dữ, giọng nói phẫn nộ, có sự quá quắt.
Cái gì biến cô cô thành ra như thế, là cừu hận sao? Là cừu hận khiến cô cô thay đổi?
Nếu như, ban đầu bản thân không mất đi trí nhớ, lúc này, liệu cô cô có sẽ như thế nào? Lưu Sương không còn dám đi xuống nữa.
Nàng chỉ cảm giác trong tâm đột nhiên thê lương.
Cô cô nàng!
Ngọc Dung vốn đang trong cơn thịnh nộ, tính định trừng phạt Thu Thủy Tuyệt một phen, đột nhiên nhìn thấy Lưu Sương phía sau lưng Thu Thủy Tuyệt.
Nàng vẫn tưởng đó là thị nữ của Thu Thủy Tuyệt, cho nên không để tâm, hôm nay đột nhiên nhìn thấy Lưu Sương. Khuôn mặt của nàng ấy giống nàng, nhưng là trẻ tuổi hơn.
Mắt nhìn chăm chú.... Thê lương!
“Ngươi là ai?” Ngọc Dung hỏi.
“Cô cô, nàng là tiểu công chúa Ngọc Nhiễm Sương.” Thu Thủy Tuyệt thấp giọng nói.
“Ngọc Nhiễm Sương?” Ngọc Dung không tin nhíu mày hỏi, lạnh lùng nói: “Sương nhi sớm đã không còn, nó đã ra đi mười năm, nữ tử này đâu ra, dám mạo danh tiểu công chua. A, ta xem, cô ta không phải là Bạch Lưu Sương lần trước ngươi mang về sao? Khi nào lại biến thành tiểu công chúa?” Ngọc Dung tức giận hô.
Ngày đó, khi L