The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thác Phi Phụ Tình

Thác Phi Phụ Tình

Tác giả: Nguyệt Xuất Vân

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1344161

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4161 lượt.

ưu Sương rơi xuống vực, từ miệng Đoạn Khinh Ngân, Thu Thủy Tuyệt đã biết được thân phận Lưu Sương, cùng những chuyện xảy ra trong những năm gần đây. Nhưng là, khi đó, Lưu Sương ngã xuống, hắn không dám đem thân phận tiểu công chúa của Lưu Sương cho Ngọc Dung biết. Dù sao Lưu Sương đã chết, nói cho cô cô, sợ càng làm cô cô đau đớn.
Hắn không ngờ tới, hôm nay tương kiến, Ngọc Dung lại chất vấn thân phận Lưu Sương.
“Cô cô, nàng thật sự là tiểu công chúa, mười năm trước nàng không có chết! Cô cô cũng chưa tận mắt thấy nàng chết mà, có phải hay không?” Thu Thủy Tuyệt có chút lo lắng nói.
Lưu Sương chậm rãi đi ra phía trước, nhẹ giọng nói: “Cô cô, người còn nhớ rõ năm đó, người dạy ta đệ nhất thủ khúc không? Đó là người dạy ta.”
Lưu Sương dứt lời, chậm rãi ngồi vào trước cầm, lướt nhẹ bàn tay, bắt đầu đánh đàn.
Thủ khúc này tên gọi là Thanh Sương, là cô cô dạy nàng. Năm đó nàng còn nhỏ tuổi, thủ khúc này tuy đơn giản nhưng lại rất vừa tai.
Trong suốt khúc cầm tả một người thiếu nữ tâm tình vui vẻ.
Nhưng, Lưu Sương lại vừa đàn vừa chảy nước mắt, tựa hồ như cảnh năm đó đang hiện ra trước mắt, trong uyển chòi nghỉ mát, nàng ngồi 1 bên si ngốc nhìn cô cô đánh đàn, khi đó, nàng cảm thấy bàn tay cô cô thật kỳ diệu, trắng nõn, thon dài, mà lại đánh đàn cực hay.
“Ngươi thật là Tiểu Sương nhi? Ngươi không có chết?” Ngọc Dung giật mình nhìn Lưu Sương đàn thành thục khúc Thanh Sương. Đó là khúc nhạc nàng dạy cho Nhiễm Sương, nàng không hề quên. Khúc nhạc kia, là bí mật giữa nàng và Lưu Sương, người khác tuyệt đối không biết.
“Cô cô, là cháu! Tha thứ cho Sương nhi lúc này mới đến gặp cô cô, mấy năm nay cháu mất đi trí nhớ, cho đến vài ngày trước mới nhớ ra thân thế của mình!” Lưu Sương có chút áy náy nói.
Mắt Ngọc Dung rưng rưng lệ, ôm chầm lấy Lưu Sương.
2 người lệ nhòa mắt, gắt gao ôm lấy nhau, nhưng trong long là hoan hỉ.
Mười năm không thấy nhau, lần này tương khiến, hai người đương nhiên có nhiều điều để nói, Ngọc Dung sớm đã quên cơn thịnh nộ với Thu Thủy Tuyệt.
Hai người cùng nhau hàn huyên tại tiểu viện của Ngọc Dung.
Trong gian phòng cổ xưa nhỏ nhắn, bên trong bàn ghế giường đầy đủ, nhưng không phải là qúa hoàn mĩ, cực kỳ đơn giản. Chăn gối cũng thanh bạch, cũ kỹ.
Lòng Lưu Sương bi thương, nàng biết Thủy Thu Cung không phải không có tiền. Nhưng là, cô cô sống thật thanh bạch. Nghĩ đến, cô cô đem hết tiền bạc đi chiêu binh mãi mã.
“Sương nhi, dùng cơm trước, sau đó cô cô mang cháu đi một nơi.” Lưu Sương quay đầu, cô cô của nàng thay một bộ đồ giản dị, tóc búi nhẹ nhàng, đang cười với nàng.
Lưu Sương nhìn thức ăn trên bàn, không quá thịnh soạn, đều là rau quả có sẵn, cùng một chút đồ mặn, nhưng rất mỹ vị.
“Sương nhi, những... thứ này đều là cô cô đặc biệt làm, là những thứ cháu thích ăn nhất, đây là cá trong hồ ở đây, rất ngon, cháu nếm thử đi.” Ngọc Dung dứt lời, liền gắp thức ăn cho Lưu Sương.
Lưu Sương ngồi xuống, cầm lấy đũa, nhìn trong phòng bày biện đơn sơ, thống khổ nói: “Cô cô, mấy năm nay, người đã chịu khổ.”
Ngọc Dung nhàn nhạt cười nói: “Sương nhi, lời này phải là ta nói với cháu, mấy năm nay cháu lưu lạc bên ngoài, hôm nay mới được về nhà. Chịu bao ủy khuất, Sương nhi, mấy năm nay, cháu có học võ công không?” Ngọc Dung vẫn còn nhớ kỹ, mấy năm trước, Lưu Sương quấn quýt lấy nàng muốn học võ công.
“Cô cô, cháu không có học võ công, tuy nhiên, cháu đã học y thuật.” Lưu Sương mỉm cười nói.
“Học y thuật cũng tốt, tuy nhiên bắt đầu từ ngày mai, ta sẽ dạy cháu võ công, dù sao, chúng ta muốn phục quốc, phải học đầu tiên là võ công giết người, chứ không phải là học y thuật cứu người. Ngọc Dung vừa ăn vừa lên tiếng.
Lưu Sương nghe vậy, khựng lại. Cô cô nhớ mãi không quên mối thù phục quốc, chẳng lẽ thật sự muốn nàng giết sư huynh sao?
“Cô cô, cháu đã 17 tuổi, chỉ sợ đã quá tuổi học võ công. Chi bằng không học nữa.” Lưu Sương nhẹ giọng nói, nàng thật sự không thích giết chóc.
“Không được! 17 tuổi, tuy nói là chậm, nhưng, cô cô có thể dạy cháu, năm năm, sẽ có thể dạy cháu thành tuyệt thế cao thủ.” Ngọc Dung tự tin nói.
Lưu Sương không cách nào phản đối, bắt đầu vùi đầu ăn cơm. Uống một chút canh cá, chợt cảm thấy bên trong có chút không khỏ, cuống quýt nôn ọe. Không chỉ nôn ra đồ vừa ăn, mà còn ói ra nhiều nước chua.
Nàng làm sao vậy?
Nôn mửa?
Nhớ kỹ nàng trước đây vẫn thích ăn canh cá, chưa từng có phản ứng như hôm nay, chẳng lẽ? Nhớ lại đêm đó trong quân doanh cùng Bách Lý Hàn, tâm Lưu Sương đột nhiên thất thần một phen.
Bàn tay khẽ nhẹ nhàng vuốt cổ, mặt hơi nhăn lại, trong mắt hiện lên sự phức tạp.
Lẽ nào lại thế, nàng có thai, còn chưa tới một tháng.
Trong lòng xuất hiện nhiều tâm tư phức tạp khó tả, nàng cùng với Bách Lý Hàn không có khả năng nào lại thế, ông trời lại tặng nàng một đứa bé. Thật sự không biết nên vui hay buồn đây.
Đối với hài tử đã mất, nàng một mực canh cánh trong lòng, đứa bé này đến, không nghi ngờ gì là bổ khuyết mất mát trong nội tâm nàng. Nàng nhất định sẽ bảo vệ thật tốt hài tử này.
Lưu Sư