Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thác Phi Phụ Tình

Thác Phi Phụ Tình

Tác giả: Nguyệt Xuất Vân

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1344155

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4155 lượt.

ơng vuốt mạch đập, mày lại nhăn lên, biểu hiện kì quái, mạch tượng của nàng cho biết, hàn độc trong cơ thể đã hoàn toàn biến mất.
Điều này làm Lưu Sương kinh ngạc cực độ.
Như thế nào có thể, hàn độc đã tồn tại trong cơ thể nàng nhiều năm, như thế nào đột nhiên biến mất? Nhưng là, thật sự không còn, không phải do nàng không tin.
Đây là chuyện gì? Hàn độc tại sao biến mất, nàng vì sao không hay biết gì?
“Sương nhi, làm sao vậy? Không thoải mái sao?” Ngọc Dung đi tới bên Lưu Sương nhẹ hỏi.
Lưu Sương che miệng, nhàn nhạt cười nói: “Cháu không sao, cô cô không cần lo lắng.”
Mắt Ngọc Dung hiện lên một tia phức tạp, do dự hỏi: “Sương nhi, cô cô nhớ cháu thích nhất là ăn canh cá, như thế nào lại nôn mửa? Có phải là có tin mừng hay không? Sương nhi, chẳng lẽ cháu đã thành thân với người khác, đứa bé kia có phải của Thu Thủy?”
Lưu Sương nghe Ngọc Dung hỏi, bị dọa cho hoảng sợ, cuống quýt khoát tay nói: “Cô cô, cháu với Thu Thủy trong sạch, cái gì cũng không có, cô cô đừng nói thế.”
“Cái gì có, cái gì không có! Các cháu từ bé đã có hôn ước rồi, hắn là phò mã của cháu! Như vậy đi, chọn ngày tốt, cô cô sẽ làm chuyện tốt cho hai ngươi, thế nào?” Ngọc Dung mỉm cười nói.
“Không nên!” Lưu Sương kinh hoảng hô lên, hô lên rồi mới thấy bản thân mình phản ứng có chút thái quá. Lập tức hạ tâm giải thích nói: “Cô cô, Sương nhi không thể gả cho Thu Thủy, nói thật, Sương nhi đã lập gia đình với người khác, không thể thành thân với Thu Thủy.”
“Cháu thật sự đã gả cho ngươi khác?” Ngọc Dung nhăn mặt, đột nhiên nắm chặt cổ tay Lưu Sương, nàng bắt mạch. Luyện võ công, nhiều ít cũng biết chút xem mạch.
“Con ai?” Ngọc Dung cười khách khách hỏi. nụ cười nàng cực mỹ, Lưu Sương nhìn, nhưng trong lòng lại thấy lạnh lên.
“Này.” Lưu Sương nghĩ hầm, nàng cùng Bách Lý Hàn đã kết thúc, không cần lôi hắn vào, “Co cô, chúng ta hãy quên đi, không cần nhắc đến hắn.”
“Hảo, nếu đã thế, cũng không cần đứa bé này, sẽ đem đứa bé này xóa sạch,cháu chỉ có thể có con với Thu Thủy!” Ngọc Dung chém đinh chặt sắt nói.
Lòng Lưu Sương kinh hãi, cô cô muốn nàng xóa sạch đứa bé này? Cô cô như thế nào có thể làm vậy!
“Cô cô, đứa nhỏ này cũng là cốt nhục Sương nhi a, Sương nhi tuyệt đối không thể làm như vậy!” Lưu Sương kích động nói.
Muốn nàng bỏ đứa bé này, trừ phi nàng chết! Nàng đã mất đi một đứa bé, không thể lại mất đi đứa nhỏ này nữa.
Ngọc Dung chậm rãi đi lên trước, nắm tay Lưu Sương chậm rãi nói: “Sương nhi, cô cô hiểu rõ tâm tình của cháu, có khả năng là hài tử của cháu sau này sẽ là người kế thừa ngôi vị hoàng đế, như thế làm sao có thể là con người khác được. Thu Thủy mấy năm nay vì sự phục quốc, nỗ lực rất nhiều, nhưng hắn là phò mã, không thể danh chính ngôn thuận đăng cơ. Mà cháu, là công chúa duy nhất của Vũ quốc, chỉ có hài tử của cháu mới có tư cách đăng cơ. Cho nên, hài tử của cháu phải là của Thu Thủy.” Ngọc Dung chậm rãi, nhưng cũng là cự tuyệt nói.
“Cô cô?” Lưu Sương kinh ngạc nhìn cô cô, nàng không nghĩ tới trở lại Thu Thủy Cung, lại gặp phải tình huống này.
“Tốt lắm, Sương nhi, cháu cũng quá mệt mỏi rồi, về phòng nghỉ ngơi đi. Việc này mai chúng ta sẽ nói tiếp.” Dứt lời, phái thị nữ dẫn Lưu Sương đi tới phòng nghỉ ngơi.






GIỌT LỆ RƠI TRÊN LÒNG BÀN TAY
Cô Cô cố ý phân phó thị nữ sửa sang lại một gian phòng nhỏ cho Lưu Sương, nằm trên giường êm ái, Lưu Sương vẫn không ngủ được, làm sao nàng có thể ngủ được cơ chứ?
Bàn tay nhẹ nhàng đặt lên bụng, cảm nhận một tiểu sinh mệnh đang được thai nghén, cảm giác hạnh phúc không thể giải thích như sóng gợn trên mặt sông, dập dờn khuếch tán.
Nghĩ đến đêm hôm đó trong quân doanh cùng Bách Lý Hàn, một ý niệm đột nhiên xuất hiện trong đầu Lưu Sương, chẳng lẽ, hàn độc của nàng, được chữa trị vào đêm hôm đó?
Nàng vẫn vô cùng nghi hoặc, vì sao Bách Lý Hàn lại cưỡng gian nàng ngay đúng lúc hàn độc phát tác, hôm nay nghĩ lại, chỉ sợ là vì hắn muốn giải hàn độc cho nàng. Trên đời này lại có phương pháp giải hàn độc kỳ quái vậy sao, là ai dạy hắn biện pháp đó.
Lưu Sương ngồi trên bậc cửa, nhìn lên bầu trời đêm, thầm nghĩ không biết lúc này, Bách Lý Hàn ra sao rồi?
“Dương liễu thanh thanh giang thủy bình, văn lang giang thượng xướng ca thanh. Đông biên nhật xuất tây biên vũ, đạo thị vô tình khước hữu tình.” Lưu Sương đột nhiên nhớ ra quẻ thẻ nhân duyên trước kia của mình.
Nói vốn là vô tình vốn hữu tình.
Thì ra rất lâu trước kia, quẻ thẻ nhân duyên kia đã nói cho nàng đáp án.
Hắn đối với nàng vốn hữu tình, nhưng lại hết lần này tới lần khác biểu hiện vô tình.
Lưu Sương đột nhiên rơi nước mắt, nàng thật quá ngu ngốc.
Đối mặt với thương tổn hắn tạo ra cho nàng trước kia, nàng từng lạnh lùng, nàng từng cảm giác được tình tình ái ái chốn hồng trần, ân ân oán oán với nàng không chút liên quan. Nàng từng quyết ý từ nay về sau sẽ phủi tay, làm một người tỉnh táo vô tình.
Nhưng cuối cùng nàng vẫn không làm được!
Từng tưởng rằng bản thân đối với hắn chỉ có hận, như