Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1344151
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4151 lượt.
t nhiên hắn cảm thấy mình thật yếu ớt. Sự yếu ớt mà hắn chưa từng thể nghiệm.
Hắn quay đầu nhìn nữ tử đang cười yếu ớt với hắn, hắn thầm cảm thán, giấc mộng dài suốt mười năm, rốt cục vẫn quá ngắn, nếu như có kéo dài cả đời thì thật tốt.
“Thu Thủy...” Lưu Sương thấp giọng nói.
“Đừng nói gì, chỉ ngồi cùng ta một lúc, được không?” Thu Thủy Tuyệt đi tới trước mặt Lưu Sương, đột nhiên cầm tay Lưu Sương, đôi mắt đen láy tràn ngập sự thê ai. Ngay cả ngón tay chạm vào dây đàn, phát ra từng tiếng đàn thanh liệt, hắn cũng không hề biết.
Trong lòng Lưu Sương chấn động, người này là Thu Thủy Tuyệt sao? Sát thủ rung trời chuyển đất, lạnh lùng vô tình đấy là người này sao, Thu Thủy Tuyệt lúc này, khiến nàng cảm thấy, hắn chỉ là một đứa bé, một đứa bé cô độc tịch mịch.
“Chúng ta... Thật sự không thể ở cùng nhau sao?” Hắn đột nhiên ngẩng đầu, con ngươi đen luôn sâu đen thanh u nay lóng lánh một tia hy vọng kỳ lạ.
“Ta yêu hắn!” Lưu Sương thản nhiên nói, có lẽ nói như vậy, đối với Thu Thủy thật quá tàn nhẫn, nhưng đau lâu không bằng đau nhanh, hắn sẽ quên rất nhanh, khi hắn gặp được nữ tử chân chính thuộc về hắn. Có lẽ nàng chỉ là một giấc mộng của hắn thôi.
“Ta biết! Nàng có thai với hắn.” Thu Thủy thản nhiên nói.
Trong lòng Lưu Sương chấn động, hắn biết rồi, xem ra trong Thu Thủy Cung này, vô luận là chuyện gì, cũng không thể dối gạt hắn.
Hắn đột nhiên cúi đầu, vùi mặt vào lòng bàn tay Lưu Sương, dùng thứ thanh âm yếu nhược đến mức không thể nghe thấy để nói: “Ta chỉ hận, hận chính mình, tại sao trái tim của ta còn chưa chết. Ta vẫn tưởng người ta yêu chỉ là một ảo mộng, nhưng bây giờ ta biết.... không phải thế.”
Lòng bàn tay như có một dòng chất lỏng nóng bỏng chảy qua, không kịp dừng lại, chảy xuôi.
Trong phút chốc, trái tim Sương dao động, nàng hoàn toàn ngây dại. Nhưng nàng lại chẳng thể làm gì, chỉ có thể nhìn tóc hắn, đen nhánh nổi bật trên lòng bàn tay nàng, một chút dũng khí để vuốt ve cũng không có.
Qua một lúc lâu, Thu Thủy Tuyệt đột nhiên ngẩng đầu lên, gương mặt tuấn mỹ như ngọc hồi phục sự lãnh ngạo cùng hào hiệp, như thể vừa rồi không phải hắn.
Lưu Sương xoa xoa tay, nếu không phải tay nàng vẫn ẩm ướt, nàng thật sự hoài nghi vừa rồi chỉ là ảo giác, một nam nhân lãnh ngạo như vậy, làm sao có thể quỳ gối rơi lệ trước mặt nàng?
Thu Thủy Tuyệt đứng dậy ngồi lên ghế đá trong lương đình, nở một nụ cười say lòng người đối diện. Hắn nói: “Sương nhi, vừa rồi nàng muốn nói gì?”
“Thu Thủy, ta muốn đi, ta muốn đi tìm Bách Lý Hàn!” Lưu Sương nhíu mày nghiêm mặt nói.
“Được, ta giúp nàng. Chỉ có điều ta không hiểu, tại sao mấy ngày trước nàng lại dứt khóat rời khỏi hắn như vậy? Trừ việc muốn gặp Cô Cô, còn có chuyện khác sao?” Thu Thủy nhướng mày hỏi.
“Lúc ấy ta không biết, hắn chuyển hàn độc trong người ta sang người hắn, hắn cố ý lạnh lùng với ta, chính là vì muốn ta rời khỏi hắn.” Lưu Sương chậm rãi nói.
“Là như thế sao?” Trong con ngươi của Thu Thủy Tuyệt có một tia thản nhiên xẹt qua nhẹ như khói, nam nhân đó, thì ra hắn si tình như vậy. Vì Lưu Sương, ngay cả mạng cũng không cần.
Hắn thua dưới tay Bách Lý Hàn, cũng coi như tâm phục. Chỉ trách trời cao bất công, nếu như mười năm trước không phát sinh cơn binh biến, hắn sẽ là Phò mã của nàng, mà nàng, sẽ là thê của hắn.
Nhưng thiên ý như thế, kết quả là hắn được gì, chỉ bất quá giang sơn như mộng, tình yêu như mộng.
“Được, ta sẽ dẫn nàng rời đi, ba ngày sau, vào đêm động phòng, thừa dịp Cô Cô lơi lỏng, mang nàng rời đi. Bất quá, Sương nhi, hai ngày này, chúng ta nên thân mật một chút.” Hắn đột nhiên quay đầu, cười với Lưu Sương, mang theo một tia ác ý, một tia tà mị, một tia tinh khiết.
Sau lưng là bích thủy vân yên (nước xanh mây khói), phồn hoa mãn địa(một cánh đồng hoa), mà nụ cười của nam tử trước mắt, chói mắt như hoa nở, xinh đẹp đến nỗi làm đau mắt người nhìn.
Lưu Sương cảm thán, tại sao thế gian lại có nam tử như này, quá quyến rũ, quyến rũ như ma chú.
Rốt cục nàng đã hiểu vì sao hắn phải đeo mặt nạ, bởi vì gương mặt hắn rất dễ khiến người ta ghi nhớ, hơn nữa còn là khắc sâu trong lòng.
ĐÊM ĐỘNG PHÒNG
Thu Thủy Cung.
Tiếng nhạc vang một góc trời, những thú vật cư trú trong sơn cốc tựa hồ không chịu nổi những âm thanh náo nhiệt này, cả kinh chạy toán loạn tìm chỗ trốn, đợi cho đến khi phát hiện không có nguy hiểm gì mới từ trong các nhánh cây, bụi cỏ thò đầu ra nhìn mọi người bận rộn.
Lưu Sương ở trong một căn phòng có dán chữ hỉ đỏ thẫm, nến đỏ, tất cả đều tỏ tõ hôn sự đang được tiến hành. Thu Thủy Cung mọi người đều hoan hô, đều mỉm cười, bởi vì hôm nay cung chủ của bọn chúng cùng tiểu công chúa làm hôn lễ. Chuyện này đối với bọn họ đúng ra chuyện cực kỳ vui mừng. Không chừng chưa tới 2 năm, tiểu công chúa sẽ hạ sinh Long tử, là chủ nhân mới mà họ hằng hy vọng.
Bên trong phòng u tĩnh, Lưu Sương ngồi trước gương, mặc cho mấy thị nữ đang bận rộn trang điểm cho nàng.
Hoa nở hoa tàn, tự có mùa. Thời gian sẽ khô