Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!
Tác giả: Fressia Phan
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 134434
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/434 lượt.
chàng nhíu mày, Lăng Lam nàng đang… nũng nịu?-… người ta đói bụng… muốn ăn cơm…- nàng đánh trống lảng?.
Hồ Bình cười phì một cái, xoa đầu Lăng Lam rồi dẫn nàng đi ăn, đầu thắc mắc nếu sau này nàng thiếu tiền, liệu có bán mình lấy ngân lượng không nhỉ? Thôi thôi, tốt nhất không nên nghĩ tới vấn đề đó, miễn là chàng không để nàng thiếu tiền là được, nếu không… chắc chắn chuốc họa vào thân.
Muốn đọc truyện hay vào ngay Thích Truyện:
Trở về An Nam cùng sống những ngày tháng êm nhàn, chẳng mấy chốc mà thời gian thoăn thoắt qua đi, hè qua thu về rồi lại đông sang xuân tới, cứ thế một vòng tuần hoàn tưởng chừng như sẽ chẳng bao giờ sai khác.
Hồ Bình dẫn nàng cùng mình tới bản làng của người dân tộc Thượng. Sắp tới cần tập hợp quân để sát phạt Nguyễn Phúc Ánh, chàng cần rời Hoàng Đế Thành nhưng lại không muốn xa nàng nên liền mang theo.
Tới nơi, Lăng Lam như chú chim nhỏ, đi thăm thú khắp nơi, vì không hiểu tiếng của người dân bản địa nên nàng khua chân múa tay diễn tả cực sinh động ý mình định nói, dù sao nàng cũng từng một thời bị câm, giờ với lúc đó chẳng khác nhau mấy.
Mặt trời xuống núi rồi mà Hồ Bình vẫn chưa thấy nàng đâu, liền nhảy lên lưng ngựa đi tìm, quả nhiên tìm thấy nàng đang lúi húi hái quả sim bỏ giỏ.
- Lam nhi, nàng hái sim làm gì thế?
- Ngâm rượu.- Nàng thản nhiên trả lời.- Hôm trước thấy mấy bô lão trong bản nói rượu sim rất tốt cho việc chữa trị nhức mỏi. Ta sợ chàng chinh chiến lâu năm, cơ thể lão hóa sớm nên mới hái về ngâm rượu. Chăm lo cho thân thể và nhan sắc của phu quân chính là việc nương tử ta nên làm.- Dứt lời, nàng quay lại nhìn chàng, cười một cái.
Hồ Bình day day thái dương, lúc trước còn khá mông lung về vấn đề này, giờ thì chàng có thể đảm bảo rằng Lăng Lam đang tính tới chuyện nếu khởi nghĩa không thành, quân Tây Sơn thất thủ liền mang mình đi bán.
- Lam nhi à… cảm ơn nàng đã quan tâm tới ta, nhưng mà có lẽ nàng không cần cực nhọc vậy đâu, về ăn cơm đi thôi…
Muốn bán chàng á? Được thôi, nếu không thể ngăn chuyện này thì chàng quyết làm bản thân mất giá cho nàng tức chết!
- He he, xong ngay mà, xong ngay mà…- nàng cười cười, hái thêm vài quả nữa rồi đặt lên xe bò thồ đi.
- Lam nhi, nàng hái nhiều vậy làm gì? Cả một xe thế này…
- Hì hì, có việc, có việc mà.
Nàng cười híp mắt, lóe sáng tia gian xảo làm chàng có chút sởn da gà. Rốt cục là định làm gì đây?
Khi trở về Hoàng Đế Thành, Hồ Bình bận bịu tập trung binh lực, huấn luyện chuẩn bị cho cuộc chiến với Nguyễn Phúc Ánh sắp tới, nhưng lúc đó cũng không khỏi không để tâm tới sự vụ mà Lăng Lam đang làm.
Nàng mở một cửa hiệu to hoành tráng giữa lòng thành, đề cao biển hiệu “Rượu sim nức vùng” làm ăn cực thuận lợi, thấy tiền chảy vào túi mình như nước sông Đà, nàng liền hứng chí mở thêm một chi nhánh phía Bắc, chọn địa điểm thật thuận lợi hợp phong thủy mở ở giữa thành Thăng Long, cho mấy tâm phúc tới đó quản lí. Giờ thì tối tối ngồi kiểm kê sổ sách, đếm tiền khóa hòm mà cứ cười hi hi ha ha hoài, chàng dỗ mãi mới chịu buông bạc ra đi ngủ.
Năm đó chiến sự liên miên, chàng cùng vua Thái Đức đem 200 chiến thuyền vào Gia Định, chẳng tốn mấy công sức mà hạ được 400 chiến thuyền của Nguyễn Phúc Ánh và cả tàu đồng của Pháp, Bồ Đào Nha mà tên “rước voi” này lôi kéo được. Mãi tới tháng năm, khi đất Gia Định được bình định, Hồ Bình cùng hoàng huynh Nguyễn Nhạc mới rút quân về Quy Nhơn, giao Gia Định cho Đồ Nhàn Trập và Hộ Bộ Bá.
Lăng Lam thấy chàng trở về phủ, cực kì vui mừng, miễn phí biếu chàng một vò rượu sim hảo hạng để ăn mừng, nhưng chưa được bao lâu thì lại nghe tin Hồ Văn Lân nổi dậy đánh quân Tây Sơn ở Lật Giang, biết rằng chàng sắp tới còn phải đi chinh chiến tiếp, nàng buồn rầu cất vò rượu đi, nói rằng đợi lần sau đánh thắng trận trở về sẽ khui ra uống, nếu lần này mà khui thì chẳng phải lần sau nàng lại mất thêm vò nữa hay sao?
Dận Minh nhìn tỷ tỷ keo kiệt của mình rồi lại nhìn Hồ Bình đáng thương muôn phần đang cười cực tươi. Làm sao mà vẫn cười được nhỉ? Cưới phải một nương tử tính toán chia li keo bo tới từng vò rượu như thế mà vẫn cười được hay sao? Quả nhiên Hồ Bình không phải người tầm thường!!
Chú thích nào, hé hé:
- Vua Thái Đức : Tức Nguyễn Nhạc – anh trai của Nguyễn Huệ-tức vua Quang Trung sau này. (cũng chính là ca ca Hồ Bình iu dấu mà tác giả trót gửi gắm tình nồng. hi hi.^^). Nguyễn Nhạc hơn Nguyễn Huệ tới 10 tuổi, là người lập ra triều Tây Sơn.
- Còn cái chú thích thứ hai này, mọi người nếu thích thì đọc, nếu không thích thì có thể bỏ qua vì nó nói về vụ “oánh nhau” giữa quân Tây Sơn và quân nhà Nguyễn cực hùng tráng, tác giả đọc xong cực kì muốn xuyên không trở lại thời kì đó mà gặp cho bằng được Hồ Bình ca ca, vít cổ xuống hỏi: “Anh ơi, sao anh giỏi thế???”
*CHÚ THÍCH : CUỘC CHIẾN GIỮA NHÀ TÂY SƠN VÀ NHÀ NGUYỄN TỪ 1782-1785
Trích từ cuốn “Nhà Tây Sơn” của Quách Tấn-Quách Dao xuất bản năm 1984: (để viết “Thái giám đại quan”, tác giả đã ngốn hết 2 cuốn sử Trung Quốc về Càn Long,