Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thái Giám Đại Quan

Thái Giám Đại Quan

Tác giả: Fressia Phan

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 134436

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/436 lượt.

ầu nàng cúi gằm, tấm tức khóc mãi không thôi.
Đột nhiên có một gót giày chắn tầm nhìn của Lăng Lam. Nàng ngẩng lên, thấy Nguyễn Nhạc đang che ô cho mình còn một mảng lớn trên vai trường bào đen của y ướt đẫm. Nhận ra y nàng cũng chẳng buồn thỉnh an, cứ phóng tầm mắt ra xa như cố nhìn xuyên màn mưa, ngóng trông hy vọng một bóng hình khác sẽ tới.
- Tại sao lại ngồi trong mưa đá mà khóc thế này?- Nguyễn Nhạc cất tiếng hỏi. Nàng chỉ câm lặng lắc đầu. Y chua xót nắm tay nàng kéo lên rồi cởi áo choàng khoác lên cho nàng, quay sang dặn dò mấy tên thị vệ đưa nàng tới chỗ Dận Minh thần y bắt mạch thử xem có bị cảm không. Trước khi Lăng Lam rời khỏi, Nguyễn Nhạc dịu dàng:
- Đừng tự làm tổn thương mình nữa, người khác nhìn thấy cũng rất đau lòng.
Thấy trước sau nàng chỉ thuỷ chung im lặng, y khẽ thở dài, khoát tay:
- Đi đi!
Tỉnh lại trong mơ thì chẳng biết rằng bao lâu đã trôi qua, Lăng Lam mơ màng mở mắt, cảm thấy mí mắt nặng trĩu, chỉ trực rơi vào trạng thái vô thức tiếp. Nàng nhận thức được rằng mình đang nằm trên một chiếc giường xa lạ, rèm và trướng đều một màu vàng rực rỡ, thậm chí trần phòng còn được tô khắc, chạm trổ long phụng uốn lượn, xoắn vặn vào nhau, tấm chăn nặng trịch mà nàng đang đắp có thêu hình tiên nữ đằng vân thanh thoát. Lăng Lam hơi giật mình, muốn ngồi dậy để nhận biết nhưng sức lực lại không có, chẳng thể cử động nổi, thậm chí, phải cố gắng lắm nàng mới có thể đảo mắt nhìn rõ khung cảnh xung quanh. Căn phòng này… thực rất giống với…
Không để ý nghĩ kia của nàng kịp tiến triển, bóng dáng người bước vào phòng khiến Lăng Lam không chỉ bàng hoàng mà còn… sợ hãi.
“Hoàng… hoàng… thượng…?”- Nàng thực rất muốn nói mấy chữ đó thành lời nhưng cuối cùng thứ âm thanh phát ra khỏi cuống họng chỉ là mấy hơi thở thì thào, giờ thì Lăng Lam khẳng định mình đã trúng độc dược làm mất hết sức lực, nhờ kinh nghiệm ngày trước cùng Càn Long ra vào kĩ viện thanh lâu nhiều và rút ra từ kinh nghiệm bản thân cũng đã từng uống nhầm, quan sát một hồi thì nàng cũng đành đớn đau mà khẳng định thêm nam nhân trước mặt mình thực còn khổ sở hơn cả nàng: Nguyễn Nhạc đã trúng phải xuân dược!
- Em dâu?- Giọng Nguyễn Nhạc khàn khàn, quần áo trên người xô xệch cả đi vì sự khô nóng đang tràn lan trong người.- Sao em lại ở đây?- Dừng lại một khắc, khuôn mặt đã vốn hồng lựng của y lại càng đỏ thêm.- Chẳng lẽ… Bình đệ đồng ý rồi?
Tia vui mừng sáng ngời trong mắt y khiến Lăng Lam uất hận trào dâng, hai mắt đỏ lên căm tức, khẳng định rằng nếu giờ phút này nàng chỉ có thể cử động dù một chút thì đã cắn môi tới bật máu.
Nguyễn Nhạc tiến lại gần, nhìn nàng như trong cơn mê sảng, lầm bầm những lời vô nghĩa rồi nhẹ nhàng nâng người Lăng Lam dậy, dựa vào lòng mình. Khi bờ môi của y tiến lại gần và nàng phải trơ mắt nhìn thấy xiêm y bản thân tuột xuống mà không làm được gì, đôi mắt mở thao láo của nàng trào ra hai hàng nước. Lăng Lam chớp mắt một cái, tưởng như mình đang trong cơn ác mộng…
Nhưng sao… cái ác mộng này lại thực tới thế này???
Rất khẽ khàng, nhưng lại như một hồi sét giữa trời quang, người Lăng Lam run lên, giờ thì nàng biết không ai có thể cứu mình…
Hơn mười năm tình nồng cũng đâu thể sánh với tình anh em ruột thịt. Lòng Lăng Lam quặn thắt từng cơn, vậy là vì muốn tránh cảnh huynh đệ tương tàn, máu người vô tội phải đổ, Hồ Bình đã chọn cách hy sinh nàng. Hoá ra lời ngọt ngào cũng chỉ là thuận miệng mà nói, chàng cũng đâu bỏ vào đó chút chân thành nào. Nàng cười chát, tính toán trăm bề, lo nghĩ lớn nhỏ, tưởng rằng bản thân đã hoá cáo rồi, giờ thì phát hiện ra mình chỉ là đồ ngốc mà thôi… Chỉ có đồ ngốc mới tin vào lời đường mật của nam nhân…
Chân tình gửi gắm nơi chàng giờ hoá vô nghĩa, yêu thương mặn nồng giờ biến chuyển thành đớn đau. Lăng Lam cam chịu nhắm mắt, một giọt lệ nóng hổi cũng theo đó mà lăn ra, sượt qua thái dương, lẫn khuất vào suối tóc đen nhánh bị xoã tung. Nguyễn Nhạc hôn lên khoé mắt nàng, run rẩy thì thầm:
- Cái gì gọi là khao khát nhớ nhung, ta nguyện dùng cả đêm xuân ngắn ngủi này mà trút xuống…






Ngoại Truyện: Lã Tứ Nương
Cả phủ bốc cháy, bùng lên rừng lửa nuốt chửng tất cả, tất cả các cánh cửa khóa chặt, quan quân triều đình theo thánh chỉ mà cho cả nhà huyện lệnh cùng gia nhân chết cháy trong phủ. Lửa như những con quái vật háu đói gặm sạch từng bộ bàn ghế, từng bức tường, từng thanh xà,… trong phút chốc. Phụ thân ôm chặt nàng vào lòng, dúi vào tay nàng những viên ngọc tuyệt hạng cùng ngân lượng đầy một tay nải. Nhanh như cắt, người dìm nàng xuống nước cho quần áo ướt sũng rồi kéo nàng lên, phủ lên người nàng bằng một tấm thảm dày và nặng. Người nhìn thẳng vào mắt nàng dặn dò:
- Tứ Nương, nghe cho kĩ đây: Phải trả thù!!
Nàng gật đầu, phi thân qua tường chạy trốn. Lửa bén vào tấm thảm, nàng vội quăng ra rồi chạy bán sống bán chết, rời xa khỏi những tiếng la hét vì đau đớn của các gia nhân, lưng nóng bừng, cảm tưởng như ánh mắt phụ thân vẫn dõi theo mình…
Khi nàng chạy tới r


XtGem Forum catalog