Tác giả: Twentine
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341897
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1897 lượt.
bài đột nhiên có một cơn gió lạnh thổi tới, tiểu sư đệ sợ run cả người, khó hiểu ngồi xuống.
Hàng người phía sau ai oán nói: “Sao chậm vậy, cầm thẻ bài rồi đi là được mà.”
Tiểu sư đệ: “Sao hả, ngươi không đợi được thì đừng tới.”
Người đằng sau lại rụt trở về.
Tiểu sư đệ chỉnh lại áo, ngồi vào chỗ.
“Người tiếp theo.” Tiểu sư đệ không ngẩng đầu lên nói: “Muốn loại thẻ nào?”
“Ừm, cho ta Thiên bài đi.”
Giọng nói rất khẽ, là giọng nữ.
Tiểu sư đệ ngẩng đầu, nhìn cô gái xinh đẹp trước mặt, tuổi không nhỏ, chừng hai mươi lăm hai mươi sáu, quần áo cũng không giống quần áo tầm thường của người giang hồ, mà là một bộ xiêm y màu đỏ thẫm. Dung mạo cô gái vô cùng xinh đẹp, khí chất thanh nhã, chỉ là gương mặt có vẻ vô công rồi nghề, khiến tiểu sư đệ hơi khó chịu.
“Cô cũng muốn có Thiên bài?”
Cô gái tựa vào cạnh bàn gỗ: “Đúng vậy.”
Tiểu sư đệ đánh giá cô gái từ trên xuống dưới nói: “Cô biết võ công không, nếu không có chừng mười năm công lực thì ta khuyên cô nên lấy Địa bài đi.”
Cô gái gẩy gẩy móng tay: “Người trước đó biết võ công à?”
Tiểu sư đệ: “Nào, cho tỷ tỷ thẻ bài đi.”
Tiểu sư đệ không còn cách nào khác, thở dài nói: “Cô chờ một chút.”
Tiểu sư đệ cúi đầu, lật tới lật lui dưới mặt bàn.
“Ủa? Kì lạ? Hình như thiếu mất một cái?”
Cô gái gõ gõ cái bàn.
Tiểu sư đệ: “Ôi ôi, thiếu mất một cái rồi, đâu rồi?”
Cô gái hạ mắt nhìn tiểu sư đệ, môi đỏ khẽ bĩu, như có điều suy nghĩ nhìn về hướng Tiểu Xuân vừa rời đi.
Hồi lâu sau, nàng khẽ cười một tiếng.
“Được rồi được rồi, cũng không phải là không còn, cứ đưa đại cho tỷ tỷ đây một cái đi.”
Tiểu sư đệ: “Đang yên lành sao lại mất được.”
Cô gái nói: “Ai mà biết.”
Tiểu sư đệ: “…..”
“Nhanh lên đi, đưa cho ta một cái.”
Tiểu sư đệ bặm môi, đưa một tấm thẻ bài cho nàng. Cô gái dùng ngón tay quấn lấy nó, tấm thẻ bài linh hoạt xoay một vòng trong tay nàng.
“Tỷ tỷ đi đây.”
Tiểu sư đệ nhíu mày, thở dài nói: “Thời buổi gì thế này, nhớ năm xưa khi ta mới vào Kiếm Các…aizz!”
Bên này tiểu sư đệ nhớ lại lúc xưa đầy khó khăn, bên kia Tiểu Xuân đã tung tăng đi về phía sau núi rồi.
Chỉ là, nàng đi một lúc lại cảm thấy có điều gì đó không đúng, sau lưng giống như đang chảy rất nhiều mồ hôi.
“Ủa?” Tiểu Xuân ngẩng đầu nhìn: “Hôm nay cũng đâu có nóng, sao lại chảy mồ hôi nhỉ?”
Nàng đưa tay, sờ sờ đằng sau, quả nhiên tay ướt nhẹp.
Thế nhưng…
“Hình như không phải mồ hôi của ta.”
Tiểu Xuân nghiêng người, tay sờ tới sờ lui ở đằng sau, cuối cùng mới phát hiện kiếm trên lưng có vấn đề.
“Chao ôi! Sao nhiều nước như vậy?!”
Tiểu Xuân trợn mắt, tháo kiếm từ trên lưng xuống, cái bao bọc kiếm đều đã ướt nhem.
Tiểu Xuân giũ giũ kiếm, không ít nước rơi xuống đất.
“Ủa! Sao vậy nè? Kiếm mà cũng chảy mồ hôi à!?”
Tiểu Xuân khẽ kêu, tay cũng không dừng lại, không ngừng quơ quơ kiếm.
Khi nàng đang vung tay, trong lòng lại đột nhiên xuất hiện một cảm giác.
Mặt trời, Lý Thanh, mồ hôi, kiếm.
Tiểu Xuân ngừng lại.
Hồi lâu sau, nàng như hiểu ra, nói: “Lẽ nào kiếm của tên to con làm ra nên cũng có tật sợ ánh sáng giống hắn?” Nghĩ đến đây, nàng liền nhanh chóng đứng lên, đi vào dưới bóng cây.
“Ở đây được không?” Tiểu Xuân đặt kiếm dựa vào thân cây.
Một lúc sau, Tiểu Xuân phát hiện nước trên thân kiếm dần không còn.
Tiểu Xuân: “….”
“Hóa ra là vậy thật.” Tiểu Xuân nhìn thanh kiếm bản to kia, bật cười. Nàng đưa tay, chọc chọc thân kiếm.
“Hóa ra, mi thật sự là kiếm do tên to con kia làm, ngay cả cái tật sợ ánh sáng cũng giống hệt như hắn.”
Biết được điều này, Tiểu Xuân liền bọc kiếm lại thật kín, chọn những nơi có bóng râm mà đi, cũng cố gắng bước nhanh hơn.
Qua một lúc, Tiểu Xuân rốt cuộc tìm được địa điểm của cuộc thi.
Không ngoài dự đoán của nàng, đây quả nhiên là viện luyện công của đệ tử Kiếm Các.
Tiểu Xuân cùng nơi này có mối quan hệ rất sâu xa. Nàng và Linh Nhi không chỉ một lần muốn từ nơi này để lẻn vào nội viện của Kiếm Các, tìm ra hành tung của đại sư huynh. Giờ lại được đến nơi này một lần nữa, Tiểu Xuân cảm thấy vô cùng xúc động.
“A, khó được một lần đến đây một cách quang minh chính đại.” Tiểu Xuân đứng ở lối vào, thở dài nói.
Viện luyện công ở cạnh Tàng Thư lâu của Kiếm Các, sâu bên trong chính là Vấn Đào Các —- cũng chính là nơi đại tông sư tĩnh tu, cho nên nơi này vô cùng yên tĩnh.
Tiểu Xuân vuốt cửa viện, rón ra rón rén ló đầu vào trong.
Vừa nhìn vào, nàng liền phát hiện bên trong có sáu bảy con mắt đang nhìn mình.
Tiểu Xuân: “….”
Cho nên tiểu sư đệ mới nói —— Người thi Thiên bài ít nhất phải có mười năm công lực
“Khụ.” Tiểu Xuân bị nhìn, cũng không quá căng thẳng, hắng giọng một cái, nàng ưỡn lưng đi thẳng vào trong.
Tính cả nàng, bên trong có bảy người.
Khi Tiểu Xuân đang lần lượt quan sát bọn họ, sáu người kia cũng lần lượt nhìn về phía lối vào viện. Tiểu Xuân cũng khó hiểu nhìn sang, phát hiện bên ngoài viện còn có một người. Tiểu Xuân khẽ nhướn mày trong lòng.
Hứ, nhìn qua có vẻ cao siêu đấy.
Người bị nhìn nhàn nhã bước vào