Tác giả: Twentine
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341898
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1898 lượt.
, cả người là quần áo màu đỏ thẫm, chậm rãi đi thẳng vào trong.
“Ồ, nhiều người vậy.” Nàng kia vào viện, nhìn quanh, cuối cùng mới dừng lại chỗ của Tiểu Xuân, Tiểu Xuân chớp mắt mấy cái, nàng kia liền đi về phía nàng.
Cô gái đi đến trước mặt Tiểu Xuân, Tiểu Xuân nhìn nàng một lúc, mở miệng nói trước: “Hóa ra còn có một cô gái khác lấy Thiên bài.”
Cô gái cười tủm tỉm nói: “Ta tên là Mai Như, muội muội tên gì?”
Tiểu Xuân: “Lục Tiểu Xuân.”
Mai Như: “Ban nãy tỷ xếp hàng ngay phía sau muội.”
Tiểu Xuân: “Ồ? Ta cũng không để ý.”
Mai Như cười nói: “Ta thấy muội muội anh dũng quá nên mới lấy Thiên bài đó.”
Tiểu Xuân: “….”
Nghe Mai Như nói thế, Tiểu Xuân đột nhiên có cảm giác mình vừa hãm hại người khác.
“Khụ, tỷ đừng có học theo ta chứ.”
Mai Như: “Sao vậy?”
Tiểu Xuân: “Ta, ta chỉ đến thử một lần thôi.”
Mai Như: “Ta cũng chỉ đến thử một lần thôi mà.”
Tiểu Xuân: “….” Nàng nhìn Mai Như, cảm thấy cô gái này hơi kì quái: “Tỷ đến Kiếm Các làm gì?”
Mai Như: “Đương nhiên là để bái sư rồi.” Mai Như hỏi ngược lại “Còn muội, muội đến Kiếm Các làm gì?”
Tiểu Xuân đương nhiên nói: “Tất nhiên là cũng bái sư!”
Mai Như gật gật đầu.
Tiểu Xuân trò chuyện với Mai Như một lúc, càng nói càng hăng say, hai người ngồi ở một góc sân, cách khá xa với sáu người khác.
Tiểu Xuân: “Aizz, đợi lâu như vậy, không biết chừng nào mới thi nữa.”
Mai Như: “Muội khẩn trương à?”
Tiểu Xuân: “Nói thật à, cũng có một chút, còn tỷ?”
Mai Như lắc đầu: “Ta không khẩn trương.”
Tiểu Xuân bĩu môi nói: “Khoác lác vừa thôi.”
Mai Như: “Vì sao phải khẩn trương chứ?”
“Đương nhiên là không tự chủ được rồi!” Tiểu Xuân nói “Rốt cuộc tỷ có muốn vào Kiếm Các không, nghe nói cuộc thi của Thiên bài là do đại sư huynh giám sát, huynh ấy nghiêm túc lắm đó.”
Mai Như: “Đại sư huynh?”
Tiểu Xuân gật mạnh đầu.
Mai Như: “Không biết.”
Tiểu Xuân: “….”
“Đại sư huynh của Kiếm Các ấy!” Nói đến đại sư huynh, Tiểu Xuân liền kích động, nàng đứng thẳng dậy từ trên đất: “Đại sư huynh của Kiếm Các mà tỷ cũng không biết?! Là đại sư huynh đó!”
Mai Như cười ha ha kéo cánh tay Tiểu Xuân: “Đừng vội, ngồi xuống rồi nói.”
Tiểu Xuân ngồi lại.
Mai Như nhìn vào mắt Tiểu Xuân, Tiểu Xuân thình lình bị nàng nhìn chằm chằm, đột nhiên cảm thấy như đã bị nhìn thấu.
Tiểu Xuân: “Sao tỷ nhìn ta như vậy?”
Mai Như: “Nói cho tỷ tỷ biết đi, có phải đại sư huynh này không tầm thường chút nào không?”
Tiểu Xuân: “Dĩ nhiên là không tầm thường!”
Mai Như: “Ý ta là, không tầm thường với muội đó.”
Tiểu Xuân khẽ nhướn mày. Bị người khác nhìn thấu, nàng cũng không hề nóng nảy, tùy ý gật đầu.
“Đúng là không hề tầm thường.”
Mai Như nhìn nàng, hồi lâu sau thì bật cười.
“A, tính tình này của muội, tỷ tỷ thích đó.”
Tiểu Xuân méo miệng, không nói gì.
“Đó là kiếm của muội?”
Tiểu Xuân giương mắt, theo hướng nhìn của Mai Như —- nàng cắm thanh kiếm mà Lý Thanh làm cho nàng ở một góc thoáng mát trong viện.
Tiểu Xuân gật gật đầu, nói: “Đúng vậy.”
Mai Như: “Kiếm to thật.”
Tiểu Xuân nhớ đến to con, không khỏi cười cười.
“Nếu cô thấy người làm ra nó, cô sẽ không cảm thấy kỳ quái nữa.”
Mai Như: “Sao lại làm thanh kiếm lớn như thế cho muội, muội cầm không mệt à?”
Tiểu Xuân: “Đâu có, kiếm này nhìn lớn vậy thôi, thật ra thì nhẹ lắm, không hề nặng chút nào.”
Mai Như hoài nghi: “Phải không?”
Tiểu Xuân: “Nếu không tỷ lại cầm thử đi?”
Mai Như: “Được.”
Nói rồi, Tiểu Xuân và Mai Như đều đứng lên, đi đến chỗ góc tường. Tiểu Xuân chỉ chỉ cây kiếm nói: “Đến đây, tỷ thử rút lên xem.”
Mai Như vươn tay, khi đang định chạm vào chuôi kiếm, nàng bỗng nhiên quay đầu lại.
“Sao vậy?” Tiểu Xuân thấy lạ, xoay đầu theo hướng đó.
Ở nơi sâu nhất trong viện, ở chỗ bắt qua Tàng Thư lâu, có một cái cổng vòm, xung quanh cổng vòng có mấy cái cây, vừa vặn chặn lại mọi ánh mắt bên ngoài. Khi Tiểu Xuân quay đầu lại, một bóng người từ bên trong cổng vòm đi ra.
Tiểu Xuân cảm thấy, cả đất trời đột nhiên yên tĩnh hẳn.
Tiểu Xuân cảm thấy, mỗi lần nàng nhìn thấy Vệ Thanh Phong, y đều trở nên cao lớn hơn.
Vệ Thanh Phong mặc một bộ quần áo màu xanh đơn giản, trên người không hề có vật trang sức gì, tóc được dây buộc tóc màu đen cột cao lên, cố định ở sau ót. Y bước từng bước vào trong viện, ánh mắt vừa thâm trầm vừa bình tĩnh, mặc dù trông y giản dị không cầu kì, thế nhưng lại là người mà không ai có thể bỏ qua.
Thần thái như vực sâu, khí thế như cầu vồng.
Võ nghệ cao cường.
Tiểu Xuân nhìn Vệ Thanh Phong không chớp mắt.
Bỗng nhiên, Vệ Thanh Phong như cảm nhận được điều gì, y nhìn về phía Tiểu Xuân.
Bốn mắt nhìn nhau, Tiểu Xuân lui về sau một bước.
May mà Vệ Thanh Phong chỉ nhìn thoáng qua rồi dời ánh mắt đi, nếu không chắc Tiểu Xuân đã ngồi xổm trên đất rồi.
Mai Như đỡ sau lưng Tiểu Xuân.
“Muội thi được không đó?”
Tiểu Xuân: “Không thành vấn đề.”
Tiểu Xuân chỉnh trang lại một chút, rút kiếm lên rồi đi về phía trung tâm của viện. Mai Như theo sau nàng.
Thấy Vệ Thanh Phong ra n