Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thâm Sơn Có Quỷ

Thâm Sơn Có Quỷ

Tác giả: Twentine

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341899

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1899 lượt.

goài, mọi người trong viện đều tập trung tinh thần đứng đợi.
Vệ Thanh Phong đứng trong viện, chậm rãi nói: “Nếu như các vị lấy Thiên bài rồi đến đây, vậy ta cũng không cần nói nhiều nữa. Năm nay…”
Tiểu Xuân trợn mắt nhìn y.
Mọi người trong viện đều nhìn Vệ Thanh Phong, nhưng không hề có ai nhìn đến mức mắt biến thành quả mận như nàng cả. (hình trái tim chăng?)
Vệ Thanh Phong bị nàng nhìn đến mức phải dừng một chút, nói tiếp: “Năm nay, bài thi của Thiên bài chỉ có một vòng —- So kiếm với ta.”
Người đàn ông đứng cạnh Tiểu Xuân nói: “So kiếm với huynh à?”
Vệ Thanh Phong: “Không.”
Người kia: “Chứ là gì?”
Vệ Thanh Phong: “Tỉ thí.”
Mọi người: “….”
Người kia không nhịn được nữa, nói: “Nếu có thể thắng huynh, chúng ta còn vào Kiếm Các làm gì?!”
Mọi người phụ họa gật đầu.
Vệ Thanh Phong: “Không phải là thắng ta, chỉ cần cho ta xem thử khí phách và tư chất của các người thôi.”
Mọi người: “A.”
Vệ Thanh Phong: “Vậy, bắt đầu từ ai đây?”
Vẫn là người đàn ông đặt câu hỏi đứng ra.
“Ta đầu tiên cho.”
Vệ Thanh Phong gật đầu: “Được.”
Người kia: “Hãy cho ta xem binh khí của huynh, ta nghe nói “Đoạn Đào” là kiếm đứng đầu Kiếm Các, hôm nay ta có may mắn nhìn thấy, cũng không uổng chuyến này.”
Vệ Thanh Phong: “Vậy huynh cũng nên nghe nói “Đoạn Đào” cũng không chỉ vì đấu kiếm mà ra khỏi vỏ.” Y vừa nói vừa rút từ bên hông ra một thanh kiếm.
Tiểu Xuân nhìn thanh kiếm kia, cảm thấy chả khác nào thanh kiếm mình dùng hai lượng bạc để mua.
Người đàn ông kia nhìn kiếm rồi nói: “Huynh xác định muốn dùng kiếm này? Thanh kiếm này e rằng một chiêu của ta cũng không chịu nổi.”
Vệ Thanh Phong không nói thêm gì, chỉ chậm rãi nói:
“Đến đây đi.”






“Đến đây đi.”
Giọng nói trầm thấp vừa dứt, người đàn ông kia cũng rút kiếm xông lên, Vệ Thanh Phong khẽ né người qua một bên, kiếm phong vụt sát qua bên người.
Kiếm của người đàn ông kia rất dài, chiêu thức cũng khá linh động, trong tay Vệ Thanh Phong tuy vẫn đang cầm kiếm nhưng vẫn dùng các chiêu thức phòng thủ là chính.
Hai người ra chiêu với tốc độ cực nhanh, Tiểu Xuân nhìn mà hoa cả mắt, không thể nhìn thấy rõ.
“Muội muội cảm thấy thế nào?”
Tiểu Xuân kề sát gần Mai Như: “Tỷ nói cho ta biết tỷ thấy thế nào đi?”
Mai Như: “Ta dạy cho muội một cách đơn giản nhất.”
Tiểu Xuân: “Là gì?”
Mai Như: “Nhìn mặt.”
Tiểu Xuân: “….”
Mai Như: “Như muội ấy à.” Nàng đưa tay đặt lên cổ Tiểu Xuân, xoay cổ nàng quay về phía trận đấu, chỉ vào hai người bên kia nói: “Muội cứ nhìn mặt của hai người họ đi.”
Tiểu Xuân nheo mắt lại nhìn.
Mai Như: “Thấy cái gì rồi?”
Tiểu Xuân: “Đại sư huynh thật tuấn tú.”
Mai Như: “….”
“Khụ.” Tiểu Xuân vội sửa lại, “Ý ta là, trông dáng vẻ đại sư huynh dường như rất nhẹ nhàng.”
“Đúng vậy đó.” Mai Như đứng thẳng người, kết luận một câu: “Thong thả chính là lợi hại, luống cuống tay chân chính là chột dạ, cho nên nói, đi xem tỉ thí, chỉ cần nhìn mặt là được rồi.”
Tiểu Xuân xem, càng xem càng cảm thấy Mai Như nói có lý.
“Tỷ thật là lợi hại!”
Mai Như gẩy gẩy móng tay: “Đâu có đâu có.”
Một lúc sau, Vệ Thanh Phong dường như muốn thăm dò khả năng của đối phương, xoay người, co tay lại, ngay lập tức mũi kiếm đã chỉa thẳng vào cổ họng người đàn ông kia.
Vệ Thanh Phong bên này còn chưa nói gì, bên ngoài đã truyền đến tiếng hét lớn.
“Hay—-!”
Mọi người: “….”
Người bị giật mình nhiều nhất là Mai Như, nàng vội bịt tai trợn mắt nhìn Tiểu Xuân.
“Ta nói này muội muội, định làm gì đấy?”
Lúc Tiểu Xuân kịp phản ứng, mọi người trong viện đều đang nhìn nàng, kể cả Vệ Thanh Phong.
Vệ Thanh Phong cũng hơi ngây người, y nhìn Tiểu Xuân, ánh mắt như có điều suy nghĩ.
Người khó chịu được nhất chắc là người đàn ông đang tỉ thí với Vệ Thanh Phong. Mọi người biết loại cảm giác này không, thua đã bất mãn lắm rồi, bị người ta dùng một chiêu để chế ngự lại càng khổ sở rồi, mà sau khi bị chế ngự lại còn bị người vây xem xung quanh khen hay.
Tiểu Xuân: “Ý ta là tỉ thí rất khá, ta, ta được lợi không nhỏ.”
Người đàn ông kia tái mặt.
Vệ Thanh Phong gật đầu với Tiểu Xuân, sau đó thu kiếm vào vỏ.
Sắc mặt người đàn ông kia hơi khó coi, nhưng cũng vẫn đáp lễ với Vệ Thanh Phong.
“Đại sư huynh của Kiếm Các, quả nhiên là danh bất hư truyền.”
Vệ Thanh Phong: “Huynh được chọn rồi.”
Người đàn ông kia: “Mặc dù không thể thắng huynh, nhưng được biết Kiếm Các—-huynh nói gì cơ?”
Vệ Thanh Phong: “Xin hỏi đại danh của tráng sĩ?”
Người đàn ông kia sững sờ đáp: “Trần Bì*,”
(*trần bì: tên một vị thuốc đông y =)) )
“…..”
Nghe thấy thế. từ bên kia lại truyền đến âm thanh không đúng lúc.
“Ha ha ha!”
Lần này không phải là Tiểu Xuân, mà là Mai Như.
Ngay lập tức, toàn bộ mọi người trong viện đều chuyển mắt nhìn sang đây.
Tiểu Xuân vội kéo góc áo Mai Như.
“Tỷ nhỏ giọng thôi! Bị nghe thấy rồi.”
Mai Như cười đến không thở nổi: “Muội nghe thấy không, y tên là Trần Bì, ha ha ha.”
Sắc mặt của