XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thâm Sơn Có Quỷ

Thâm Sơn Có Quỷ

Tác giả: Twentine

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341900

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1900 lượt.

người tên là Trần Bì càng tái hơn.
Tiểu Xuân cũng muốn cười, nhưng thấy có đại sư huynh, cảm thấy mình vẫn nên nhịn một chút.
“Tỷ bình tĩnh một chút, đừng cười nữa.”
Dưới sự khuyên can của Tiểu Xuân, Mai Như rốt cuộc nhịn được cười.
Vệ Thanh Phong nói với Trần Bì: “Huynh tới tham gia cuộc thi là vì muốn gia nhập Kiếm Các à?”
Trần Bì: “Dĩ nhiên.”
Vệ Thanh Phong gật đầu: “Tốt, ba ngày sau, huynh hãy trở lại đây.”
Trần Bì: “???”
Vệ Thanh Phong: “Người tiếp theo.”
Vẻ mặt Trần Bì đầy nghi ngờ, tất cả mọi người đều không hiểu, chỉ có Mai Như tỏ vẻ như chẳng có việc gì.
Tiểu Xuân: “Là sao nhỉ?”
Mai Như: “Thì là người nọ đã thông qua cuộc thi.”
Tiểu Xuân: “Nhưng, nhưng y có làm gì đâu. Nói chưa đến mấy câu, tỉ võ cũng thua, lại còn mang cái tên như thế, sao lại cho y đậu chứ.”
Mai Như: “Cái này phải hỏi đại sư huynh rồi.”
Tiểu Xuân: “Đại sư huynh quả nhiên cao minh, cách làm khiến chúng ta không thể đoán được.”
Mai Như: “….”
Yên lặng một lúc, có một người đàn ông khác đứng dậy.
“Tại hạ là Tôn Tuấn, người Hoài Nam, vì hâm mộ võ nghệ của đại tông sư, nên mới chạy đến núi Bạc Mang tham gia cuộc thi của Kiếm Các.”
Tiểu Xuân và Mai Như đánh giá người này một phen, Tiểu Xuân nói: “Người này thoạt nhìn không tệ lắm.”
Mai Như cũng gật đầu: “Dù sao cũng lợi hại hơn cái tên Trần Bì kia.”
Lần này cũng hệt như lần trước, Vệ Thanh Phong để Tôn Tuấn ra chiêu trước, còn mình thì phòng thủ.
Khác với trước chính là, lần này, thời gian đấu vô cùng dài.
Lúc mới bắt đầu, mọi người còn cảm thấy gay cấn, càng về sau, khi nửa nén hương đã trôi qua, rồi một nén hương, cuộc tỉ thí vẫn không có ý muốn kết thúc, Tiểu Xuân xem một lúc cũng dần mất kiên nhẫn.
“Sao lâu quá vậy?”
Mai Như đã ngồi xuống, nàng gọi Tiểu Xuân: “Nào, ngồi xuống với tỷ tỷ nào.”
Tiểu Xuân quay đầu nhìn một chút, trong lòng cảm thấy mình ngồi xuống dường như không tốt lắm, có cảm giác như đang xem cuộc vui vậy. Thế nhưng vì không chịu nổi thời gian tỉ thí quá lâu, nàng đứng đến mức chân cũng tê rần, Tiểu Xuân len lén nhìn Vệ Thanh Phong, phát hiện y lại đang tỉ thí vô cùng chăm chú, nàng lặng lẽ đến ngồi cạnh Mai Như.
Mai Như đã sớm không còn để ý đến trận đấu trong viện, nàng đang nghiên cứu kiếm mà Tiểu Xuân mang đến.
“Muội muội, sao kiếm của muội ướt nhẹp kìa.”
“Hả?”
Tiểu Xuân xoay người, phát hiện các nàng trùng hợp ngồi ngay trước kiếm Thái Âm, vải bọc kiếm đúng là đã ướt đẫm rồi.
“À” Tiểu Xuân không biết phải giải thích thế nào “Kiếm của ta, hay chảy mồ hôi.”
Mai Như: “Kiếm hay chảy mồ hôi?”
Tiểu Xuân: “Đúng vậy.”
Mai Như: “Hừm, làm gì có kiếm nào chảy mồ hôi chứ, đừng nói nó là vật sống đó.”
Tiểu Xuân: “Có nói tỷ cũng không tin.”
Mai Như: “Hả?”
Tiểu Xuân: “Không có gì.”
Nàng đứng lên, nhét kiếm Thái Âm vào sâu trong bóng râm, vừa nhét vừa nói: “Nhịn một chút, sắp xong rồi.”
Mai Như nhìn tình cảnh này một cách kì quái.
“Sao muội là nói chuyện với thanh kiếm?”
Tiểu Xuân sửng sốt: “Ta nói chuyện với nó á?”
Mai Như gật gật đầu.
Tiểu Xuân: “….”
Nàng cúi đầu nhìn thanh kiếm.
“Kì quái, sao ta không cảm giác được.”
Mai Như bĩu môi: “Muội thú vị thật.”
Tiểu Xuân hứ một tiếng, cất kĩ kiếm, rồi mới xoay người ngồi xuống.
Rốt cuộc, qua hơn nửa canh giờ sau, Vệ Thanh Phong rốt cuộc cũng dừng lại. Y cất kiếm xong, trầm ổn đứng trong viện, đối diện với y là Tôn Tuấn đầu đầy mồ hôi, thở hồng hộc chống kiếm.
Tôn Tuấn thở hổn hển thành tiếng.
“Sao, thế nào?”
Vệ Thanh Phong lắc đầu.
Tôn Tuấn: “….”
Y có hơi khó hiểu mở to mắt “Huynh nói ta không tốt à?”
Vệ Thanh Phong: “Học võ không có tốt hay không tốt, chỉ là có thích hợp hay không mà thôi.”
Mặt Tôn Tuấn đỏ bừng, cũng không biết là vì tức hay vì mệt.
“Vậy mà huynh còn tỉ thí với ta lâu như thế?!”
Vệ Thanh Phong: “Ta đang phán đoán.”
Tôn Tuấn: “Phán đoán gì mà hơn nửa canh giờ!?”
Vệ Thanh Phong gật gật đầu. Trên mặt y vẫn là vẻ mặt bình thản, khiến người ta cảm thấy không giống như đang nói láo. Thật ra thì cho dù y nói dối, những người ở đây cũng không thể làm được gì.
Tôn Tuấn khẽ cắn răng, xoay người bỏ đi.
Tỉ thí hai trận liên tục, Vệ Thanh Phong lại không hề mỏi mệt chút nào, y ngước mắt, nhìn về phía những người còn lại.
“Người tiếp theo.”
“Ta!”
Tiểu Xuân hét lớn một tiếng, đứng lên.
Mai Như bên cạnh hết hồn: “Trời ạ, muội muốn đi thì đi, sao phải lớn tiếng như vậy hả?”
Tiểu Xuân vỗ vỗ mặt, cho mình thêm can đảm, sau đó bước nhanh về phía Vệ Thanh Phong.
Mai Như ở sau lưng nàng kêu lên: “Này này, kiếm, à ừm, chưa lấy kiếm.”
“A.” Tiểu Xuân bừng tỉnh lại mới phát hiện Thái Âm bị mình bỏ quên ở đằng sau, vội chạy đến ôm kiếm chạy lại.
Nàng không hề cố sức, cầm thanh kiếm lên dưới ánh mắt của mọi người.
Cũng không thể trách người khác, Tiểu Xuân và thanh kiếm này thật sự quá không ăn khớp. Thanh kiếm này còn cao hơn cả vóc dáng của Tiểu Xuân, không chỉ vậy, thân kiếm còn vô cùng rộng, dường như có thể che hết cả người Tiểu Xuâ