Tác giả: Twentine
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341903
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1903 lượt.
g như không thường dùng mấy thứ này, trông rất không thuần thục.
“Thuận miệng thì cũng có thể xảy ra mà.”
Tiểu Xuân đứng ở một bên nhìn Vệ Thanh Phong, bỗng nhiên cảm thấy thật không chân thật. Người thiếu niên kia thành danh, là Vệ Thanh Phong – đại đệ tử của lão tông sư mà cả võ lâm đều biết, giờ đây đang đứng trước mặt nàng, đang nghiêm nghiêm túc túc chọn thuốc.
Tiểu Xuân nhìn nhìn, tay hơi trơn, cầm kiếm cũng hơi khó khăn.
Mà cảm giác trơn trượt này, làm nàng chợt nhớ đến một chuyện.
“Đại sư huynh.”
Vệ Thanh Phong không ngẩng đầu lên: “Hả?”
Tiểu Xuân nhìn thẳng vào kiếm Thái Âm.
“Hình như muội biết là vì sao rồi.”
“Dường như muội biết là có chuyện gì rồi.”
Động tác trên tay Vệ Thanh Phong vẫn không ngừng.
“Hả?”
Tiểu Xuân đi đến trước mặt Vệ Thanh Phong, mở to mắt nhìn y, Vệ Thanh Phong vốn đang chọn thuốc, bị nàng nhìn như thế cũng ngừng tay.
“Sao vậy?”
Vệ Thanh Phong nhìn Tiểu Xuân: “Vì sao phải căng thẳng?”
Tiểu Xuân bị Vệ Thanh Phong nhìn đến chân mềm nhũn.
“Thì căng thẳng thôi.”
Vệ Thanh Phong khẽ cười một tiếng, nói: “Dù thế nào đi nữa, bây giờ muội cũng không thể tham gia cuộc thi này nữa.”
Mặt Tiểu Xuân lập tức xìu xuống.
“Vì sao không thể chứ, muội cũng đâu có cảm giác gì đâu?”
Vệ Thanh Phong: “Nghe lời.”
Y chỉ nói một câu, Tiểu Xuân đã lập tức trở nên ngoan hiền.
“Nhưng muội thật sự rất muốn vào Kiếm Các mà.”
Vệ Thanh Phong: “Năm nào cũng có cuộc thi cả.”
Tiểu Xuân: “Muội còn cố sức học một bộ kiếm pháp đó.”
“Ồ?” Vệ Thanh Phong nhìn nhìn Tiểu Xuân nói: “Muội học một bộ kiếm pháp à?”
Tiểu Xuân gật gật đầu: “Ừm.”
Vệ Thanh Phong: “Học ở đâu?”
Tiểu Xuân nghẹn.
Chẳng lẽ nàng lại nói là học từ Hạ Hàm Chi à.
“Muội, muội học từ một đại hiệp.”
Vệ Thanh Phong: “Muội thích kiếm như vậy à?”
Tiểu Xuân: “Thích! Đại sư huynh, muội cho huynh xem kiếm của muội nhé!”
Vệ Thanh Phong vốn đã cảm thấy thời gian hơi trễ rồi, nhưng nhìn thấy ánh mắt hưng phấn của Tiểu Xuân, vẫn gật đầu.
“Được, đợi sau khi ta xem kiếm của muội xong, muội phải về nhà nghỉ ngơi đó.”
Tiểu Xuân cứ như không hề nghe thấy nửa câu sau, nàng cầm kiếm Thái Âm vào phòng. Mặc dù kiếm bị cái bao che khuất, nhưng Vệ Thanh Phong vẫn bị thanh kiếm bản to này hấp dẫn.
“Kiếm này, cũng không nhỏ nhỉ.”
Tiểu Xuân: “Đừng nhìn nó lớn như thế, thật ra thì rất nhẹ, ngay cả muội cũng có thể cầm lên.”
Ánh mắt Vệ Thanh Phong vẫn đang đặt trên thân kiếm, không biết có nghe lời Tiểu Xuân nói hay không.
“Muội mở ra cho huynh xem một chút.”
Tiểu Xuân mở mấy vòng vải quấn ra, vải ướt nhẹp, nhưng đã tốt hơn lúc giữa trưa rất nhiều.
Khi vải bọc được mở ra hoàn toàn, một thanh kiếm bản to đen nhánh mang phong cách cổ xưa lập tức hiện ra trước mắt.
Ánh mắt Vệ Thanh Phong nhìn thanh kiếm dần trở nên không tầm thường.
Y nheo đôi mắt đen nhánh, không nói lời nào nhìn thanh kiếm này.
Chẳng biết vì sao, trong khoảnh khắc vải bọc kiếm được mở ra, Tiểu Xuân bỗng nhiên cũng nói không thành lời. Kiếm đối diện người, người cũng đối diện kiếm, kiếm không nhúc nhích, người cũng chẳng lên tiếng. Thế nhưng, Tiểu Xuân vẫn cứ chắc chắn rằng, Thái Âm và Vệ Thanh Phong đang trò chuyện cùng nhau.
Xung quanh vô cùng yên tĩnh, Tiểu Xuân thậm chí có thể nghe thấy âm thanh từ vách đá sâu vạn trượng vọng lên, cũng như nghe thấy tiếng vù vù phát ra từ thân kiếm Thái Âm. Âm thanh kia vô cùng nặng nề, như đáp trả vạn trượng của thế gian, lạnh lùng đến khó tả.
Không biết đã qua bao lâu, Vệ Thanh Phong cuối cùng cũng mở miệng.
“Kiếm này, từ đâu muội có?”
Tiểu Xuân đã sớm nghĩ kĩ câu trả lời đối với câu hỏi này của mọi người.
“Nhặt được!”
Vệ Thanh Phong: “….”
Tiểu Xuân bắt đầu luôn mồm bịa chuyện: “Có một hôm muội đi vào trong sơn cốc hái thuốc, phát hiện một cái thác nước, kiếm này đang ở cạnh thác nước đó.” Nàng vừa nói vừa thầm nhủ, ta đây cũng không tính là đang lừa đại sư huynh, tên to con kia vốn cũng có liên quand dến thuốc và thác nước mà.
Vệ Thanh Phong dường như không hề nghi ngờ.
“Ban nãy muội nói kiếm này rất nhẹ.”
Tiểu Xuân: “Ừm!”
Vệ Thanh Phong; “Có thể cho ta mượn xem thử không?”
Tiểu Xuân: “Dĩ nhiên.”
“Đa tạ.”
Vệ Thanh Phong đi đến, tay cầm lấy chuôi kiếm, ngón tay y thon dài, khớp xương có lực lộ rõ. Khoảnh khắc khi y nắm lấy chuôi kiếm, y dường như cảm nhận được điều gì, ánh mắt dần trở nên nặng nề sâu thẳm.
Tay y cầm lấy chuôi kiếm một lúc lâu, nhưng lại không có ý định nhấc lên, Tiểu Xuân cảm thấy hơi kì quái, liền hỏi: “Đại sư huynh, sao huynh không cầm lên?”
Vệ Thanh Phong đưa mắt, bốn mắt nhìn nhau với Tiểu Xuân.
Tiểu Xuân: “?”
Vệ Thanh Phong nhìn nàng, lại như không nhìn nàng.
Hồi lâu sau, Vệ Thanh Phong rốt cuộc có phản ứng, y thả lỏng tay ra.
“Muội….”
Tiểu Xuân: “?”
Vệ Thanh Phong dừng một chút, lại nói: “Ta cho muội một cơ hội.”
Tiểu Xuân: “Cơ hội? Cơ hội gì? Chẳng lẽ là—-”
Vệ Thanh Phong gật đầu, nói: “Kh