Tác giả: Twentine
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341902
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1902 lượt.
ông sai, cho muội một cơ hội dự thi. Muội dùng thanh kiếm này, biểu diễn lại bộ kiếm pháp muội đã học một lần.”
Tiểu Xuân thấy mình có cơ hội, lập tức nhảy dựng lên: “Được được được, muội lập tức biểu diễn lại cho huynh xem.”
Nàng đến bên cạnh bàn, một tay nắm chuôi kiếm, thoải mái rút lên.
Vệ Thanh Phong lẳng lặng nhìn.
Tiểu Xuân cầm kiếm, nói với Vệ Thanh Phong: “Muội biểu diễn ở đâu đây?”
Vệ Thanh Phong ra khỏi phòng: “Đi theo ta.”
Tiểu Xuân đi theo sau lưng y, ra khỏi phòng, sau phòng là một viện nhỏ, bên ngoài nữa là vách đá, Tiểu Xuân đứng trong viện, nhìn ra xa. Núi Bạc Mang vô cùng yên tĩnh, Vân Đóa trắng như tuyết hơi phát ra ánh sáng màu vàng nhạt, khiến lòng người như rộng mở.
Vệ Thanh Phong đứng trong viện, nói với Tiểu Xuân: “Qua đây đi.”
Tiểu Xuân cầm kiếm, hít thật sau. Ngoài dự đoán của nàng, có lẽ bởi vì tùy địa điểm, lúc này Tiểu Xuân lại cảm thấy vô cùng bình tĩnh.
Gió nổi lên, Tiểu Xuân tạo thế múa kiếm.
Thật ra thì, nàng cũng không hề học qua Xuân Thành kiếm pháp. Đêm hôm đó, nàng chỉ nhìn Hạ hàm Chi múa kiếm một lần, nàng thậm chí cũng không hoàn toàn nhớ kĩ. Thế nhưng bây giờ, ở tận đáy lòng của Tiểu Xuân, đang có một âm thanh nói với nàng —– mi nhất định có thể múa được bộ kiếm pháp kia.
Khi vung kiếm lên, Tiểu Xuân trở nên mờ mịt. Trong đầu nàng trống rỗng, động tác cũng không hiểu ra sao cả, trong lòng nàng vô cùng yên ổn, cứ như nàng biết mình có thể múa được bộ kiếm pháp đó. Thay vì nói là người múa kiếm, không bằng nói là kiếm đang hướng dẫn người.
Lúc Thái Âm chém vào khoảng không, trời đất như yên tĩnh. Mấy tầng mây vàng bên ngoài vách đá chậm rãi tối sầm lại, thay vào đó, những đám mây màu xanh đen kéo đến, lạnh lẽo ngập tràn, nhưng đó không phải là sắc trời khi mờ tối, mà là cả bầu trời đều bị bao phủ bởi thứ ánh sáng xanh đó, đơn giản mà nặng nề, vừa cổ xưa vừa thần bí.
Trong viện phía sau núi cách phòng nhỏ không xa, rất nhiều người cảm nhận được luồng khí lạnh kia. Mai Như ngẩng đầu nhìn trời, cả bầu trời đều đã bị che kín.
“Ơ, sao vậy, đột nhiên thời tiết thay đổi?”
Mà bên này, Vệ Thanh Phong lẳng lặng nhìn Tiểu Xuân múa kiếm, ánh mắt của y lại càng đen tối hơn cả sắc trời. Chuôi kiếm bản to kia, từ từ biến thành một luồng kiếm khí lạnh băng trong mắt y, mà cô gái nhỏ đang cẩn thận cầm lấy nó kia, cũng đã múa xong bộ kiếp pháp.
Hồi lâu sau, Tiểu Xuân thu kiếm, đứng trong viện không nói câu nào.
Thật kì quái.
Ngay cả chính nàng cũng cảm thấy kì quái.
Sao nàng có thể múa ra bộ kiếm pháp kia mà không hề sai sót chút nào, lúc nào nói chuyện múa kiếm pháp với Vệ Thanh Phong, nàng còn nghĩ xem như là không còn gì để mất, cố gắng khoa tay múa chân một lúc, thế nhưng….
Tiểu Xuân còn chưa kịp nhìn xem phản ứng của Vệ Thanh Phong, nàng giơ tay lên, đưa kiếm Thái Âm ra trước mắt.
Thân kiếm màu đen huyền, lạnh như băng, còn có dính mấy giọt nước, giống như mồ hôi đang chảy.
“Mi.”
Tiểu Xuân định mở miệng nói cái gì đó với Thái Âm, nhưng vừa há mồm lại cảm thấy đầu choáng váng, trước mắt tối sầm, ngã xuống.
“Tiểu Xuân!” Vệ Thanh Phong nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy nàng. Y thử kiểm tra mạch nàng.
“Có lẽ là do mệt quá thôi.”
Kiếm rơi xuống đất, Vệ Thanh Phong ôm lấy Tiểu Xuân, đưa nàng vào phòng, đặt lên giường.
Lúc ra khỏi phòng, kiếm đã biến mất.
Nhưng trong viện lại xuất hiện thêm một người.
Người nọ có dáng vẻ vô cùng cao lớn, khôi ngô cường tráng, quần áo rách tung tóe, mắt dường như có bệnh, quấn rất nhiều lớp vải, trên chân hắn thậm chí còn không mang giày.
Thế nhưng, mặc dù hắn ăn mặc rách nát, nhưng lại không hề khiến người ta có cảm giác nghèo khó. Có lẽ là do gương mặt kiên nghị lạnh như băng kia, khiến người ta phải sinh lòng kính sợ.
Vệ Thanh Phong yên lặng một lúc, sau đó mở miệng nói:
“Huynh là thanh kiếm ban nãy.”
Thái Âm, hay phải nói là Lý Thanh, đang đứng giữa sân, không gật đầu cũng chẳng lắc đầu.
Vệ Thanh Phong: “Huynh biết, huynh là gì không?”
Lý Thanh không nói gì.
Vệ Thanh Phong: “Hay là nói, huynh có biết, số mệnh của huynh là gì không?”
Lý Thanh vẫn không nói gì, nhưng hắn đưa tay lên, từ trong ngực lấy ra một vật, đưa ra.
Vệ Thanh Phong nhìn một cái, là một miếng Thiên bài.
Vệ Thanh Phong: “….”
“Huynh đưa ta cái này, có ý gì?”
Đến lúc này, Lý Thanh rốt cuộc nói chuyện.
“Ta cũng muốn thi.”
Vệ Thanh Phong cau mày: “Gì cơ?”
Lý Thanh động đậy, hơi do dự nói: “Ta, ta có cái này, ta cũng muốn dự thi.”
Lần đầu tiên trong đời, Vệ Thanh Phong cảm thấy hoang mang.
“Ý của huynh là, huynh muốn tham gia cuộc thi này à?”
Lý Thanh: “Ùng ục.”
Vệ Thanh Phong: “…”
“Huynh muốn gia nhập Kiếm Các?”
Lý Thanh: “Ùng ục.”
Vệ Thanh Phong: “….”
“Này” Vệ Thanh Phong sắp xếp lại suy nghĩ, nói với Lý Thanh “Vì sao huynh muốn vào Kiếm Các?”
Lý Thanh dừng một chút, tựa hồ không biết nói thế nào.
Vệ Thanh Phong nhìn hắn, lại nói: “Sắc mặt của huynh không tốt, có phải đau ở đâu không?”
Lý Thanh lúc này quả thật là đang cố chịu đựng, mặc