Tác giả: Twentine
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341906
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1906 lượt.
dù sắc trời đã tối dần, nhưng đối với Lý Thanh vẫn là rất khó chịu. Người hắn ướt đẫm, trên mặt cũng có mồ hôi.
“Ùng ục.”
Vệ Thanh Phong thở dài “Thôi, huynh vào phòng trước đi.”
Lý Thanh đi về phía trước một bước, Vệ Thanh Phong đi đến, đưa tay nắm lấy mu bàn tay Lý Thanh, dẫn Lý Thanh vào phòng.
Lý Thanh vừa vào trong lại bắt đầu sờ khắp nơi.
Vệ Thanh Phong: “…”
Y nhìn Tiểu Xuân đang nằm bên kia: “Huynh tìm Tiểu Xuân à?”
Lý Thanh: “Ùng ục!”
Vệ Thanh Phong kéo hắn đến bên giường; “Ở đây này.”
Lý Thanh vừa sờ đến góc áo của Tiểu Xuân, lập tức bất động, hắn ngồi cạnh giường, cằm gác lên mặt giường, yên lặng ngây ngẩn.
Vệ Thanh Phong nhìn hai người, nói: “Nàng không sao, không cần lo.”
“Ùng ục.” Lý Thanh nhu hòa kêu mấy tiếng, tỏ vẻ mình biết nàng không sao.
Vệ Thanh Phong: “Ta ra ngoài trước, ở đằng sau phòng có nước và thức ăn, nếu Tiểu Xuân tỉnh, huynh đi làm cho nàng ăn một chút.”
Lý Thanh: “Đa tạ.”
Vệ Thanh Phong không nói gì nữa, xoay người ra khỏi phòng.
Cửa phòng đóng kín, Vệ Thanh Phong đứng trong viện trống, chậm rãi nhắm hai mắt lại.
Tầng mây vẫn là màu xanh đen, gió núi vẫn lạnh lẽo. Gió thổi bay vạt áo của Vệ Thanh Phong, bay vù vù. Y giơ tay lên, trên bàn tay đường vẫn rõ ràng, vì luyện kiếm mà có một vết chai.
Là thật.
Hóa ra truyền thuyết là thật.
Vệ Thanh Phong mở mắt ra, nhìn mấy đám mây đằng xa.
“Sư phụ, truyền thuyết của núi Bạc Mang là có thật.” Giọng nói trầm thấp của y, như đang nói với đám mây kia, lại như đang nói với chính mình.
“Liệt Dương yểm, Thái Âm xuất, Bạc Mang đãng quỷ, vạn kiếm quy tông.”
Tiểu Xuân chỉ ngất một lúc rồi tỉnh.
Lúc nàng mở mắt, vừa quay đầu đã nhìn thấy cái đầu to tóc tai rối bời của Lý Thanh.
Tiểu Xuân: “….”
Nàng nhích người ngồi dậy.
“To con? Sao huynh lại ở đây?”
Tiểu Xuân: “Đúng rồi, huynh làm cho ta thanh kiếm này, đúng là rất thần kỳ đó!”
Lý Thanh hơi vui vẻ.
Tiểu Xuân lại nói tiếp: “Chỉ là hơi xấu xí một chút.”
Lý Thanh: “….”
Tiểu Xuân: “Nhưng cũng không cần gấp, kiếm chỉ cần dùng tốt là được, hình dáng như thế nào không quan trọng.”
Lý Thanh gật đầu đồng ý.
Tiểu Xuân ngồi trên giường một lúc, nhìn xung quanh, rồi nói: “Ủa? Lúc huynh đến có gặp đại sư huynh không?”
Lý Thanh: “Ùng ục.”
Tiểu Xuân: “Nói tiếng người.”
Lý Thanh: “Có gặp.”
Tiểu Xuân: “Huynh ấy đâu, ban nãy huynh ấy bảo ta múa kiếm một lần, sau đó ta không còn nhớ gì nữa.”
Lý Thanh: “Y, y đi rồi.”
“Đi?” Tiểu Xuân xuống giường, Lý Thanh kéo ống tay áo của nàng, cũng đứng lên theo.
Tiểu Xuân: “Đại sư huynh sao lại đi, còn ta có thông qua cuộc thi hay không?”
Lý Thanh nhớ đến điều gì, nói với Tiểu Xuân: “Ở đằng sau, ở đằng sau có thức ăn.”
Tiểu Xuân: “Thức ăn? Sao huynh biết?”
Lý Thanh: “Y nói.”
Tiểu Xuân kéo Lý Thanh đi ra sau phòng, bên cạnh bồn nước tìm được một túi bánh bao khô khốc cứng ngắc.
Vẻ mặt Tiểu Xuân ghét bỏ: “Chậc, đại sư huynh ăn uống cũng quá keo kiệt rồi.”
Lý Thanh: “Ùng ục.”
Tiểu Xuân cầm một cái lên, bánh này mặc dù cứng, nhưng rất sạch sẽ, cũng còn chút vị gạo.
“Huynh nói xem ta có nên ăn không.”
Lý Thanh: “Ùng ục.”
Tiểu Xuân: “Bỏ đi, cứ ăn vậy.”
Lý Thanh đồng ý gật đầu.
“Đúng rồi!” Tiểu Xuân chợt nhớ đến một chuyện “Huynh đến đây có vội lắm không?”
Lý Thanh: “Ùng ục.”
Tiểu Xuân: “Nói chuyện, nói chuyện đi.”
Lý Thanh: “Không.”
Tiểu Xuân đánh một cái vào đầu Lý Thanh, lớn tiếng nói: “Huynh dám không nói à?!”
Lý Thanh co cổ, do dự nói: “Ý là không hề vội.”
Tiểu Xuân: “À.”
Tiểu Xuân cầm một cái bánh bao: “To con, bệnh sợ ánh sáng của huynh có đỡ hơn chưa?”
Lý Thanh nghĩ một lúc, lắc đầu.
Tiểu Xuân cắn một miếng bánh, lại nói: “Vậy sao lần này huynh nhịn được lâu như vậy.”
Lý Thanh: “Ta….”
Lý Thanh bên này nghĩ cả nửa ngày cũng không biết trả lời thế nào, Tiểu Xuân bên kia đã ăn hết cả cái bánh cứng ngắc mà cũng không biết.
“Thôi bỏ đi, dù sao huynh cũng không biết.”
Lý Thanh: “Ùng ục.”
Tiểu Xuân ngồi trong sân nhìn một lúc, cuối cùng mắt lại dời về phía Lý Thanh, như có điều suy nghĩ.
Tiểu Xuân kéo tay Lý Thanh, nói: “Nào, to con, chúng ta qua bên chỗ vách núi bên kia ngồi.”
Lý Thanh bị Tiểu Xuân kéo, ngoan ngoãn đi qua chỗ vách núi, Tiểu Xuân ngồi xuống trước.
“Huynh đợi đã, đúng rồi, là ở đây, ngồi xuống nghỉ ngơi một chút.”
Lý Thanh cũng ngồi xuống, Tiểu Xuân đung đưa chân, thoải mái ăn bánh bao.
“Ta nói này to con, huynh có biết trước mặt chúng ta là gì không?”
Lý Thanh cũng ngồi bên vách núi, chân dài thòng xuống, cúi đầu ngẩn người.
Tiểu Xuân nghiêng đầu, vừa lúc nhìn thấy gió thổi tóc của Lý Thanh, lộ ra cái trán khỏe mạnh của hắn.
Tiểu Xuân khẽ nói: “Trước mặt chúng ta là mây đó.”
Lý Thanh khẽ ùng ục một tiếng.
Tiểu Xuân cười nhạt một tiếng, nói: “Chúng ta đang ngồi ở trên cao. Huynh ngồi một lúc có phải cảm thấy như mình đang ngồi trên mây không?”
Lý Thanh: “Ùng ục.”
Tiểu Xu