Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thâm Sơn Có Quỷ

Thâm Sơn Có Quỷ

Tác giả: Twentine

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341943

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1943 lượt.

ạ Hàm Chi nói: “Thật ra thì, trong tay ta vẫn còn một chỗ trống trong danh sách.”
Ba người Ngô Sinh đều trợn to mắt.
Hạ Hàm Chi nói sơ chuyện mình có thể chọn năm người, sau đó, y đưa tay chỉ mình, “Ta.” sau đó, y chỉ chỉ hướng Tiểu Xuân “Hai người này.” rồi lại chỉ chỉ ngược ra phía sau “Một người bên kia, vậy là bốn người, còn một chỗ trong danh sách, ba người các người, ai đi?”
Ngô Sinh lắp bắp: “Tiểu Tiểu Tiểu Xuân cũng đi?”
Hạ Hàm Chi gật gật đầu.
“Nhưng nhưng nhưng…”
“Không nhưng nhị gì hết.” Hạ Hàm Chi tỏ vẻ sâu xa nói với Ngô Sinh: “Lần này đi tổng cộng mười người, bất quá, đến lúc đó ra tỷ võ chỉ khoảng hai ba người, cho nên, số còn lại xem như bộ mặt của chúng ta.” Hạ Hàm Chi nghiêng đầu, nói: “Cho nên, Tiểu Xuân và Mai Như nhất định phải đi, về phần Lý Thanh….” Hạ Hàm Chi cố gắng suy nghĩ, muốn nghĩ cho Lý Thanh một lí do.
“Lý Thanh xa Tiểu Xuân sẽ ăn không ngon miệng, các người thương cho hắn đi.”
Ngô Sinh: “….”
Tiểu Xuân không cần nói tiếng nào, Hạ Hàm Chi đã giải thích một cách vô cùng hoàn mỹ. Hạ Hàm Chi nháy mắt mấy cái với Tiểu Xuân, Tiểu Xuân cười khan, trong lúc Ngô Sinh và huynh đệ Vương Thành đang bàn xem nên để ai đi, Tiểu Xuân dẫn Lý Thanh về lại phòng.
Họ vừa vào phòng, Hạ Hàm Chi cũng theo vào.
“Ta không nói đùa, sắp xếp hành lý đi, chúng ta mấy ngày nữa sẽ lên đường.”
“Hả?” Tiểu Xuân nhìn y, nói: “Không phải hôm qua mới chọn người à, sao vội dữ vậy?”
Hạ Hàm Chi lẩm bẩm: “Ta chỉ là một Chưởng viện nho nhỏ, Đại Tông sư bảo muốn đi, ta có cách gì chứ.”
Tiểu Xuân: “Vậy khi nào thì đi?”
Hạ Hàm Chi: “Chờ đại sư huynh của cô chọn người xong thì đi.”
Tiểu Xuân: “Huynh ấy còn chưa chọn xong à?”
“Ừm.” Hạ Hàm Chi tựa vào cửa, khẽ cười một tiếng, nói “Cái tên não tàn kia, nếu không sàng lọc hết tất cả mọi người thì chắc không chịu thôi đâu, hôm qua hắn chọn hai người, còn một vị trí nữa.”
Tiểu Xuân tính đi tính lại, cuối cùng nói: “Không đúng, đại sư huynh là một, huynh ấy chọn hai, vậy còn lại hai vị trí lận chứ.”
Hạ Hàm Chi dùng vẻ mặt như đang nhìn kẻ ngốc để nhìn nàng.
“Chẳng lẽ Đại Tông sư không đi à?”
Cuối cùng, Ngô Sinh là người chiếm vị trí còn lại trong danh sách, còn Vệ Thanh Phong cũng thuận lợi chọn xong một người còn lại.
Ba ngày sau, mười người sẽ cùng lên đường.
Thật ra thì lúc bắt đầu, Tiểu Xuân còn đang suy nghĩ phải làm sao để có quan hệ tốt với các đệ tử được đại sư huynh lựa chọn, nhưng sau đó nàng lại phát hiện, điều không phải điều nàng cần lo lắng.
Bên Đại sư huynh gồm năm người —– Đại Tông sư, Vệ Thanh Phong, Trần Bì, Lưu Viễn Sơn, một người duy nhất Tiểu Xuân không biết, sau khi hỏi thăm mới biết tên là Trương Trị, là Chưởng viện của Lăng Đào viện phía tây Kiếm Các. Tiểu Xuân lén hỏi Hạ Hàm Chi những Chưởng viện khác vì sao không đến, Hạ Hàm Chi nói cho nàng biết, tám Chưởng viện, bây giờ có ba người đi, ba người khác hiện đang ở bên người, để lại hai người để quản lý các đệ tử.
Tiểu Xuân gật gật đầu.
“Vậy đại sư huynh có hỏi huynh chọn người bằng cách nào không?” Nàng cảm thấy hành vi của nàng không được quang minh chính đại, trước mặt đại sư huynh không ngóc đầu lên được.
Hạ Hàm Chi nói: “Sợ cái gì, Đại Tông sư còn không lên tiếng, y có thể nói gì chứ.”
Tiểu Xuân đã được làm cho yên tâm, vui vui vẻ vẻ đi sắp xếp đồ đạc.
Trước hôm xuất phát một ngày, nàng còn đặc biệt chạy xuống chân núi tạm biệt Linh Nhi. Hôm tỷ võ Linh Nhi cũng có đi nhưng quá nhiều người nên hai người không gặp nhau. Lâu ngày không gặp, hai cô gái trò chuyện thật lâu, Tiểu Xuân để Linh Nhi đi vào trấn với nàng, mua thêm cho Lý Thanh mấy bộ quần áo.
“Cô toàn mua cho hắn, sao không mua cho mình đi.”
Tiểu Xuân cười cười: “Đồ của ta còn nhiều, vẫn còn mặc được, tên to con kia còn chẳng có quần áo thu đông.”
Linh Nhi hứ một tiếng: “Cô đối với hắn càng ngày càng tốt rồi đó.”
Tiểu Xuân nhướn mày, không nói gì.
Trở lại Thanh Đào viện, Tiểu Xuân bỏ hết mấy cái bịt mắt mình mới sửa sang lại vào trong túi đồ.
Đại hội luận kiếm đối với Tiểu Xuân cũng không phải quá quan trọng, nhưng nàng lại rất xem trọng chuyến đi này.
Nàng biết, đây là lần đầu tiên Lý Thanh rời khỏi núi Bạc Mang, nàng muốn lần này hắn đi có thể vui vẻ hơn.






Bởi vì đi sớm nên các đệ tử Kiếm Các cũng không phải thức trắng đêm để lên đường mà đi một chút rồi lại ngừng, có cảm giác như đang đi chơi.
Kiếm Các nghèo không chịu nổi, cả môn phái từ trên xuống chỉ có sáu con ngựa, Tiểu Xuân và Mai Như vì là nữ đệ tử nên được chăm sóc hơn một chút, mỗi người một con, còn lại bốn con thì có hai con móc vào xe ngựa cho Đại Tông sư ngồi, cuối cùng, ngựa chỉ còn lại hai con.
Dựa theo bối phận, vốn là Vệ Thanh Phong và Trương Trị mỗi người một con, Hạ Hàm Chi mặc dù cũng là Chưởng viện nhưng hắn lại đến sau, theo lời Lưu Viễn Sơn thì chính là “lý lịch quá mỏng”.
Chỉ là đến lúc thực sự chia ngựa, Vệ Thanh Phong lại nhường ngựa của mình.
Y nói với Hạ Hàm Chi: “Ta đi bộ cũn


Snack's 1967