Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tháng Ngày Ta Đã Qua

Tháng Ngày Ta Đã Qua

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341410

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1410 lượt.

g. Nhìn nghiêng, tóc Thừa Ảnh đã rối tung từ lúc nào.
Tốc độ của chiếc xe qua nhanh, tuy cô đeo găng tay nhưng mười đầu ngón tay vẫn lạnh cóng, động tác trở nên vụng về. Kết quả, lúc cô đang cúi xuống nhặt chiếc găng tay thì một đôi tay từ bên cạnh đưa tới, nắm chặt lấy tay cô, nhẹ nhàng nhặt chiếc găng tay giúp cô.
Động tác của Thẩm Trì rất tự nhiên, tự nhiên đến mức lộ ra sự thân mật khó diễn tả thành lời. Hơn nữa, sự thân mật này rất đường hoàng, như một biểu hiện thường ngày của anh vậy, không có chút ý đồ gì.
Cô lên tiếng, “Cảm ơn anh”, đồng thời điều chỉnh hướng nhìn, hai tay đưa ra sau buộc tóc. Cô cuộn tóc hai vòng rồi dùng dây buộc lại.
Thẩm Trì nhìn mặt nước sông phẳng lặng không gợn sóng, bỗng nói, “Năm nay, em hai mươi hai rồi nhỉ?”
Cô gật đầu, không hiểu nên nhìn anh.
Anh mỉm cười, “Không khác khi mười sáu tuổi là mấy.”
Cô không hiểu ý anh lắm, rốt cuộc ý anh là cử chỉ hay dáng người đây?
“Thực ra, anh không lái xe đã nhiều năm rồi”, anh lại nói.
“Vậy bao năm nay, anh làm gì?”
Thực ra cô chỉ buột miệng hỏi, không ngờ anh quay đầu lại, nhìn thẳng vào cô, cười mà như không nói, “Chắc em không muốn biết đâu.”
Anh càng nói như vậy, càng thu hút trí tò mò của cô.
Thực ra, cô không hề ngốc. Tuy hiểu đời chưa sâu nhưng ít nhiều cô cũng có thể đoán ra phần nào. Lần đi Vân Nam đó cũng đủ khiến cho cô kinh ngạc rồi. Giờ anh lại ở đây với một chiếc Harley phân khối lớn số lượng có hạn, lại còn đường hoàng phóng thẳng ra quốc lộ. Dáng vẻ không biết sợ đó của anh, phải có lý do mới có thể làm những việc như vậy.
Nhưng có vẻ như anh thật sự không có hứng thú với việc giải thích về nghề nghiệp của mình với cô, chỉ tiện tay đưa chiếc mũ bảo hiểm cho cô, “Đi nào! Đưa em đi ăn nhé.”
Sáng sớm hôm sau anh bay, anh đến dường như chỉ để thực hiện lời hứa với cô.
Còn cô vì anh mà bỏ hai tiết sinh vật học gen phân tử buổi tối.
Khi cô gọi điện nhờ bạn điểm danh giúp, anh đang ngồi bên cạnh, nghe có vẻ hứng thú, đôi mắt đen láy hơi sáng lên đợi cô gọi điện xong mới hỏi, “Khi anh tìm em chiều nay, em đang làm gì?”
“Thí nghiệm giải phẫu”, cô vừa nói vừa cắt miếng bít tết bò cho vào miệng.
“Không sợ máu sao?”
“Không sợ.”
“Em đúng là có tố chất làm bác sĩ đấy”, anh giơ ngón tay ra hiệu, người phục vụ liền bước đến rót thêm rượu vang vào ly.
Cô nhíu mày, có chút khó xử, “Uống nữa thì em say mất.”
Thực sự là tửu lượng của cô không tốt, nửa ly rượu vang đã khiến cô cảm thấy chóng mặt rồi.
Người đàn ông anh tuấn ngồi đối diện mỉm cười, bảo đảm với cô, “Anh sẽ đưa em về.”
Buổi tối, anh ở Hỷ Lai Đăng. Nhà hàng họ ăn cơm ở tầng một của khách sạn. Sau bữa cơm, cô định tự đi về nhưng anh đã sắp xếp xe đợi bên ngoài cửa khách sạn
Khoang xe rộng, lại ấm áp hơi người. Cô hơi chóng mặt nhưng không hề say. Màn đém bị ánh đèn neon chiếu sáng trở nên phồn hoa rực rỡ, như những bức ảnh màu nhanh chóng lướt qua.
Cô tháo găng tay đặt sang bên cạnh. Men rượu ngấm dần, cô day day thái dương rồi chống tay vào trán suy tư, hơi thở đều đều.
Không biết qua bao lâu, khi cô suýt ngủ thiếp đi thì bỗng nghe có người gọi tên mình.
Phản ứng của cô có chút chậm chạp, từ từ quay mặt lại.
Ánh sáng ngoài cửa xe chiếu vào khuôn mặt anh tuấn đó khiến nét mặt anh trở nên mơ hồ.
Thực ra, giọng nói anh nghe cũng không rõ ràng, như thể rất khẽ, lại quá đỗi dịu dàng, hoàn toàn tương phản với gió lạnh ban đêm của bờ sông, thì thào bên tai, cọ xát vào tim như đem theo tác dụng thôi miên khiến cô càng buồn ngủ hơn.
Thế là cô lim dim như con thú nhỏ ăn uống no nê, lười biếng tựa vào ghế, đầu nghiêng sang hỏi, “… Vâng. Anh nói gì cơ?”
Hơi ấm phả vào má cô khiến làn da trắng ửng hồng như trái đào chín mọng, nhưng cô lại bị một bàn tay giữ chặt lấy cằm. Trước khi cô kịp phản ứng thì Thẩm Trì đã nghiêng người sang ép chặt lấy môi cô.
Đôi môi anh mang theo hương rượu vang hòa với mùi nước hoa mát lạnh, động tác nhanh chóng, mạnh mẽ nhưng không mất đi sự dịu dàng, xâm chiếm hoàn toàn tâm hồn cô.
Cô hơi lùi lại phía sau, lập tức phát hiện ra mình tránh cũng chẳng được, vì gáy cô đã bị bàn tay kia của anh đỡ lấy. Còn cô, thậm chí cũng không biết anh làm thế nào lại có thể dễ dàng bao bọc cả cơ thể cô trong phạm vi thế lực của mình như vậy.
Khoang xe im lặng, còn anh chỉ chuyên tâm hôn cô. Dường như phút giây đó, anh chỉ có một việc quan trọng nhất là chuyện này mà thôi.
Kỹ thuật của anh quá tốt. Đầu lưỡi anh tách đôi môi cô, rồi tiếp tục đến hàm răng. Dường như đòn tấn công bất ngờ, nhanh chóng này rất hiệu quả. Còn cô chỉ vô thức phản kháng một chút rồi cam tâm tình nguyện buông giáp, đưa tay chịu trói.
Cũng có thể vì men rượu, cũng có thể vì nghe theo ý nguyện bản năng của cơ thể, cô từ từ đưa tay ôm lấy eo anh. Trong không khí ấm áp, cô nhắm mắt thể hiện ý kiến của mình.
Tuy rằng khi anh hôn cô, hình như anh không hề hỏi ý kiến cô.
Rất lâu sau, anh mới chịu buông cô ra.
Khoảng cách giữa hai người cách ra một chút, tay anh vẫn đỡ sau gáy cô, thấy cô thở hổn


Pair of Vintage Old School Fru