Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342593
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2593 lượt.
thở được, bảo tôi hát thế nào?” Đinh Tiểu Dã vụng về nhấc tay cô đang đặt trên ngực mình ra, mặt hơi đỏ lên. “Hát thì hát, chị không được nhiều lời đâu đấy.”
Rồi anh hát thật, dù chỉ có vài câu, và Phong Lan không hiểu bất kỳ một từ nào.
Đinh Tiểu Dã đã dừng một hồi lâu, Phong Lan vẫn không nói năng gì, cũng chẳng hề cử động. Anh đẩy vào đầu cô một cáu, mắng mỏ:”Chị bắt tôi hát, người ta hát xong lại trông như bị thiên lôi đánh thế này.”
Phong lan bật cười, vui sướng ôm lấy Đinh Tiểu Dã: “Đinh Tiểu Dã, cậu thật là dũng cảm! Cậu hát dở như vậy, chẳng khác gì sói tru, các cô gái thích cậu đều sợ quá chạy mất dép cả đúng không!”
“Con gái trên thảo nguyên đều to gan, họ thích như vậy.” Đinh Tiểu Dã giải thích.
Phong Lan hỏi:”Có phải cậu vừa hát bài Đóa hồng dễ thương không?”
Đinh Tiểu Dã lắc đầu: d∞đ∞l∞q∞đ“Mọi người chỉ biết mỗi bài hát đấy của Kazakhstan! Không phải bài đó!”
“Thế là bài gì? Ít nhất cậu cũng phải nói cho tôi biết lời của bài hát có ý nghĩa gì chứ, nói đi mà!”
“Tên bài hát tôi quên rồi. Lời dịch sang tiếng Hán đại khác có nghĩa là: Có cô gái đẹp đứng trong rừng cây, hoa nở ngát hương xung quanh nàng, tôi luôn ở bên cạnh cô gái ấy, nhưng không dám ngẩng đầu nhìn em. Một lời nói đã ở đầu môi hàng ngàn vạn, đến khi nào mới cho tôi được cưới nàng, tất cả câu nói trên đời này đã thổ lộ, chỉ riêng câu này chưa dám hỏi em…Tôi cũng không biết là hát có chính xác hay không, nhưng đại loại là như vậy.”
Phong Lan nghe xong thì thẫn thờ, một hồi lâu sau mới thốt nên lời: “Dịch ra nghe hay hơn hát bao nhiêu. Mẹ cậu dạy cậu hát à?”
“Không phải. Là chú hàng xóm tên làBa Tư Khẩn hay hát, tôi nghe nhiều lần thành thuộc.”
“Cậu cũng có hàng xóm à?”
“Có phải là Cuộc phiêu lưu của Robinson Crusoe đâu mà không có hàng xóm!” Đinh Tiểu Dã nói: “Chú Ba Tư Khẩn là người tốt, tôi đi chăn ngựa cho chú ấy ba năm, sau đó chú dạy tôi săn bắn, cắt long cừu, trông bối mẫu…đều là những kỹ năng nhất định phải có để tồn tại ở Sát Nhĩ Đức Ni, còn giúp tôi dựng nhà ở đó.”
“Chú Ba gì gì đó tại sao không gả con gái cho cậu?” Phong Lan cười mỉm.
Đinh Tiểu dã hiểu ra vấn đề, con gái ấy mà, họ vĩnh viễn chỉ quan tâm một điều duy nhất đó.
Anh xoay người nằm nghiêng, mặt nhìn thẳng vào Phong lan, nghiêm túc nói: “Chị đừng nói thế. Chú Ba Tư Khẩn có con gái thật mà, tên là A Mục Sắt,kém tôi hai tuổi…Dừng ngay! Tôi biết chị định hỏi gì, cô ấy rất đẹp. Kiểu đẹp của họ khác với chị, không có sửa sang trang điểm gì cả, mắt ro, mũi cao, bím tóc dài…”
Phong Lan nghe thấy vậy thì không chịu nổi, bật lại: “Xin lỗi đi, mặt tôi cũng chưa từng động dao kéo nhé, mẹ tôi sinh tôi ra tôi đã như vậy rồi, “kiểu đẹp của họ khác với tôi” nghĩa là sao hả? “
“Chị tức gì cơ? Tôi đâu có nói chị xấu.” Đinh Tiểu dã thấy buồn cười: “Ý tôi là,các cô gái dân tộc Kazakhstan sinh ra ở vùng biên cương không giống như con gái thành phố các chị, họ không đi giày cao gót, cũng không bao giờ vẽ nhăng vẽ cuội lên móng tay móng chân. Lúc trẻ cơ thể họ rất đẹp, vừa khỏe mạnh vừa chắc nịch, biết chăn cừu, vắt sữa ngựa, làm công việc nặng không kém gì nam giới lại biết chăm sóc chồng chu đáo tận tụy, rồi còn có thể địu con cưỡi trên lưng ngựa.”
Đinh Tiểu Dã cố ý nhìn vào mắt Phong Lan dò xét, không nói ra lời mà ai cũng hiểu.
Phong lan quả nhiên không nuốt nổi được giọng điệu đó, cười khẩy, nói: “Thế thì rõ là đáng đồng tiền bát gạo hơn so với kiểu như tôi nhiều, cũng rất phù hợp với tiêu chuẩn về phụ nữ của cậu. Nghe giọng điệu của cậu thì cô gái này thế nào cũng có tình ý với cậu. Một đôi trời sinh, sao cậu không nhận lời người ta?”
“Ai bảo tôi không nhận lời? A Mục Sắt đẻ cho tôi hai đứa con mà, một trai một gái, đứa lớn năm tuổi rồi, vẫn ở Sát Nhĩ Đức Ni…”
“Cái gì?” Phong lan hoảng hồn thất sắc, gương mặt thoáng chốc trắng bệch, rồi nhanh chóng nhận ra mình lại dính đòn của anh, cô đạp anh một cái: “Được đấy, Đinh Tiểu Dã, cậu đem tôi ra làm trò khỉ, thấy tôi giống con ngốc thì vui lắm phải không?”
“Ừ đấy” Đinh Tiểu Dã ấn chân cô xuống:”A Mục Sắt đúng là có hai đứa con, nhưng không phải con đẻ với tôi.”
“Tiếc quá nhỉ.”
“Quá đi chứ” Đinh Tiểu Dã hưởng ứng, lại ấn chân Phong lan đang định nhấc lên xuống, nói:”Năm năm trước vợ chồng chú Ba Tư Khẩn đã định gả A Mục Sắt cho tôi, nhưng tôi không dám nhận lời chú ấy. Chú và thím chỉ có một người con gái rượu, mong muốn cô ấy sớm lấy chồng sinh con, gia đình êm ấm. Tôi sợ tôi không mang lại cho cô ấy cuộc sống bình yên được, nên không dám phụ lòng người tôi mang ơn. Cuối cùng cô ấy đi lấy người khác, bây giờ sống rất hạnh phúc.”
Phong lan không hiểu sao tự nhiên lại thấy buồn. Cô nghĩ thầm trong bụng, tuy cô không phải là con đọc nhất trong nhà nhưng cũng là con cưng trong gia đình, nhận anh vào nhà hàng làm việc, ít nhiều thì cũng là có ơn đối với anh, tại sao Đinh Tiểu Dã không vị tha với cô như thế? Tuy nhiên, nếu như anh thể hiện lòng vị tha cảm kích bằng cách đẩy cô ra, giống như anh đã từ chối A Mục Sắt thì sự ích kỉ của anh mới là lòng từ bi lớ