Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341411
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1411 lượt.
đến sau này…"
"Không phải!" Viên Tiêu gắt gỏng ngắt lời cô, đôi mắt cuồn cuộn lửa giận, hàm răng va chạm vào nhau, lộp cộp vang dội, rốt cuộc là cô không hiểu hay giả vờ không hiểu? Anh đã nói rõ như vậy rồi, còn chưa đủ ư, phản ứng của anh đối với cô mãnh liệt đến cỡ nào, vì sao cô lại không tin? Anh thích cô, anh yêu cô, tin tưởng sự thật này, khó khăn lắm hay sao? "Bánh trôi nhỏ, anh muốn ôm em, muốn hôn em, muốn làm chuyện đó với em! Chẳng lẽ những thứ này đều là phản ứng nên có giữa bạn bè sao? Hả, em nói đi?"
"Tớ…" Thang Viên hoàn toàn luống cuống, khi nào thì Viên Tiêu có loại tình cảm này đối với cô? Vì sao cô không biết, không, coi như cô có biết thì thế nào… Rối loạn rối loạn, mọi chuyện rối loạn hết cả lên, vô số suy nghĩ đều bế tắc, không có cách nào tháo gỡ được.
"Cho anh câu trả lời chắc chắn, bánh trôi nhỏ!" Đôi mắt Viên Tiêu rực sáng, chăm chú nhìn cô, ánh mắt mang tính xâm lược gần như nhìn thấu cô, khiến cô không thể trốn tránh, thậm chí cảm thấy tất cả mọi chuyện chôn giấu trong lòng đều bị anh nhìn thấu, cô chỉ có thể liên tục lùi bước, chật vật trốn chạy: "Tớ, chúng ta… Không hợp, đúng! Không hợp!"
"Không hợp chỗ nào, em nói xem!" Viên Tiêu nâng cằm cô lên, nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói oán hận như muốn đâm thấu trái tim cô: "Nói một chút đi, chúng ta không hợp chỗ nào?"
Thang Viên cắn môi nói không ra lời, não bộ trống rỗng, cô chỉ tìm đại một cái cớ, không hợp chỗ nào, làm sao cô nói được, nhưng Viên Tiêu cứ nhìn chằm chằm ép hỏi cô như vậy, tựa như một con báo đang theo dõi con mồi, chỉ cần cô khiến anh không hài lòng một chút, anh sẽ lập tức nhào tới cắn xé cô! Rốt cuộc Thanh Viên không nhịn được nữa, mặc dù quyền chủ động ở trong tay cô, nhưng trên thực tế Viên Tiêu lại đang nắm giữ cô.
"Viên Tiêu, cậu thả tớ đi, buông tha cho tớ có được không?" Giọng nói Thang Viên mang theo một tia nức nở, cô rất sợ. Làm bạn bè, tình cảm giữa bọn họ có thể duy trì cả đời, nhưng làm người yêu, nói không chừng một ngày nào đó sẽ phải chia ly. Có rất nhiều cám dỗ ở bên ngoài, ai có thể bảo đảm sẽ không bị mê hoặc? Giống như Quý Vân Phong năm đó, bọn họ rõ ràng yêu nhau như vậy… Cô thật sự không chịu nổi đả kích như thế một lần nữa.
Anh làm sao lại không nghe ra sự sợ hãi trong giọng nói của cô, đau lòng, rất đau lòng, nhưng anh vẫn muốn tiếp tục, Viên Tiêu biết, nếu như hôm nay anh không đập vỡ mai rùa của cô, ngày mai cô lại rụt đầu về, giả bộ như không xảy ra chuyện gì, cho nên anh phải nhịn, cho dù cô có khóc trước mặt anh, anh cũng không thể ngừng! "Chúng ta thử một lần có được không? Không chính thức bắt đầu, thử một lần thôi, anh bảo đảm!"
"Không…" Thang Viên lắc đầu muốn từ chối, nhưng Viên Tiêu lại không cho cô cơ hội cự tuyệt, anh biết, nếu như cứ tiếp tục dây dưa với cô như vậy thì sẽ không có kết quả gì, đến cuối cùng anh vẫn sẽ mềm lòng, không bằng dứt khoát dùng phương pháp trực tiếp nhất, che kín môi cô lại.
Anh dùng sức hôn cô, liều lĩnh và điên cuồng, trong lúc cánh môi trằn trọc cũng có thể cảm nhận được tình yêu mang theo khổ sở của anh, Thang Viên nhất thời sững sờ, kế đến liền muốn đẩy anh ra, cho dù môi cô bị anh gặm cắn đến phát đau, cô vẫn không lấy lại được tinh thần. Vì sao anh lại nảy sinh tâm tình như thế, vì sao thiếu niên mà cô vẫn luôn nuông chiều lại mang tâm tình tuyệt vọng vào giờ phút này?
Hai người một khiếp sợ, một tập trung, không ai nghe thấy tiếng mở cửa, vì vậy sau khi ba mẹ Thang đi vào phòng khách, liền nhìn thấy một màn thế này qua cánh cửa thủy tinh trong phòng bếp: con gái của bọn bọ đang thân mật khắng khít "khai thông tình cảm" với con rể.
Gặp phải chuyện của thế hệ trẻ như vậy, ba mẹ Thang đều cảm thấy rất lúng túng, vốn định lặng lẽ tránh đi, làm như không thấy, ai ngờ, trong lúc ba Thang xoay người, không chú ý một chút, bộp, cái bật lửa rơi xuống đất. Nhất thời, tám mắt nhìn nhau.
Bị thương
Thang Viên lúng túng hận không tìm được một cái lỗ để chui xuống, khuôn mặt bị hun nóng đến bốc khói, trong lòng Viêm Tiêu lại vui vẻ, ngay cả cha mẹ của Thang Viên cũng đã nhìn thấy, xem cô còn dám quỵt nợ hay không!
"Khụ khụ, các con tiếp tục, tiếp tục." Ba Thang ho khan hai tiếng, rốt cuộc nói ra một câu tự cho là có thể giải vây, không ngờ lại làm không khí càng thêm lúng túng. Thang Viên cúi đầu véo bắp đùi Viên Tiêu, bắp thịt trên mặt Viên Tiêu co lại, nhưng không thể không tỏ ra xấu hổ mỉm cười, yên lặng tự động viên trong lòng: vì vợ yêu, liều mạng!
Một bữa cơm trưa này, không khí cực kỳ quỷ dị, mặc dù có mỹ vị trước mặt, nhưng bốn người đều ăn không ngon, mỗi người đều có suy nghĩ riêng, Thang Viên ăn vài miếng cơm thật sự không chịu nổi không khí ngột ngạt này, không thể làm gì khác hơn là bỏ đũa trốn vào phòng ngủ, mà tất nhiên Viên Tiêu muốn đi theo, cho nên hai người liền một trước một sau vào phòng ngủ. Hành động này, khiến ba mẹ Thang càng thêm khẳng định quan hệ của hai người, thậm chí mẹ Thang còn nghĩ tới sang năm có nên đi chọn ngày tốt hay khôn