Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341400
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1400 lượt.
g.
Thang Viên buồn bực vùi mặt trên chiếc giường mềm mại, than thở liên tục, làm sao lại khéo như vậy, bị ba mẹ thấy được rồi, bây giờ cho dù cô nhảy vào sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch! Đều tại Viên Tiêu, bình thường là đứa trẻ ngoan ngoãn quy củ như vậy, tại sao từ đêm ba mươi này lại có khuynh hướng phát triển thành sói đói ! Thang Viên cụp tai, trong miệng kêu khổ, tiện nghi gì cũng để cho người ta chiếm hết, lại còn tìm ba mẹ mình làm công tác dự phòng trước, lần này anh thật không hề uổng công!
Viên Tiêu đẩy cửa đi vào, đã nhìn thấy Thang Viên hệt như đà điểu, anh không khỏi mỉm cười, mấy ngày nay, nhiều tính cách cô che dấu bị anh phát hiện, nên anh mới biết, cô không chỉ lẳng lặng nhìn năm tháng trôi qua, cô cũng sẽ thực sự trải qua nó.
Viên Tiêu vốn không muốn, như vậy phúc lợi anh muốn bao lâu mới có thể hưởng thụ được một lần nữa, nhưng vừa nghe đến nửa câu sau của cô, anh lập tức chống cánh tay dời sức nặng của mình từ trên người cô xuống, sao anh lại quên rằng người anh nặng như vậy đè lên người cô sẽ làm đau cô mất. Viên Tiêu thận trọng liếc Thang Viên, thấy cô không có dấu hiệu tức giận mới thở phào, lộ ra lúm đồng tiền nho nhỏ: "Vợ."
"Viên Tiêu!" Thang Viên mới bắt đầu hoạt động đại não, lập tức khói xanh trên đầu không ngừng bốc lên, cô thế nào cũng không nghĩ đến Viên Tiêu lại có thể nói một câu như vậy: "Cút! Lăn về nhà cậu đi!" Cô ôm gối ném qua, lông mày dựng lên cắn răng nói.
Viên Tiêu thỏa mãn ôm gối đứng ở dưới giường, ủy ủy khuất khuất, bộ dáng muốn tiến lên lại không dám, rất giống tiểu hồ ly rơi xuống nền tuyết. Trong miệng còn không ngừng lẩm bẩm: " Bánh trôi nhỏ thật hung dữ …"
Rõ ràng người bị chiếm tiện nghi là cô, bị buộc khuất phục cũng là cô, anh còn dám uất ức! Thang Viên hung ác trợn mắt nhìn anh: "Được rồi, cậu mau về nhà đi, mồng một đầu năm, nhất định nhà cậu cũng có rất nhiều chuyện!”
Quả thật, tối hôm nay còn có một buổi dạ hội, Viên Tiêu nhíu nhíu mày, nhớ tới tối nay lại phải đối mặt với những con người kệch cỡm kia trong lòng liền nổi lên cảm giác phiền chán, nếu không phải bây giờ còn chưa đủ thực lực, một ánh mắt anh cũng sẽ không cho cái người được gọi là cha của anh! Bạch Nhiễm Nhiễm tất nhiên rất đáng hận, nhưng đáng hận hơn là Viên Chiến! Viên Tiêu, anh đời này sẽ không bao giờ tha thứ cho hắn! Không, anh muốn phá hủy hắn, sau đó hung hăng giẫm kiêu ngạo của hắn dưới chân! Mặc dù như thế, bữa tiệc tối nay vẫn phải tham gia, nhưng là ...
"Anh không đi!" Viên Tiêu làm như giận dỗi đặt mông ngồi trên giường, ôm chặt gối: "Anh không muốn đi!"
Đây là muốn cùng nàng cãi nhau ? Thang Viên giận quá hóa cười: "Vậy cậu tính ngồi ỳ ở chỗ này luôn hả ?" Đây rõ ràng chính là dụ dỗ người khác, làm gì có một chút bộ dáng của bạn trai ? Thang Viên nâng trán, trong nháy mắt tại đáy lòng cảnh cáo chính mình: chỉ là thử một chút mà thôi, không thể tin, không thể tin!
"Đây cũng là nhà anh!" Viên Tiêu ngẩng đầu giải thích một cách hợp lý. Nhà vợ chính là nhà mình! Cái này nhất định phải nhớ kỹ!
Ơ! Vẫn là đánh rắn giữa khúc (làm việc không triệt để), Thang Viên nhức đầu nhìn Viên Tiêu: "Cậu xác định không đi?"
"Anh. . . Đi. . . " Viên Tiêu bĩu môi không thể làm gì hơn là nói ra chữ đi. Thang Viên vừa muốn thở phào đã thấy Viên Tiêu vui mừng chạy tới, cúi người xuống chỉ chỉ môi mình, mắt to lấp lánh: "Bánh trôi nhỏ ..."
"Làm gì?" Thang Viên hung dữ quát lên, không biết làm sao nhịp tim lại bắt đầu tăng tốc. Không phải như cô nghĩ đâu ...
Viên Tiêu không nói lời nào, chỉ duy trì động tác như vậy, cố chấp nhìn Thang Viên.
Thang Viên bất đắc dĩ, đành phải chống nửa người trên lên in trên môi anh một nụ hôn nhẹ nhàng: "Được rồi, đi đi!" Không đi nữa mặt cô lại muốn đỏ lên, thật là! Cô sống hai đời, lại (mình muốn để từ “cư nhiên” nhưng sợ ko thuần việt) bị một người mà chính mình coi như em trai làm cho đỏ mặt, còn ra thể thống gì nữa đây!
Nếm được ngon ngọt, Viên Tiêu nhất thời cười tít mắt khoe hàm răng trắng, cũng không tiếp tục dây dưa, thừa dịp Thang Viên không chú ý, dùng sức hôn một cái trên mặt cô, cười híp mắt nói: "Hôn trả em." Vừa dứt lời liền vội vàng chạy ra khỏi phòng ngủ, chờ thời điểm Thang Viên phản ứng lại, đâu còn nhìn thấy bóng dáng anh ?
Viên Tiêu đi vào phòng khách tạm biệt ba mẹ Thang rồi lái xe về nhà, dọc theo đường đi, miệng cũng không khép lại được, vừa vuốt môi mình vừa cười, giống như mèo trộm thịt. Năm mới này thật đúng là ngày tốt!
Lúc Viên Tiêu về đến nhà, Viên Địch đang ở thư phòng làm việc, thời điểm Viên Tiêu vào thư phòng anh cũng không nghe thấy. Viên Tiêu thở dài khép laptop của Viên Địch lại: "Anh, hôm nay là mồng một đầu năm đấy."
"Có chỗ nào khác nhau sao?" Rốt cuộc Viên Địch cũng ngẩng đầu lên, âm thanh lành lạnh trước sau như một.
Viên Tiêu sững sờ một chút, ngay sau đó cười cười, kéo cái ghế bên cạnh ngồi xuống: "Ừ. Không có gì khác nhau." Nói xong anh tự lấy một phần tài liệu trước mặt Viên Địch vùi đầu vào đọc. Viên Địch nhìn anh một cái, không nói gì nữa. Hai anh em cứ yên lặ