Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thang Tiêu

Thang Tiêu

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341413

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1413 lượt.

ng như vậy, làm công việc của mình.
Buổi tối, Viên Tiêu cùng Viên Địch mới lên đường đến nhà lớn Viên gia, thời điểm hai người bọn họ đến, trong đại sảnh đã chật ních người ăn mặc sang trọng, trên mặt mỗi người đều mang nụ cười, cả đại sảnh xem ra vô cùng hài hòa, cũng vô cùng giả dối.
Ban đầu Viên Tiêu muốn đưa tay về phía ly sâm banh, tuy nhiên thời điểm sắp chạm tới liền đổi hướng, cầm lên một ly nước chanh đưa tới bên môi từ từ uống. Viên Địch mặc dù không có nhiều hứng thú đối với bữa tiệc, nhưng ở trong cái xã hội này, không có quan hệ thì không cách nào sống sót được, huống chi, bọn họ còn có dã tâm không muốn người khác biết. Cho nên mặc dù không tình nguyện, anh vẫn đến bắt chuyện với vài người trước mặt.
Viên Tiêu vốn muốn tới trong góc, ai ngờ lại nhìn thấy Viên Chiến mang theo Bạch Nhiễm Nhiễm cùng Viên Sanh đi về phía mình, tay anh cầm ly chợt căng thẳng, mắt hơi híp lại, thật là một nhà ba người hạnh phúc! Uống một hơi cạn sạch nước chanh trong ly, Viên Tiêu đặt ly xuống, nặn ra một nụ cười ấm áp nghênh đón: "Cha, mẹ, em trai."
Thời điểm Viên Sanh nhìn thấy Viên Tiêu lập tức hừ lạnh một tiếng, quay đầu về một bên, rước lấy một chút phẫn nộ của Viên Chiến. Nụ cười Viên Tiêu cứng ở trên mặt, rụt cổ một cái, ánh mắt lóe ra, làm như cực kỳ sợ hãi: "Em trai, em làm sao vậy?"
"Thấy ngươi liền phiền không được sao ...!" Gương mặt Viên Sanh không kiên nhẫn, đẩy Viên Tiêu trước mặt, sải bước về hướng khác. Viên Chiến tức giận đến tay cũng run run, trong miệng lẩm bẩm: "Đứa con bất hiếu này! Còn dám làm phản! Đứa con bất hiếu này ..." Sắc mặt Bạch Nhiễm Nhiễm cũng không quá tốt, dù sao đang ở trước mặt Viên Chiến, nếu Viên Chiến không có ở đây đã dễ nói chuyện, nhưng bây giờ ... Nghĩ tới đây cô ta vội vã hoà giải: "Viên Tiêu, con đừng để ý A Sanh, nó gần đây bị bắt ở nhà tâm tình không tốt, không phải hướng về phía con đâu.”
Gương mặt Viên Tiêu vẫn còn chưa hết kinh ngạc, lại lắc đầu như cũ: "Mẹ, không sao, là con sơ ý, em ấy cũng không phải cố ý đẩy con."
Bạch Nhiễm Nhiễm vừa định nói gì nữa liền bị Viên Chiến quát lên cắt đứt: "Thật quá đáng ! Viên Tiêu là ai, Viên Tiêu là anh ba của nó! Không phải kẻ thù! May mà tính tình đứa nhỏ Viên Tiêu này hiền lành, nếu không cái nhà này còn có thể ra cái dạng gì ! Trở về lo dạy dỗ con trai của cô cho tốt!" Khuôn mặt Bạch Nhiễm Nhiễm trắng bệch nhưng không dám nổi giận, chỉ có thể gật đầu, hàm răng như muốn cắn đứt, Viên Tiêu khẽ cúi đầu, trong ánh mắt thoáng qua một tia sảng khoái.
"Cha, đừng trách em ấy, nhất định do con không tốt, để con đi xin lỗi em." Nói xong, Viên Tiêu cũng không đợi Viên Chiến trả lời liền đi tới chỗ Viên Sanh.
"Em trai, do anh không phải, thật xin lỗi, anh nhận lỗi với em." Viên Tiêu áy náy nhìn Viên Sanh, ánh mắt long lanh như nước dưới ánh đèn rạng rỡ phát sáng, giống mã não ngâm trong nước, đẹp cực kì.
Viên Sanh vừa nhìn thấy bộ dạng này của Viên Tiêu liền tức giận, vốn hắn đã chán ghét người anh chỉ hơn hắn hai tháng này, mỗi lần nhìn hắn cười nói vui vẻ hắn liền hận không thể xé nát khuôn mặt như ánh mặt trời kia! Tại sao một đứa trẻ không có mẹ nuôi dưỡng còn sống tốt hơn hắn? Tại sao ông cụ đối với hắn thiên vị như vậy! Cái này thật không công bằng !
Viên Sanh hung hung dữ dữ nhìn Viên Tiêu, tức giận rống lên một tiếng: "Cút!"
"Em trai, em không cần như vậy. Á.., " Viên Tiêu thận trọng kéo tay áo Viên Sanh: "Anh. . ."
"Cút ngay! Đừng đụng vào tôi!" Viên Sanh dùng sức cố gắng hất Viên Tiêu ra, ai ngờ hơi quá tay, làm bước chân Viên Tiêu mất thăng bằng, đầu trực tiếp đụng trúng bàn. Vừa khéo đụng phải góc bàn, tại chỗ chỉ thấy toàn máu.
Toàn bộ sâm banh, đồ ngọt trên bàn trong nháy mắt cũng đổ hết trên mặt đất, âm thanh thủy tinh bể tan tành, tiếng kêu rên đau đớn của Viên Tiêu, lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý của mọi người trong đại sảnh.



Lo lắng.


Khuôn mặt Viên Tiêu trắng bệch, một tay che trán cố gắng đứng lên, hai chân không còn sức lực chống đỡ sức nặng toàn bộ thân thể, chỉ có thể khổ sở cuộn thành một đoàn nằm trên mặt đất. Khách khứa xung quanh nhất thời nhỏ giọng nghị luận, ân oán hào môn, bọn họ cũng không hiếm lạ gì, nhưng rất ít khi phát sinh trước mặt đám đông như thế này.
"Khốn kiếp!" Viên Chiến hất cánh tay đang giữ lấy ông của Bạch Nhiễm Nhiễm ra, đi đến bên cạnh Viên Tiêu, cẩn thận đỡ Viên Tiêu dậy, giọng nói đặc biệt dịu dàng: "Không sao chứ?"
Viên Tiêu cũng không nói chuyện, chỉ khổ sở cau mày lắc đầu. Viên Chiến nhìn anh đau đớn như vậy, làm sao còn dám trì hoãn nữa, vội vàng xoay người muốn tìm bác sĩ gia đình mang tới, ai ngờ vừa quay đầu lại thì nhìn thấy khuôn mặt lạnh như băng của Viên Địch, mà giọng nói của anh so với ánh mắt còn lạnh lùng hơn: "Tôi đưa cậu ấy đi."
Đây là thái độ nên có với cha mình sao? Viên Chiến vốn định khiển trách Viên Địch, nhưng nhìn dáng vẻ khổ sổ của Viên Tiêu, lại thấy Viên Địch lấy khăn tay ra, che ở trên đầu Viên Tiêu, cẩn thận chăm sóc anh, ông chỉ có thể miễn cưỡng nh