Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thang Tiêu

Thang Tiêu

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341401

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1401 lượt.

bộp một tiếng hung hăng ném tờ báo xuống đất, bên trong đôi mắt lộ vẻ ngoan độc: Chu Như, cô đã dám làm như thế thì cũng đừng sợ tôi trả thù! Lại dùng sức đạp lên tấm ảnh kia một cước, Viên Tiêu mới nhấc chân rời đi.
"Này, này, cậu còn chưa trả tiền!" Ông chủ tiệm báo đuổi theo phía sau Viên Tiêu hô lên. Này còn pháp luật hay không, giữa thanh thiên bạch nhật mà ngang nhiên cướp báo như vậy! Nhìn bộ dáng ăn mặc lịch sự gọn gàng thế kia, trên thực tế lại mua báo không chịu trả tiền! Bây giờ kẻ có tiền, chậc chậc, rõ là…
Viên Tiêu quay đầu lại, ánh mắt tối đen sâu không thấy đáy, bình tĩnh nhìn ông chủ tiệm báo mấy giây, mãi đến khi ông ta muốn co cẳng lên chạy, anh mới móc bóp ra, tùy tiện rút một tờ tiền mặt nhét vào trong tay ông chủ tiệm báo rồi sải bước rời đi. Ông chủ tiệm báo thấy anh đi xa, sờ sờ mồ hôi lạnh trên đầu, thở phào nhẹ nhõm, lại cúi đầu nhìn tờ tiền giấy màu đỏ trên tay một chút, cười đến mức lộ ra một hàm răng trắng, hôm nay tự nhiên gặp được một kẻ coi tiền như rác!
Mặc dù không muốn dính líu đến Quý Vân Phong, nhưng đối với phiền toái do mình tạo ra, Thang Viên không thể không khắc phục hậu quả, cho nên cô mới xin nghỉ dài hạn đến bệnh viện chăm sóc Quý Vân Phong. Khiến những người khác trong phòng bệnh đều hiểu lầm cô là bạn gái của anh ta, còn ra sức khen ngợi cô hiền lành cỡ nào trước mặt Quý Vân Phong. Nếu như là ngày trước, Quý Vân Phong khẳng định sẽ vui vẻ nhận cái tiện nghi này, nhưng trong lòng hắn vẫn còn ấp ủ một chuyện, đâu còn tâm tư nghĩ nhiều như thế nữa.
Thang Viên cũng biết Quý Vân Phong còn rất hoài nghi đối với lời giải thích ngày đó của cô, mỗi khi nhìn thấy anh ta muốn nói lại thôi, Thang Viên liền biết anh ta rất muốn hỏi cô về chuyện anh ta bị thương. Nhưng cô vẫn nhẫn nại không nói cho anh ta biết. Bây giờ cô vô cùng hối hận, vì sao khi đó cô lại nhất thời xúc động cơ chứ! Sống qua hai đời, gặp phải chuyện như vậy lại không thể giữ bình tĩnh, ngược lại càng khiến cho mọi chuyện thêm hỏng bét. Thang Viên thở dài, giống như đã dùng hết vận khí tốt nhất ở đời này, gần đây bất luận là về phương diện tình cảm hay phương diện sinh hoạt đều thật rối loạn. Có lẽ sau khi giải quyết xong mọi chuyện, cô nên đi ra ngoài khuây khỏa một chuyến.
Cô chạy như bay xuống lầu, từ từ đến gần anh, thân thể cô cứng đờ, không biết nên nói gì, cũng không biết mình muốn làm gì, cô chỉ cảm thấy đau lòng cùng cực. Khoảng cách càng ngày càng gần, cô nhìn thấy tầng tầng sương trắng trên đầu anh, nhìn thấy khuôn mặt tiều tụy của anh dưới ánh trăng sáng, cùng với một đống tàn thuốc bên chân anh…
Nước mắt lã chã tuôn rơi, từ gương mặt chảy xuống, thế nhưng cô lại hoàn toàn không biết gì, chỉ ra sức đi về phía anh, dường như khoảng cách càng gần thì càng có thể trấn an đau thương trong mắt anh.
Không phải không nghe thấy tiếng bước chân, nhưng anh không hề nghĩ tới người đang đi về phía mình chính là cô, Viên Tiêu hung hăng hút một ngụm thuốc, lại từ từ phun ra, trên khuôn mặt lạnh lẽo đến xanh trắng treo lên một nụ cười tự giễu. Sau khi rời khỏi bệnh viện, anh liền lập tức trở về điều tra. Kỳ thật cũng rất đơn giản, loại đại tiểu thư như Chu Như này thường thường đều rất tự phụ, trước nay làm việc khinh thường xóa đi dấu vết, cho nên anh rất dễ dàng tra được mẫu tin tức đó là do nhà họ Chu cung cấp cho tòa soạn.
Cho dù biết sẽ hoàn toàn trở mặt với nhà họ Chu, cũng biết lấy tình hình trước mắt của mình không thể đồng thời đối phó với ba nhà, nhưng anh vẫn phân phó cấp dưới tiến hành điều tra mọi chuyện từ trước đến giờ của Chu Như, cần đầy đủ hình ảnh và video!
Cho tới bây giờ, anh không thể quản được nhiều chuyện như vậy nữa, chỉ cần có thể khiến cô tin tưởng, anh sẽ không quan tâm đến bất kì chuyện gì!
Viên Tiêu ném điếu thuốc trong tay xuống, hung hăng giẫm lên, không ngờ khi ngẩng đầu lên đã nhìn thấy cô đứng ở trước mặt anh, khuôn mặt tràn đầy nước mắt. Anh bỗng dưng cảm thấy luống cuống, tay chân cũng không biết để đâu cho phải. Quen biết bảy năm, anh chưa bao giờ thấy qua nước mắt của cô, từ trước đến nay cô đều điềm tĩnh mà bình thản, mặc kệ là chuyện gì cũng không thể khiến cô mất khống chế, mà giờ đây, trong một ngày đen tối nhất, cô đứng trước mặt anh, nhìn anh, lệ tuôn như suối trào.
"Bánh trôi nhỏ, em đừng khóc, anh… Anh đi." Giọng nói của Viên Tiêu mang theo nồng đậm chua sót. Anh xoay người, nắm chặt quả đấm, anh đi! Anh đi! Anh không thể nhìn cô khóc, anh thật sự rất muốn đi đến bên người cô, tự tay lau đi nước mắt trên mặt cô, nhưng anh không thể, anh không có cơ hội, anh đã làm cô khóc, đã làm cô mệt mỏi, anh không thể làm cô mất hứng thêm nữa. Anh gian nan vươn tay mở cửa xe, cúi người, đang chuẩn bị ngồi vào trong xe lại đột nhiên bị một lực trùng kích va chạm, mạnh đến nỗi khiến anh trực tiếp đụng vào xe.
Viên Tiêu cảm thấy mỗi một giọt máu trong thân thể anh bắt đầu nhanh chóng lưu động, mỗi một tế bào đều nóng lòng muốn thử, chuẩn bị phá tan gông cùm xiềng xiếc trong thân thể anh, cô, cô ôm lấy anh! Viên Tiêu động cũng không dám động,