Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341422
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1422 lượt.
chỉ sợ đây là ảo giác của chính mình, thân thể anh cứng ngắc, mãi đến khi nhiệt độ ấm áp của cô dần dần xua tan rét lạnh trong anh.
Sau đó, anh nghe thấy cô nói: "Viên Tiêu, anh đừng đi, em nhớ anh."
Là mơ sao? Anh đang nằm mơ sao! Viên Tiêu cười khổ, nếu như là mơ, anh tình nguyện cả đời này đều không tỉnh lại! Viên Tiêu từ từ giơ tay lên, hung hăng cho mình một bạt tai, đau rát, khiến anh tỉnh táo lại trong nháy mắt. Đi con mẹ nó mơ! Viên Tiêu chợt xoay người, gắt gao ôm chặt Thang Viên vào trong ngực mình. Hai cánh tay anh hung hăng siết chặt lấy cô, dùng hết hơi sức toàn thân ôm cô về phía mình, dường như sợ cô chạy mất.
Hai người không nói lời nào, chỉ lẳng lặng gắt gao ôm nhau như thế, giống như trên thế giới này chỉ còn lại hai người bọn họ. Anh biết đàn ông thà đổ máu chứ không đổ lệ, cũng biết nước mắt đàn ông không dễ rơi, thật lâu trước đây anh đã thề với chính mình, vĩnh viễn không được lộ ra một mặt yếu ớt của mình trước mặt người khác. Nhưng anh vẫn không thể nhịn được, nước mắt lã chã tuôn rơi, anh thật sự rất nhớ cô, nhớ cô đến mức sắp điên rồi!
Cảm giác ướt át trên bả vai khiến Thang Viên bỗng nhiên bừng tỉnh, nghe thấy hơi thở không yên của anh ở bên tai, cảm thụ độ ấm khi anh ôm ấp, cô đột nhiên cảm thấy những chuyện mình làm trước đây thật vô ích, cô trông mong lâu như vậy, chờ đợi thời gian dài như vậy, thậm chí vượt qua cả hai đời, không phải chỉ vì giờ phút này thôi sao?
Một Quý Vân Phong mà thôi, cô làm sao có thể nhẫn tâm thương tổn anh trong một thời gian dài như thế! Anh chỉ che giấu tính cách chân thật của chính mình, chỉ cần tâm của anh không thay đổi, vậy thì có vấn đề gì. Cô sẽ không buông tay, sẽ không bao giờ buông người này ra nữa! Thang Viên giật giật thân thể, muốn dẫn thằng ngốc này lên lầu, không ngờ cô vừa mới cử động, cánh tay Viên Tiêu nhất thời liền siết chặt hơn. Trái tim Thang Viên chợt quặn đau, hóa ra cô chưa từng cho anh cảm giác an toàn.
"Lên lầu đi, anh có lạnh không?" Bên tai vang lên giọng nói dịu dàng, Viên Tiêu sửng sốt một lúc lâu mới hiểu rõ ý tứ trong lời nói của cô, nhưng anh vẫn không dám buông tay như cũ, anh sợ cô gạt anh.
Trong miệng Thang Viên tràn đầy chua sót, vỗ nhẹ lưng anh, an ủi nói: "Viên Tiêu, thật sự rất lạnh, anh buông em ra đi, chúng ta lên lầu có được không?"
"Em… Em cho anh lên lầu sao?" Viên Tiêu cẩn thận hỏi, lực độ trên tay thoáng buông lỏng. Thang Viên nhân cơ hội thoát ra khỏi ôm ấp của anh, ngay khi trên mặt Viên Tiêu bắt đầu hiện lên vẻ kinh hoảng, trong tích tắc vững vàng nắm lấy tay anh, mười ngón tay đan xen, trái tim đang treo lơ lửng của Viên Tiêu rốt cuộc cũng hạ xuống.
"Bánh trôi nhỏ, anh không có! Em phải tin tưởng anh, anh thật sự không có!" Anh bỗng nhiên kích động, lôi kéo tay cô đặt lên lồng ngực mình.
"Cái gì?" Thang Viên nghi hoặc nhìn anh.
"Anh chưa từng đính hôn với người khác, anh thích em, từ đầu tới cuối chỉ thích một mình em!"
Khóe môi Thang Viên dần dần cong lên, cô nhón chân, trong ánh mắt không dám tin của anh, nhẹ nhàng hạ xuống một nụ hôn trên mặt anh, đôi mắt sáng ngời, phát sáng rạng rỡ dưới ánh đèn đường, thậm chí còn chói mắt hơn ánh trăng trên bầu trời: "Ừ, em tin tưởng anh."
Viên Tiêu mơ mơ màng màng bị Thang Viên kéo lên lầu, lại mơ mơ màng màng ngồi ở trên giường, cho đến bây giờ anh vẫn không biết chuyện gì đã xảy ra. Cảm giác mềm mại khi môi cô chạm vào gò má anh vẫn còn, nụ hôn nhẹ nhàng mềm mềm kia lại làm cho anh cảm thấy như thể được bước lên thiên đường trong nháy mắt. Tốt đẹp đến mức khiến anh không muốn trở về. Viên Tiêu ngơ ngác nhìn Thang Viên bên cạnh, cảm thấy thế nào cũng không chân thật.
Không biết anh đã đứng ở dưới lầu bao lâu rồi, Thang Viên chỉ cảm thấy tay phải của mình giống như đang nắm một khối băng, rét lạnh thấu xương, trong lòng kịch liệt run rẩy, tựa như bị một lưỡi dao sắc bén nhất cắt trúng thịt đến máu tươi đầm đìa, vô cùng đau đớn, cô sống qua hai đời, chưa bao giờ trải qua đau đớn như vậy.
"Viên Tiêu." Thang Viên nghiêng đầu gọi tên anh, Viên Tiêu lập tức giống như chim sợ cành cong, ngay cả lỗ tai cũng dựng thẳng lên. Thang Viên đưa tay ôm lấy anh, vỗ nhẹ sau lưng anh giống như đang dỗ dành một đứa trẻ: "Em đang ở bên cạnh anh, em sẽ không rời đi nữa, là lỗi của em, thật xin lỗi, thật xin lỗi…" Cô cứ lặp đi lặp lại ba chữ này, giọng nói từ dịu dàng đến nghẹn ngào, cuối cùng khóc không thành tiếng, thân thể cứng ngắc của Viên Tiêu cũng dần dần có phản ứng, anh nhẹ nhàng giữ lấy bả vai cô, đẩy cô ra, thận trọng nâng mặt cô lên, mắt cũng không nháy, nhìn cô từ trên xuống dưới, từ trán đến cằm, anh nghiêm túc như thế, cẩn thận như thế, như thể trong tay anh đang cầm giữ một khối báu vật mất đi mà có lại.
Khuôn mặt Thang Viên hiện lên một tầng mây hồng, nhưng cô vẫn không nhúc nhích để mặc anh nhìn. Mãi đến khi nhìn thấy vẻ kích động cùng vui sướng dần dần lan rộng trong mắt anh.
Vào giờ phút này Viên Tiêu rất nhếch nhác, sắc mặt tái xanh, đầu tóc rối