Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341948
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1948 lượt.
, những bạn ở phía bên kia của sóng điện từ có từng trải qua ngày này hay không, nếu đã đau khổ bi thương thì cũng không sao, nhưng hãy ghi nhớ rằng sau khi trải qua ngày này, bạn hãy mang theo tất cả hoài niệm và tươi cười mà tiếp tục bước đi.
Trong ngày đặc biệt này, Thư Lộ muốn phát bài hát ‘Close to you’ do Karen Anne Carpenter biểu diễn, tưởng niệm một số người mà chúng ta nhớ nhung…”
Loa máy tính truyền đến tiếng hát và giai điệu quen thuộc, đó là ca khúc…Thế Phân thích nhất.
Di động đặt bên cạnh gối đầu truyền đến từng hồi giai điệu, cho biết có tin nhắn gửi vào, Thế Vân đi qua cầm lên, thường ngày trước khi ngủ cô sẽ tắt máy, nhưng tối nay quên mất.
“02: 12: 49: em ngủ chưa?”
Cô nhìn chằm chằm màn hình, hiển thị người gửi là một dãy số, nhưng cô biết là số của ai.
Cô ở trước cửa sổ đi qua đi lại, do dự một lúc rồi mới trả lời: “02: 20: 32: không ngủ thì còn có thể làm gì.”
“02: 21: 01: em đang ngủ?”
“02: 21: 58: ừ!” Dấu chấm than này cô tìm rất lâu.
“02: 22: 45: vậy hát một bài cho tôi nghe đi.”
“02: 23: 32: đang ngủ thì hát thế nào?”
“02: 25: 05: vừa nằm mơ vừa hát đi.”
“02: 28: 44: lúc tôi nằm mơ sẽ không hát…”
Thế Vân đi đến trước máy tính, đóng thư mục âm thanh, rồi quay về nằm trên giường. Mặc dù không ngủ được, nhưng cô dường như bỗng nhiên an lòng, nếu lại biến thành “Gấu mèo”, thế thì không chỉ có một mình cô đâu nhỉ?
“02: 29: 11: thế khi nào thì em hát? Lúc nằm mơ thì làm những gì?”
Thế Vân thở dài, dẹt môi bất đắc dĩ nhìn lên trần nhà.
“02: 31: 04: anh thật nhàm chán, sáng mai còn phải họp, đi ngủ sớm chút đi.”
“02: 32: 20: nhưng mà tôi không ngủ được —— em cũng không ngủ được đó sao?”
“02: 35: 03: ban nãy tôi đã nói —— tôi đang ngủ!”
Cách năm phút đồng hồ anh không trả lời, anh đang làm gì, cười sao? Hay là quyết định không quấy rầy cô “đã ngủ rồi”?
Nhưng lập tức, điện thoại cô lại vang lên: “02: 42: 00: được rồi, em đã ngủ rồi, em làm sao ngủ được vậy? Đếm số hả? Nhưng tôi nhớ em chỉ có thể đếm tới hai thôi…”
“02: 44: 10: không biết tại sao, mỗi lần nói chuyện với anh nhiều hơn năm phút thì tôi lại có kích động muốn giết người.”
“02: 44: 50: thì ra em có kích động đối với tôi à?”
“02: 45: 00: ……”
Anh lại cách rất lâu không trả lời, cho đến khi Thế Vân nghĩ rằng anh đã nói xong những lời vô nghĩa định đi ngủ, thì anh bỗng nhiên gửi đến một tin nhắn: “03: 01: 23: tôi có thể hỏi em một câu không, tại sao em muốn quay trở về?”
Cô bình tĩnh nhìn màn hình di động, ấn nút tắt máy, sau đó nhét di động vào vị trí dưới gối đầu mà nó vốn nên ở đó, tiếp theo cô trùm chăn kín mít đi ngủ.
Sáng hôm sau, Thế Vân nhìn qua tấm kính của thang máy trông thấy Viên Tổ Vân đứng phía sau mình mặt không biểu cảm đang trừng mắt nhìn cô, cô bỗng nhiên rất muốn cười to, sau đó giống như nam chính giàu có trong phim truyền hình quát to đầy kịch tính —— Yeah! Panda!
“Ơ, Thế Vân,” Carol bị đoàn người chen chúc sau khi nhìn thấy cô liền vui sướng nói, “Đã lâu không gặp cô, từ khi cô đến chỗ của người đàn ông đáng sợ kia…”
Thế Vân ngẩn người, sau đó mới phản ứng lại: Carol không nhìn thấy Viên Tổ Vân đứng ở phía sau.
Cô nhìn sắc mặt anh phản chiếu trong kính, lông mày ở một bên đã dựng thẳng lên.
“À,” cô nảy sinh ý tưởng đùa giỡn, “Hết cách rồi…”
“Nghe nói cô thường xuyên phải tăng ca?” Carol tỏ vẻ thông cảm.
“Ừm…” Thế Vân gật đầu.
“Nghe nói thường xuyên không có thời gian ăn trưa?”
“Ừm…” Cô càng tỏ vẻ bất đắc dĩ gật đầu.
“Nghe nói anh ta động một tí là nổi giận?”
“Ừm!” Cô dùng sức gật đầu.
“haiz…anh ta quả thật không phải con người.” Carol tổng kết.
Thế Vân nhìn qua tấm kính, trông thấy khuôn mặt gấu mèo dần dần trở nên tái mét, cô nhịn cười, trong lòng dâng lên vui sướng không biết từ đâu tới.
Thang máy vừa đến tầng 30, cô vội vàng kéo Carol không biết gì chạy như điên vào văn phòng, mới vừa cất túi vào ngăn tủ thì Viên Tổ Vân đã thong thả tiến vào.
“Đi pha giúp tôi một tách cà phê.” Anh đá vào chân cô đang duỗi ở ngoài bàn, có chút nghiến răng nghiến lợi.
Thế Vân vội vàng thu chân lại, cau mày trừng mắt nhìn anh một cái, sau đó cô đứng dậy giúp anh pha cà phê —— đây hình như là lần đầu tiên anh sai cô, thói hư tật xấu của “sếp” rốt cuộc đã lòi ra rồi.
Cô dùng thìa khuấy tách cà phê đã đổ đầy nước sôi, chất lỏng trong suốt lập tức trở nên vẩn đục, cô không khuấy nữa, bỗng nhiên phát hiện mình cũng có một tật xấu —— đó chính là cố hết sức làm một thư ký khiến người ta không hài lòng.
Thế Vân đặt tách lên bàn Viên Tổ Vân, anh nhìn cái tách rồi lại nhìn cô, trong ánh mắt chứa đầy ngờ vực.
Cô ra vẻ vô tội bĩu môi, nghĩ thầm biểu tình lúc này của mình nhất định rất đáng đánh, cô xoay người muốn rời khỏi, bỗng nhiên có người giống như cơn gió chạy ào vào văn phòng.
“Viên Tổ Vân…”
Thế Vân nhìn kỹ, hóa ra là cô gái sắp lấy chồng Ý mà Carol nói, trên khuôn mặt xinh xắn mà trắng nõn của cô ta lúc này có loại phẫn nộ khó mà diễn tả, có lẽ biểu cảm đó chỉ có phụ nữ đối với đàn ông mới có.
Th