The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tháng Tư Và Tháng Năm

Tháng Tư Và Tháng Năm

Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341956

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1956 lượt.

ăn táo cắt thành từng miếng thôi…như vậy rất quá đáng sao?”
Nói xong, anh trưng ra bộ mặt đáng thương, có lẽ chỉ thiếu điều lăn lộn trên mặt đất thôi.
Thế Vân cam chịu gật đầu, giơ tay đầu hàng, cô cắt táo ra thành từng miếng nhỏ, rồi đưa tới tay anh.
Nhưng đôi bàn tay kia lại không động đậy. Cô ngước mắt lên, anh hơi hé miệng, đôi mắt biếng nhác mà bình tĩnh nhìn cô.
Cô bảo mẫu kiên trì giơ tay lên, cắm miếng táo vào mũi dao đưa đến bên miệng ông chủ, anh cắn vào miệng, nhai rất tự nhiên, phát ra âm thanh lanh lảnh.
Thế Vân kiềm chế nỗi xung động muốn nhào qua bóp cổ Viên Tổ Vân, cô không ngừng gọt táo đưa tới miệng anh, cho đến khi trái táo trong tay chỉ còn lại một cái hột ở giữa.
“Tôi phải uống thuốc rồi.” Bệnh nhân lại nằm xuống sofa, cuộn người trong chăn.
“Thuốc ở đâu…” Cô bất đắc dĩ hỏi.
“Ở đầu giường trong phòng tôi.”
Cô rót một ly nước ấm đặt trên bàn, sau đó lấy thuốc đặt trên bộ tiểu thuyết trinh thám ở đầu giường sang đây, dựa vào chỉ dẫn cô đưa viên thuốc màu xanh cho anh, bệnh nhân bị quen chiều hư này vẫn hé miệng, cô chỉ đành vừa hừ lạnh trong lòng vừa đút anh uống thuốc, uống nước xong, sau đó cô dự tính nên rời đi thế nào.
“Em có thể chờ tôi ngủ rồi hẵng đi không.” Tuy rằng đây là câu hỏi, nhưng mang theo giọng điệu ra lệnh.
“Tôi làm sao biết chừng nào anh ngủ, nếu anh tới mười hai giờ đêm mới ngủ, chẳng lẽ tôi phải ở tới lúc đó mới được về nhà sao.” Cô lườm anh, chợt nhớ tới hai giờ sáng vào một đêm nào đó không lâu trước kia, hai người họ không hiểu sao chẳng ngủ được, cuối cùng lại gửi tin nhắn cho nhau…tất cả đều rất kỳ lạ.
Cô đứng lên muốn đi, nhưng bị anh nằm trên sofa túm lấy cổ tay: “Tôi uống thuốc rồi, lập tức sẽ ngủ ngay…”
Cô nhìn anh, cân nhắc mọi khả năng, nhưng cuối cùng vẫn bất đắc dĩ ngồi trên tấm thảm trước sofa, trưng ra khuôn mặt lạnh lùng, như là đang nói: xin mau một chút, tôi đang chờ anh ngủ đấy.
Khóe miệng Viên Tổ Vân kéo ra một nụ cười: “Em có thể tắt đèn không, nếu không tôi sẽ không ngủ được.”
Thế Vân bất đắc dĩ đứng dậy nhấn công tắc trên tường, cả phòng khách chìm trong bóng tối, chỉ còn lại ngọn đèn bàn lờ mờ trong góc.
“Lát nữa nếu em thấy tôi sắp ngủ thì kêu tôi vào phòng ngủ.”
“Thế sao bây giờ anh không vào đó ngủ?” Cô trừng anh.
“Bởi vì chỉ khi nằm trên sofa tôi mới buồn ngủ.”
“Vậy anh ngủ trên sofa là được rồi.”
“Nhưng chỉ khi nằm trên giường tôi mới ngủ được.” Nhờ ánh đèn lờ mờ, cô thấy được nụ cười tại khóe miệng anh.
“Anh…thật đúng là phiền toái!”
Anh thấy cô không phản đối liền yên tâm nhắm mắt lại, tựa như một cậu bé nhận được sự đồng ý của người lớn.
Thế Vân nhớ tới lời của Tưởng Bách Liệt, bắt đầu từ thời khắc Thế Phân qua đời, thời gian của cô đã ngừng lại, mặc dù bề ngoài không ngừng thay đổi, nhưng nội tâm vẫn là một cô gái chưa trưởng thành, thời khắc dừng lại không xảy ra bất cứ gì, không chẳng muốn tiếp nhận gì cả.
Cô nhìn chằm chằm người đàn ông trước mắt, dáng vẻ nhắm mắt của anh dường như rất mệt mỏi. Có lẽ nào, thời gian của anh cũng ngừng lại, tại một thời khắc nào đó, cho nên anh vẫn trẻ con như thế, khiến người ta không thể đoán ra.
Nhưng…nhưng vào thời khắc nào đây?
Tiếng thở đều đặn của Viên Tổ Vân truyền đến, Thế Vân lấy lại tinh thần, cô vươn tay quơ quơ trước mặt anh, chắc hẳn anh ngủ rồi.
Cô đứng dậy muốn đi, nhưng nhớ lại lời anh ban nãy, do dự chốc lát, cuối cùng cô khom lưng vỗ nhẹ vào người anh: “Viên Tổ Vân, vào phòng ngủ đi…”
Anh hơi mở mắt ra, một tay quàng cổ cô: “Em dìu tôi vào đi…”
Thế Vân bị quàng cổ rất khó chịu, cô giãy dụa, anh đã lảo đảo đứng dậy, toàn thân dựa vào người cô, rồi đi về phòng ngủ của mình.
Thế Vân đá cửa phòng ngủ, cô không tìm thấy công tắc bật đèn, chỉ có ánh đèn màu vàng lờ mờ ở đầu giường. Cô dìu anh đến mép giường, muốn buông anh ra, nhưng lại cùng anh ngã lên giường.
“Này!” Thế Vân ngọ nguậy muốn đứng lên, Viên Tổ Vân trở mình, đặt cô dưới thân, đè cô không thở nổi.
Khuôn mặt anh gần kề, mũi chạm vào mũi cô, đôi môi khẽ khàng cọ vào môi cô, cảm giác hơi ngứa ngáy.
Cô sợ tới mức không dám hô hấp, sợ rằng mình hé miệng anh sẽ hôn lên ngay.
Bỗng nhiên, anh thè lưỡi liếm môi cô, sau đó thì thào: “Ừm…thịt hơi mặn…”
Nói xong, khuôn mặt anh vùi trên gối đầu nằm bên cạnh cô, giống như ngủ thật rồi.
Qua hồi lâu Thế Vân mới lấy lại tinh thần, cô vội vàng dùng sức đẩy cơ thể nặng nề trên người mình ra, trong mờ tối, cô đứng ở mép giường nhìn anh, hình như ngủ thật rồi, vì thế cô đắp chăn cho anh, sau đó ra phòng khách cầm túi xách của mình rồi rời khỏi.
Trong phòng lại trở về yên tĩnh, thấp thoáng có thể nghe được tiếng đồng hồ treo tường trong phòng khách. Viên Tổ Vân trở mình, nằm ngửa lên trên, anh mở mắt, lộ ra nụ cười như trẻ con.
Thế Vân chạy trên đường, giống như chỉ có thể làm thế này mới quên được cảnh tượng đỏ mặt tim đập nhanh ban nãy.
Viên Tổ Vân rốt cuộc có biết anh đang làm gì hay không?!
Thế Vân không biết mình đi bao lâu mới về tới nhà, cô ngẩn ngơ tra chìa khóa vào ổ kh