Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341985
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1985 lượt.
anh bỗng nhiên thay đổi sắc mặt “hung tợn” dặn dò, sau đó biến đi nhanh như chớp.
Thế Vân nhìn lá ngô đồng dưới chân, chợt cảm thấy mọi thứ vừa rồi đều như là cảnh trong mơ ở trong ký ức cô. Nhưng cô thường xuyên nhớ lại cảnh trong mơ đó, đến nỗi cô bắt đầu tin rằng, đó đều là hiện thực…
Đề nghị của Tưởng Bách Liệt không bao lâu sau liền thực hiện được.
Một buổi tối nọ vào tuần sau, Thế Vân nhận được điện thoại của Lương Kiến Phi, đây là lần thứ hai các cô liên lạc sau hôm Giáng Sinh năm ngoái. Lương Kiến Phi hẹn cô cùng ăn cơm, cô vui vẻ nhận lời, cho dù tên sếp xấu xa kia yêu cầu cô tăng ca lần nữa, cô cũng không hề do dự xách túi bỏ đi.
“Cậu về Thượng Hải khi nào?” Ngồi trong nhà hàng, Thế Vân và Lương Kiến Phi đồng thanh hỏi.
Sau đó, không hẹn mà cùng cười rộ lên.
“Sau lễ Giáng Sinh năm ngoái tớ quay về Thượng Hải,” Lương Kiến Phi nói, “Hóa ra văn phòng của nhà xuất bản tại Thailand xảy ra vấn đề vì cục diện tại đó, cho nên quyết định hủy bỏ, vì thế tớ trở về, sau đó tìm một nhà xuất bản mới, đã hơn nửa năm rồi.”
Thế Vân mỉm cười nhìn Lương Kiến Phi, đợi cô ấy nói xong, cô mới thong thả nói: “Tớ về hồi Tháng năm, tìm được công việc thư ký…vẫn còn trong quá trình thích ứng.”
“Ồ,” Lương Kiến Phi búng ngón tay, “Tớ thấy rất hợp với cậu, cậu làm việc rất có trật tự, tính tình cũng nhẫn nại.”
Thế Vân uống một ngụm nước chanh trong ly, rồi mới nói tiếp: “Kỳ thật, tớ đang nghĩ tới liên lạc với cậu, không ngờ cậu lại gọi cho tớ.”
“Ừm, lần trước đi thăm…Thế Phân, gặp được mẹ cậu, dì nói cậu đã trở về, tớ và Bảo Thục đã nói với nhau có thời gian hẹn cậu ra ngoài, lần này đúng lúc có một cơ hội.” Nói xong, từ trong túi xách Lương Kiến Phi lấy ra một bì thư màu đỏ đặt trước mặt Thế Vân.
“?”
“Là của Bảo Thục.”
“À…” Thế Vân mở bì thư, là thiệp mời đám cưới, trên đó kẹp một tấm ảnh, nhất thời cô hơi kinh ngạc, nhưng dường như cũng không ngoài dự đoán, “Quả nhiên…vẫn là Dư Chính.”
Lương Kiến Phi không khỏi nở nụ cười: “Sắc mặt của cậu là sao đây? Rốt cuộc là bất ngờ hay là đương nhiên?”
Thế Vân nghiêng đầu, khẽ cười nói: “Cả hai đi.”
“Hôn lễ tổ chức vào cuối Tháng này, nhưng cô nhóc Bảo Thục kia đã bắt đầu đi làm từ tuần trước, phải tới một ngày trước hôn lễ mới trở về, cho nên nhờ tớ đưa thiệp mời cho cậu.”
Thế Vân cười nhận lấy: “Cậu giúp tớ chuyển lời cho cậu ấy, tớ nhất định đi.”
“Thật ra Bảo Thục đã do dự rất lâu có nên mời cậu hay không.”
“Tại sao?”
“Đã lâu rồi không liên lạc, vừa liên lạc thì phát thiệp cưới cho cậu, cậu ấy cảm thấy ngượng ngùng.”
“…”
“Nhưng tớ nói không sao, coi như là cậu giúp Thế Phân trả nhân tình này.” Lương Kiến Phi mỉm cười, hốc mắt dần đỏ lên.
“?”
“Bởi vì bọn tớ đã từng nói, ai kết hôn trước thì hai người kia sẽ làm phù dâu cho người đó, nhưng Thế Phân…”
“À…” Thế Vân thất thần nhìn ly nước trước mắt, chuyện này đối với Lương Kiến Phi và Lâm Bảo Thục có lẽ là một sự tiếc nuối lớn lao hay không?
“Tớ xin lỗi, đột ngột nói những điều này với cậu… Nhưng tớ chỉ muốn nói với cậu, có lẽ cũng là lời Bảo Thục muốn nói với cậu, rất hy vọng cậu tới tham dự hôn lễ này.”
“Được,” Thế Vân lộ ra nụ cười dịu dàng, “Tớ sẽ tới…tớ sẽ thay Thế Phân chúc phúc cậu ấy.”
Buổi tối về nhà, Thế Vân tựa trên sofa, nhớ tới rất nhiều chuyện trước kia. Cô lấy ra thiệp mời của Lâm Bảo Thục, nhìn tỉ mỉ hai người trên tấm ảnh, cô nhớ tới câu nói kia của Lương Kiến Phi: Rốt cuộc là bất ngờ hay là đương nhiên?
Nếu bọn họ không gặp nhau tại khoảnh khắc đó, thế thì mọi chuyện sau này, có lẽ nào là cảnh còn người mất từ lâu hay không? Có lẽ vậy…
Nhưng cô nhìn thấy khuôn mặt tươi cười hạnh phúc của Lâm Bảo Thục, cô không khỏi mỉm cười. Bởi vì số phận cuối cùng vẫn để bọn họ gặp nhau, hơn nữa trở thành một đôi nam nữ quyết định sống chung cả đời, có lẽ đây là định mệnh, tất cả mọi thứ đều là số phận.
Di động của cô bỗng nhiên vang lên, trên đó lấp lóe một dãy số không đặt tên, nhưng cô biết đó là ai.
“A lô?” Giọng nói nhận máy của cô nghe ra hơi máy móc.
“Về nhà rồi?” Viên Tổ Vân nói năng không rõ ràng, hình như đang nhai gì đó.
“Ờ.”
“Tôi lại muốn ăn mì em nấu, làm giúp tôi một bát đi, cho nhiều thịt chút, bớt muối lại, đựng trong cặp lồng mang sang đây, chắc là sẽ không bỡ đâu nhỉ?”
“Tôi không phải cửa hàng giao thức ăn!” Thế Vân nghiến răng nghiến lợi nói.
“Ồ…” Âm cuối của anh kéo thật dài, âm thanh trầm thấp mà chứa từ tính, như là đang suy tư gì đó, “Như vậy…”
“?”
“Em có nhận ăn tại nhà không?”
“…Không nhận!” Cô gầm nhẹ, rất muốn dùng cái đục đập vỡ đầu anh, nhìn xem bên trong rốt cuộc có cái gì.
“Em đối xử với cấp trên của mình như vậy sao?” Giọng điệu anh như là nghiêm khắc, cũng giống như làm nũng.
“…”
“Vứt bỏ cấp trên tăng ca một mình, bản thân thì ra ngoài ăn uống no say, còn không có chút thông cảm với nỗi khổ của cấp trên —— thật sự quá lắm rồi.”
“…Thỉnh thoảng tăng ca một lần cũng có sao đâu.” Giọng điệu cô mềm xuống.
“Thế thì thỉnh thoảng nấu bát mì cho tôi cũng có sao đâu nhỉ?”
“A