Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tháng Tư Và Tháng Năm

Tháng Tư Và Tháng Năm

Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341951

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1951 lượt.

tai. Cô chỉ cảm thấy, đề tài này cho dù chọn lựa ra sao cũng sẽ đau khổ…
“Vân đạm phong khinh” này, rốt cuộc muốn nói gì đây?






Tháng 11 - Đến Từ Linh Cầu Cô Đơn
【Tưởng Bách Liệt: “Dường như cô cho rằng trên thế giới này không có ai hiểu được cô, hoặc là nói cô hoàn toàn không muốn người khác hiểu, cô như là…nhốt mình trong một căn phòng, chỉ cho chính mình đi ra, không cho phép người nào tiến vào —— cũng không cho phép bản thân đi vào căn phòng của người khác.
Nhưng cuộc sống không phải như thế, hoặc là nói nó không nên như vậy. Cuộc sống là dòng chảy sinh động, mỗi ngày cô sẽ được gặp rất nhiều người, các người nói chuyện với nhau, đùa giỡn, biểu đạt ý kiến của mình với nhau, mỗi người đều bằng lòng đi vào căn phòng của người khác, cũng bằng lòng để người khác tiến vào căn phòng của mình —— đây mới là cuộc sống, cô cảm thấy hiểu người khác đồng thời được người khác hiểu. Cô hãy thử xem, thử tin tưởng, trên thế giới này có người có thể hiểu cô —— hơn nữa không chỉ một người —— ví dụ như tôi, ba mẹ và bạn bè của cô, có lẽ cô sẽ phát hiện hiểu người khác và được người khác hiểu thật ra không khó, tuyệt đối không khó chút nào.”】
6.1
Edit: Spring13
Cô còn chưa đọc những quyển sách đó, chúng đang lẳng lặng nằm trên giá sách, cô rất sợ ngày nào đó gặp lại Hạng Phong, nếu anh hỏi chuyện sách, cô không biết nên trả lời ra sao. Nhưng cô chưa từng gặp lại anh, cô suy nghĩ lạc quan, đợi đến ngày gặp lại rồi hẵng lo lắng.
Mỗi cuối tuần cô đều đến chỗ Tưởng Bách Liệt tái khám, anh ta vẫn mời cô uống sữa, nhưng dùng lò vi sóng hâm nóng sữa, cô nghĩ muốn nát óc cũng không nghĩ ra trong phòng khám của anh ta ở đâu biến ra một cái lò vi sóng, nhưng mỗi lần cô ngồi vào chiếc ghế da màu đen, anh ta luôn đặt ly sữa ấm trên bàn kế bên tay cô, hình như đây là chuyện rất dĩ nhiên.
“Gần đây cô còn mơ thấy về người xa lạ không?” Cuốn sổ thật dày của Tưởng Bách Liệt thấm thoát đã lật đến một nửa.
Thế Vân lắc đầu: “Có lẽ…hai ba Tháng nay chưa mơ thấy. Việc này tốt hay xấu thế?”
Anh ta nhìn cô, lộ ra nụ cười ấm áp: “Tạm thời chưa thể kết luận. Nhưng ít nhất cô đang thay đổi, hơn nữa theo tôi thấy, là thay đổi theo hướng tốt.”
Thế Vân cười vui vẻ, cô tựa vào lưng ghế, trước tầm mắt là trần nhà màu trắng ngà.
“Dạo này công việc thuận lợi chứ?”
“Ừm.” Cô gật đầu, không biết vì sao, cô chưa từng nhắc tới công việc của mình ở trước mặt anh ta, bởi vì một khi nói tới công việc, ắt hẳn không thể thiếu người đàn ông xấu xa kia.
Tưởng Bách Liệt nhìn cô, trong xoang mũi phát ra âm kéo thật dài: “À…”
“?”
“Phạm vi cuộc sống của cô cũng nhỏ quá đi.”
“…Tại sao anh nói vậy?”
“Cho tới giờ, dựa vào sự hiểu biết của tôi về tình hình của cô: cô sống một mình, mặc dù thường xuyên nghĩ đến ba mẹ nhưng không hay đến thăm bọn họ, bạn bè thì chỉ có Tử Mặc, cùng với một số người đã mất liên lạc sau khi đi du học, có một người đàn ông là bạn thân nhiều năm đang theo đuổi cô, nhưng cô lại không muốn tiếp nhận anh ta, về công việc…ít khi nghe cô nói tới, cho nên tôi không biết tình huống cụ thể, nhưng dựa vào đó mà quan sát, số người mà cô tiếp xúc chỉ đếm được trên hai bàn tay. Như vậy có bình thường không?”
Thế Vân ngạc nhiên lắng nghe anh ta phân tích, cuối cùng cô cào tóc nói: “Không…không bình thường ư?”
“Số người cô tiếp xúc quá ít.”
“…”
“Cô không cảm thấy cuộc sống như vậy quá đơn điệu sao?”
Cô cố gắng suy nghĩ nên trả lời vấn đề này thế nào, nhưng làm sao cũng không đáp lại được.
“Tôi có một đề nghị.” Anh ta nói thêm.
“?”
“Cô hãy thử liên lạc với bạn bè của Thế Phân hồi đó.”
“…” Cô nhìn anh ta, giống như đang phỏng đoán lý do khiến anh ta nói vậy.
“Tôi hy vọng cô nỗ lực quen biết thêm một số người, cuộc sống như vậy mới có thể giúp được cô.”
“Ừm.” Thế Vân gật đầu, không biết bắt đầu từ khi nào, cô thừa nhận với bản thân mình thân phận của Tưởng Bách Liệt —— một bác sĩ tâm lý, đồng thời cũng thừa nhận cô là một bệnh nhân. Có lẽ cũng không có gì là xấu, cô biết mình cần giúp đỡ, vì thế đối với mỗi một đề nghị của anh ta, cô sẽ cân nhắc hẳn hoi.
“Cô biết không,” trước khi Thế Vân đi, Tưởng Bách Liệt nói, “Tôi luôn cảm thấy cô có việc giấu tôi.”
Cô mím môi, vẫy tay tạm biệt, không trả lời câu nào.
Tại học viện y khoa, vào mùa thu lá cây ngô đồng nửa xanh nửa vàng bay xuống lề đường, bàn chân đạp lên đó phát ra tiếng giòn tan, giống như đang nhai khoai tây chiên.
Cô nhớ tới một buổi hoàng hôn nào đó, cũng đi trên con đường phủ đầy lá ngô đồng, đằng trước là bóng lưng của một nam sinh cao lớn, anh mặc áo thể thao màu trắng, toàn thân đổ mồ hôi, bóng lưng kia cứng nhắc như vậy, giống như đang che dấu sự bất an trong lòng.
“Này…cậu…cuối tuần sẽ đến xem trận đấu chứ?” Anh bỗng nhiên xoay người, khuôn mặt hơi ửng đỏ.
Cô không biết đó là vì nóng nực…hay là e thẹn?
Nhưng có phải thế không? Ác ma Viên Tổ Vân hình như…cũng biết e thẹn ư?
“Cậu phải tới đó.” Thấy cô không trả lời,