Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tháng Tư Và Tháng Năm

Tháng Tư Và Tháng Năm

Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341992

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1992 lượt.

nh ——” cô rất muốn bảo anh đừng có nằm mơ, sau đó dập máy rồi tắt nguồn luôn, để anh kinh ngạc mở to ánh mắt thất bại kia.
Nhưng chuông cửa bỗng vang lên, cô gào lên một câu với điện thoại: “Anh chờ một chút!”
Sau đó cô đi đến trước cửa, ánh mắt tiến gần mắt mèo, cô kinh ngạc mở to mắt nhìn người tới —— bởi vì người đàn ông ở đầu dây bên kia đang đứng ngoài cửa nhà cô.
“Tôi đã ngủ rồi, mời anh trở về.” Cô nhẫn nhịn hét lên, bình tĩnh nói.
“Mở cửa,” anh mỉm cười, giống như nụ cười của đứa trẻ vô tội, “Nếu không tôi vừa gọi tên em vừa đá cửa, em cũng không muốn cư dân của tòa nhà này sẽ nhớ kỹ tên em chứ?”
“…” Thế Vân thất bại sụp bả vai, suy nghĩ vài giây, cuối cùng bất đắc dĩ cúp máy, rồi mở cửa ra.
“Chào buổi tối.” Viên Tổ Vân chèn chân vào khe cửa mở ra một chút, anh ngang nhiên lách người đi vào, trên mặt vẫn giữ nụ cười tươi.
“Bây giờ đã khuya rồi.” Cô thấy anh tự động ngồi lên sofa mở tivi, giống như là ở trong nhà mình, vì thế cô bất giác cao giọng.
“Ừ, cho nên em làm nhanh đi, tôi rất đói bụng.” Anh tìm được kênh mình muốn xem, sau đó kéo cà vạt, ngồi thư giãn trên sofa xem tivi.
Thế Vân cắn răng đóng cửa lại, hung hăng nhìn chằm chằm ót anh, sau một lúc thầm mắng trong lòng, cô rốt cuộc bất đắc dĩ đi vào phòng bếp, mở tủ lạnh bắt đầu lục lọi.
Mì và thịt đều có, nhưng không có cải xanh, thế là cô tùy tiện lấy nguyên liệu khác, đun nước, bắt đầu nấu.
Cô xắt thịt, nhớ lại cảnh anh bị ốm cách đây không lâu, cô bèn quay đầu, phát hiện anh đang nhìn cô —— giống như đêm đó, không chớp mắt, không biểu cảm, chỉ có khóe miệng mỉm cười.
Cô vội vàng quay đầu lại, tâm trạng hơi hoảng hốt, cảm giác đau đớn trên tay truyền đến, cô không khỏi hít một hơi.
Viên Tổ Vân đứng lên đi đến trước mặt cô, anh nắm tay cô, rất tự nhiên ngậm ngón trỏ bị thương vào trong miệng.
Thế Vân cảm thấy tê dại, ngay cả đau đớn cũng không cảm thấy, chỉ là lặng lẽ ngạc nhiên nhìn người đàn ông trước mắt, cô muốn rút tay về nhưng làm sao cũng không được.
“Băng keo cá nhân đâu?” Qua vài giây, anh buông ngón tay cô ra, hỏi.
“Ở…trên tủ lạnh.” Cô nghĩ mặt mình nhất định đỏ rần.
Anh vẫn còn nắm tay cô, đến tủ lạnh lấy băng keo cá nhân, giúp cô băng bó bên ngoài vết thương, sau đó anh nâng tay cô lên, nửa thật nửa đùa nói: “Ngón trỏ của em dài hơn ngón áp út, điều này thường chứng tỏ…em là người sống theo tình cảm hơn là lý trí.”
Thế Vân bối rối muốn rút tay về, nhưng lại bất đắc dĩ phát hiện, tay cô vẫn bị anh nắm chặt, ngón tay cái sần sùi của anh nhẹ nhàng đặt trong lòng bàn tay cô, dường như không muốn buông ra.
“Anh có thể…buông ra không?” Cô nhịn không được nữa hỏi.
Viên Tổ Vân nhìn cô, như là muốn nhìn rõ gì đó, chốc lát sau, anh chầm chậm thả tay ra, nhướng lông mày nói: “Xem ra tôi chỉ đành tự làm thôi.”
“?”
Anh xắn tay áo sơ mi lên, bắt đầu xắt miếng thịt cô vẫn chưa làm xong, tay nghề rất thông thạo, cô chỉ ngơ ngác nhìn bóng lưng của anh, không biết nên nói gì.
Không bao lâu, anh bỏ mì vào luộc, sau đó ăn ngấu nghiến ngay tại phòng bếp, như là rất đói bụng.
Thế Vân nhìn Viên Tổ Vân, nhịn không được cười rộ lên.
“?” Anh ngậm mì, vẻ mặt vô tội.
“Không có gì…” Cô cười xua tay, xoay người sang chỗ khác bỏ thớt gỗ và dao vào trong bồn rửa.
Sau khi ăn xong, Viên Tổ Vân tự giác rửa bát, rồi lấy khăn lau tay nói: “Tiễn tôi đi xuống nhé.”
“Tại sao…” Cô nheo mắt nhìn anh.
“Tiễn khách cũng phải hỏi lý do ư?” Anh kéo xuống tay áo xắn lên, cầm áo vét và cặp da đứng ở cửa chờ cô.
Cô nghĩ nghĩ, bất đắc dĩ cầm chìa khóa cùng anh ra ngoài.
Lúc chờ thang máy, hai người không nói gì, đều nghĩ về tâm sự của riêng mình, nhưng không cảm thấy gượng gạo. Thế Vân lén nhìn ngón trỏ của mình đã dán băng keo cá nhân, trong lòng chợt có cảm giác khác thường.
Khi đến chỗ quản lý dưới lầu, Viên Tổ Vân mỉm cười gật đầu với người quản lý, ông ta nhìn bọn họ, cũng gật đầu.
Thế Vân giật mình, nói: “Sao anh lên được chứ?”
Khu chưng cư cô đang sống được quản lý rất nghiêm khắc, người bên ngoài muốn tiến vào, chỉ có căn hộ bên trong ấn nút bộ đàm hoặc là do người quản lý mở cửa thì mới vào được.
“Tôi nói với ông ta em đang tắm, không nghe được tiếng chuông của tôi, sau đó ông ta cho tôi vào.” Anh trả lời một cách đương nhiên.
Thế Vân nghi ngờ nhìn anh, luôn cảm thấy anh giấu điều gì đó.
“Tiễn đến đây thôi,” Viên Tổ Vân đứng bên đường, “Tôi ở đây đón xe.”
“Ờ…”
Cô xoay người muốn đi, nhưng bị anh giữ lại.
“Này…” Anh nhìn cô nhưng không nói tiếp.
“?”
Anh lắc đầu, buông tay: “Tạm biệt.”
Thế Vân cứ vậy mang theo nghi hoặc xoay người trở về, rất nhanh có taxi dừng lại, Viên Tổ Vân ngồi lên xe, xe mau chóng biến mất. Trong lòng cô bỗng nhiên nảy sinh nỗi thê lương, dường như trong mấy giây ngắn ngủi lúc nãy anh nắm tay cô, cô có thể cảm nhận được sự cô đơn dưới đáy lòng anh, sự cô đơn mà anh chưa từng thể hiện ra.
Nhưng cô không khỏi cười khổ, ai mà không cô đơn chứ? Đây là một tinh cầu cô đơn.
Cô đi ngang qua phòng quản lý, bác quản lý ló đầu r