The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tháng Tư Và Tháng Năm

Tháng Tư Và Tháng Năm

Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341984

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1984 lượt.

a, hiền hậu nói: “Cô à, bạn trai cô rất quan tâm săn sóc.”
“Bạn trai…” Cô sửng sốt một chút mới phản ứng lại, biết “bạn trai” này là ai.
“Cậu ấy nói cô đang tắm, không muốn gọi cô từ phòng tắm chạy ra mở cửa cho cậu ấy, ban đầu tôi cũng hơi nghi ngờ, nhưng nhìn bộ dạng của cậu ấy, chắc là một thằng bé thật thà, cho nên tôi cho cậu ấy vào.”
Thế Vân cười ngượng ngùng, tạm biệt với bác quản lý, thang máy nhanh chóng tới, phát ra âm thanh “đinh” trong trẻo, cô đi vào, ấn nút, chợt ngơ ngác nhìn ngón trỏ của mình.
Người có ngón trỏ dài hơn ngón út thực sự sống theo tình cảm hơn là lý trí ư?
Sáng hôm sau, Thế Vân gặp được Viên Tổ Vân ở thang máy công ty, anh lặng lẽ liếc nhìn cô, không nói gì.
Cô đã gỡ ra miếng băng keo cá nhân kia, miệng vết thương kết một lớp mày hơi mỏng, còn chút sưng đỏ.
Thang máy nhanh chóng tới nơi, cô theo phía sau anh đi vào, xoay người, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của anh phản chiếu trên tấm kính. Đó thật sự có thể gọi là lạnh lùng, không có biểu tình gì, ngay cả ánh mắt giấu sau gọng kính đen cũng tỏ ra lạnh lùng —— rất khác biệt với Viên Tổ Vân thích trò đùa dai.
Cô bỗng nhiên nhíu mày, kinh ngạc phát hiện hôm nay anh lại đeo mắt kính, vì thế cô đối diện tấm kính đồng thời thấy anh đang nhướng mày nhìn mình, cô giống như đang nói: sao lại đeo kính, làm ra vẻ lịch sự ư?
Lông mày Viên Tổ Vân dựng thẳng, con ngươi dạo một vòng, khuôn mặt vốn lạnh lùng chợt sinh ra biểu cảm gọi là “ngả ngớn”, giống như đang nói: không được sao, ai cần em lo.
Thế Vân trừng mắt liếc anh, lén vươn chân trái ra, dùng gót giày giẫm mạnh lên chân anh ở phía sau, khuôn mặt cô tươi cười khả ái.
Viên Tổ Vân trợn mắt, cắn răng, không phát ra âm thanh, mày nhăn nhíu lại, như là hơi đau đớn.
Thế Vân cố gắng mím môi im lặng, không để mình cười ra tiếng, vừa đến tầng 30, cô lập tức lao ra ngoài.
Đến khi Viên Tổ Vân thong thả tiến vào văn phòng, cô đã nghiêm trang ngồi trước máy tính, như làm ra vẻ bắt đầu làm việc.
“Viên Thế Vân,” anh gọi cả tên lẫn họ của cô, sắc mặt giận dữ nói, “Đi pha cho tôi tách cà phê, đừng nóng quá, cám ơn.”
Cô đành đứng dậy, đến phòng trà nước hoàn thành căn dặn của sếp, kể từ lần trước bị phỏng, cô không dám đùa dai pha cà phê nóng hổi cho anh, nhưng đôi khi anh vẫn cố ý nhắc nhở cô.
“Cà phê của anh.” Cô đặt tách lên bàn làm việc của anh, định ra ngoài.
“Khoan đã,” anh nói, “Đóng cửa.”
“?” Cô chần chừ nhìn anh.
“Tôi nói đóng cửa.” Anh ngồi sau bàn làm việc, mặt không biểu cảm.
Thế Vân nghĩ nghĩ, nhẹ nhàng đẩy cửa khép hờ.
Anh cười lạnh một cái, bỗng dưng đặt một đôi giày da màu đen kiểu nam lên bàn.
Thế Vân cảm thấy đôi giày này tốt lắm, đường vân tinh tế cũng rất bóng loáng, nhưng đáng tiếc là, trên một chiếc giày có vết lõm xuống bằng cỡ đồng xu, hình dạng của vết lõm hình như ăn khớp với gót giày của cô.
Thế nhưng, cô mở to hai mắt, phát hiện xung quanh vết lõm lại có một vòng vết bẩn, mặc dù bề mặt màu đen nhìn không rõ lắm, nhưng cô vẫn nhận ra đó là màu đỏ thẫm ——
“Anh chảy máu?”
Cô kinh ngạc, niềm vui sau trò đùa dai ban đầu bỗng nhiên không còn sót lại gì, mà đổi thành một cảm giác…khó mà diễn tả, hình như mình làm ra chuyện quá đáng, ít nhất là rất quá đáng đối với anh.
Viên Tổ Vân vẫn nhìn cô, mặt không chút thay đổi.
Thế Vân nảy sinh áy náy, cúi đầu nói: “Tôi xin lỗi, tôi không biết sẽ làm anh bị thương…có muốn đến bệnh viện không?”
Cô cười khổ trong lòng: xem ra, cô thật sự là người không thích hợp với trò đùa dai…
Anh không nói gì, chỉ là xuyên qua mắt kính gọng đen mà nhìn cô, thấy da đầu cô run lên.
Bỗng nhiên anh mỉm cười, là nụ cười vui vẻ của cậu thiếu niên sau khi thực hiện được trò đùa dai, sáng lạn và hồn nhiên như vậy, dường như tất cả lạnh lùng trước đó hoàn toàn không tồn tại.
Thế Vân còn chưa phục hồi tinh thần, anh đã gác hai chân lên bàn, trên đó mang một đôi giày da tốt, mặc dù không nhìn thấy rõ kiểu giày, nhưng Thế Vân gần như khẳng định đôi giày này chính là đôi đã bị cô giẫm lên sáng nay —— nói cách khác, chiếc giày mang theo vệt đỏ chỉ là trò đùa dai của Viên Tổ Vân mà thôi.
“Tôi chưa nói chữ nào cả.” Anh vừa cười, vừa trưng ra vẻ mặt vô tội.
Thế Vân nheo mắt, cắn môi: “Viên Tổ Vân…”
“Nói mới nhớ, chỗ kia bị em giẫm trúng thật sự rất đau, buổi trưa em mời tôi bữa cơm coi như bồi thường.” Anh cười nâng kính mắt trên mũi.
Thế Vân trừng anh một lúc rồi xoay người đẩy cửa ra ngoài.
Cô có phần tức giận, tức tối nhưng không biết làm sao. Người đàn ông tính tình xấu xa kia, lần nào cũng có cách khiến cô mắc mưu, nhưng tức nhất là, lần nào cô cũng ngây ngốc mắc mưu của anh.
A…Viên Tổ Vân, rốt cuộc anh muốn sao đây?!
6.2
Edit: Sam
Tối thứ sáu, Tử Mặc vốn hẹn tới đón Thế Vân tan tầm, nhưng Tử Mặc gọi điện đến báo công việc còn chưa hoàn thành, nhờ Thế Vân đến studio chờ cô. Thế Vân theo địa chỉ mà Tử Mặc nhắn qua tìm được chỗ đó, trong hành lang có rất nhiều người qua lại, đa số đều cầm quần áo giày dép hoặc là túi xách trang sức, cô