Tác giả: --> Tinh Hồng<!--
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341476
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1476 lượt.
bước ra khỏi nhà rồi lên xe Trần Hướng Viễn đến đón.
Trần Hướng Viễn quay đầu nhìn Vương Xán, không nhịn được cười rồi ngó lại mình.
“Có gì không hợp lý sao?”. Vương Xán mặc một chiếc T-shirt và quần sooc ngắn, đi giày thể thao Converse, đeo thêm một cái kính mát màu trà. Từ khi bắt đầu đi làm, cô luôn cố gắng ăn mặc trông thật chín chắn, đúng là rất ít khi mặc như thế này.
Trần Hướng Viễn cười nói: “Lần đầu tiên thấy em ăn mặc như thế này, nhìn em cứ như một em học sinh ấy. À, đây là đồ ăn sáng của em, em ăn đi cho nóng.”
Trần Hướng Viễn luôn rất cẩn thận. Anh biết Vương Xán sẽ để bụng đói ra ngoài. Vương Xán ăn bánh bao, uống sữa bò, tâm trạng thoải mái và hài lòng.
Thăm quan cắm trại là hoạt động do các bạn trong câu lạc bộ xe hơi tổ chức, họ đến một địa điểm vừa khai trương trong tỉnh. Gần hai mươi chiếc xe Ford các loại hẹn nhau tập trung tại cây xăng ở trước trạm thu phí ngoài thành phố, sau đó xếp thành từng đoàn xuất phát. Trong số đó có cả Lưu Hạo và Ngô Tranh trước đây đã từng đi hát karaoke cùng. Vu Lâm lái xe đến một mình, cô nói, Vương Minh Vũ đã đi công tác ở một thành phố khác rồi.
Trần Hướng Viễn nhìn sắc mặt Vu Lâm có vẻ hốc hác liền nói: “Hay là cậu để xe ở đây đi. Ngồi xe của tớ rồi nghỉ ngơi một chút.”
Vu Lâm lắc đầu: “Tớ không muốn làm kì đà cản mũi cậu và Vương Xán đâu.”
Vương Xán sau khi gặp Vu Lâm và La m ngồi nói chuyện trong quán Lục Môn lần trước, lần này ít nhiều sợ cô không tự nhiên, nên vội vàng nói: “Chị Vu Lâm, lúc lái xe Hướng Viễn không thích nói chuyện, chúng ta cùng ngồi tâm sự nhé!”
Vu Lâm cười nhưng vẫn lắc đầu: “Tôi thích lái xe, cảm giác lái xe tốc độ cao vô cùng tự do. Trên xe có bộ đàm đấy, cô buồn có thể tìm tôi nói chuyện.”
Vu Lâm đã nói như vậy, Trần Hướng Viễn và Vương Xán cũng chẳng biết nói gì. Mọi người tập trung đông đủ, chia đội xong rồi bắt đầu xuất phát.
Mỗi xe đều lắp một bộ đàm. Trên đường đi có người nói chuyện có người hát. Vương Xán lần đầu tham gia một hoạt động thế này, rất nhanh chóng nói chuyện vui vẻ với họ. Trần Hướng Viễn vừa lái xe, vừa nghe Vương Xán không chút ngượng nghịu cầm bộ đàm hát bài hát “Yêu giang sơn yêu cả mỹ nhân”, một nụ cười nhẹ nhàng hé nở trên môi anh.
Phong cảnh ven đường rất thú vị, hành trình năm giờ đồng hồ ngồi xe không hề đơn điệu. Sau khi đến nơi, họ đi ăn các món làm từ nông sản ở một thị trấn nhỏ rồi vội vàng đi cắm trại. Lúc này đã là mùa thăm quan du lịch giữa mùa hè, hơn nữa khu du lịch này mới khai trương, vẫn chưa mở rộng quảng cáo, cơ sở vật chất chưa hoàn thiện. Mặc dù vào cuối tuần nhưng cũng không có mấy khách, nơi đây vô cùng tĩnh mịch và đẹp đẽ.
Địa điểm cắm trại phải đi qua một dòng sông nhỏ, do mức chênh lệch so với mặt nước biển nên đoạn đầu nước chảy khá xiết. Vương Xán cũng biết bơi chút ít, mặc dù đã mặc áo phao nhưng cô vẫn sợ mình không cẩn thận ngã xuống nước. Cô bám chặt cánh tay Trần Hướng Viễn liên tục hét lớn. Sau đó Trần Hướng Viễn để cô ngồi lên phía trước mình rồi ôm chặt lấy cô. Sóng nước bắn tung tóe. Mặc dù trước khi lên tàu họ đã mặc áo mưa, nhưng người và đầu tóc họ vẫn ướt nhẹp.
Đến đoạn giữa, dòng nước ôn hòa hơn, không còn nguy hiểm nữa, kéo dài hai bên bờ sông rồi là những cây hoa dại. Màu xanh biếc của lá cây dong làm nước có màu trong xanh tự nhiên. Phong cảnh khiến con người ta như vui tươi hơn. Ngồi trên xuồng cao su xuôi dòng, gió nhè nhẹ thổi trên mặt nước, mọi người ai cũng cảm thấy thanh thản, nhẹ nhõm.
Vương Xán vẫn ngồi trong lòng Trần Hướng Viễn. Cô mong rằng dòng sông nhỏ này cứ dài mãi. Nếu cứ lênh đênh như thế này đến già, không có những chuyện vặt vãnh làm đau đầu, không có phiền muộn nơi trần thế, thì có lẽ đó chính là cảnh trong lời bài hát “Hận không thể bạc đầu trong một đêm” mà cô từng hát. Nỗi thương cảm đến bất ngờ như vậy làm cô có chút sợ hãi nhưng lại có chút tự chế nhạo. Vương Xán nhẹ nhàng quay đầu, Trần Hướng Viễn đang nhìn về nơi xa xăm, dường như hoàn toàn không cảm nhận được sự xao động trong lòng cô. Thế nhưng cánh tay anh ôm cô rất chặt, ngực anh áp sát vào lưng cô, làm cô có cảm giác an toàn và lưu luyến.
Sau khi lên bờ, họ thay quần áo đã ướt tại một địa điểm cuối thị trấn nhỏ, ăn cơm làm từ nông sản rồi trở lại khu vực đã dự định cắm trại. Mọi người đều lấy lều bạt ra dựng lên.
Trần Hướng Viễn và một người đàn ông nữa giúp Vu Lâm dựng lều trước. Vương Xán muốn giúp họ nhưng lại chẳng đến lượt nên đành ngồi một chỗ nhìn. Cũng giống như lúc pha café, anh ung dung thong thả, động tác nhịp nhàng tự nhiên, dường như không có một động tác thừa nào.
“Hướng Viễn luôn rất cẩn thận.” Cô đang nhìn anh say mê, Vu Lâm không biết từ đâu bước tới ngồi cạnh cô: “Làm bạn gái anh ấy có lẽ là một sự tận hưởng tuyệt vời.”
Vương Xán có chút bối rối vì cái nhìn ngẩn ngơ của mình với Trần Hướng Viễn: “Đi chơi thế này vui thật đấy, tôi ghét nhất là đi thăm quan với đoàn du lịch.”
“Những người có cùng sở thích ở câu lạc bộ không ít, đây không phải là lần đầu tiên chúng tôi đi chơi như thế này. Trong câu lạc bộ